B́nh Luận Thời Sự

 

Trăi qua một cuộc bể dâu...

Những điều trông thấy mà đau đớn ḷng ..(Nguyễn Du)

 

Mục Lục

 

Người Ghé Thăm

 

 

SAIGON TIMES PTY

ABN 71 088 414 b457

 

175 William St,

Bankstown NSW 2200

 

PO BOX 409

Bankstown NSW 2200

 

Tel: (02) 9785 8431

Fax: (02) 9790 3557

 

Email: saigon@bigpond.net.au

 

 

Chủ Bút - Editor

Hữu Nguyên

Mob: 0438 699 150

 

Phụ Tá Chủ Bút - Assistant Editor

Phạm Thanh Phương

Mob: 0411 638 770

 

Cố Vấn Luật Pháp- Legal Advisor

Luật Sư Lê Đ́nh Hồ

(LeDinh Lawyers)

Tel: (02) 9708 6629

Mob: 0413 166 152

 

Ban Biên Tập

Phạm Thanh Phương

Lê Đ́nh Hồ

Hoàng Tuấn

Thùy Dzung, Hữu Nguyên

 

Cộng Tác

 Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Sầu Đông, Trần Ngân Tiêu

Mơ Sàig̣n, Vũ Hồ, Quốc Hải

Con Hưu, Phạm thái Lai

Doăn B́nh, Bội Diệp, Lê Phụng

Lẩn Thẩn Hậu Sinh, Ái Vân

 

Quảng Cáo - Advertising

LeBa Ethnic Media

 

Tel: (03) 9521 3366

Fax: (03) 9521 3436

 

Thùy Dzung

Tel: (02) 9785 8431

Mob: 0415 260 060

 

ĐẠI DIỆN CÁC TIỂU BANG:

VICTORIA

Trần Đ́nh Song

Tel: (03) 9327 7571

Fax: (02) 9827 7571

Mob: 0423 081 289

 

SOUTH AUSTRALIA

Hồ văn Tuấn

Tel: (08) 8345 2007

 

 

Thế nào là Hoà Giải..???
Phạm thanh Phương


Từ những năm đầu tiên, khi khối người Việt tỵ nạn CS trên khắp thế giới đă ổn định đời sống, ăn nên làm ra. Đảng và nhà nước CSVN nghĩ rằng, với những xa hoa vật chất nơi xứ người, tất nhiên sẽ làm cho người Việt tỵ nạn CS say mê để quên đi tất cả, trở thành những kẻ vong bản, vô t́nh, vô nghĩa, vô thủy, vô chung như họ đă từng rêu rao. Tuy nhiên khi nh́n lại thực chất, đảng và nhà nước CSVN mới bừng tỉnh để thấy được chính những hạnh phúc phồn vinh ấy, đă tạo cho người Việt tỵ nạn một sự trăn trở khi nh́n về quê hương và dân tộc đang ngụp lặn trong khốn cùng, đau khổ, nhục nhă dưới bàn tay khát máu, tàn bạo của tập đoàn đốn mạt CSVN. Từ đó, tinh thần quốc gia, yêu tự do, hoà b́nh và nhân bản được phát triển một cách mạnh mẽ hơn và tinh thần đấu tranh mỗi ngày một dâng cao, cố gắng bương trải t́m mọi cách để có thể chia sẻ những hạnh phúc ấy với quê hương dân tộc, đặc biệt là những điều căn bản tự do, dân chủ và nhân quyền. Điều này đă khiến đảng và nhà nước CSVN trở nên bối rối và lo sợ, và cũng chính v́ thế đảng và nhà nước CSVN đă phải thay đổi “tư duy”, không c̣n chửi bới phỉ báng, mà ngược lại bắt đầu o bế, nịnh bợ và phát động chiến dịch kêu gọi “ḥa giải”.

Sau nhiều năm kêu gọi bằng nhiều cách, như thành lập “Hội thân nhân Việt Kiều; Qũy yểm trợ cộng đồng” và sau cùng hệ thống hoá một cách mạch lạc, bịp bợm khôn khéo bằng một nghị quyết rất tha thiết mang số 36 đă được đưa ra vào cuối tháng 3 năm 2003, mà đại đa số cộng đồng hải ngoại ai cũng biết. Mặc dù đă cố gắng dùng mọi thủ đoạn bịp bợm trong nhiều năm, nhưng chiêu bài “ḥa giải” này cũng không được “ăn khách”, tưởng chừng như đă bị trôi vào lăng quên lăng.

Đến nay, sau khi phát động “chiến dịch chống Tầu cộng” qua sự kiện Hoàng Sa và Trường Sa (Một chiến dịch chỉ dành cho khối người Việt tỵ nạn), một lần nữa chiêu bài “hoà giải” bịp bợm này lại tái xuất hiện qua một bài viết mang ư “Hoà giải là sống c̣n của đất nước, là nhu cầu khẩn trương” [1] được kư dưới bút hiêu Nguyễn Tường Long. Theo bài viết, tác giả cố gắng kêu gọi khối người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại nên “khép lại qúa khứ, xóa bỏ hận thù” để bắt tay “ḥa giải” với đảng và nhà nước CSVN, tạo sức mạnh cùng nhau “chống ngoại xâm”. Và bài viết này cũng đang tạo ra một làn sóng tranh căi trong dư luận, nhất là trên các diễn đàn điện tử. Nó tựa như một trái khói mù tung ra, mong đánh lạc hương đấu tranh trong cục diện hiện tại.

Để làm sáng tỏ vấn đề, một lần nữa câu hỏi được đặt ra ở đây là "Ḥa giải như thế nào? Ai ḥa giải với ai ?" và "Tại sao hoà giải vốn mang một ư nghĩa tốt đẹp đă trở thành một đề tài cấm kỵ, dị ứng ?", đối với đại đa số cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại.... Không cần giải thích dài ḍng, có lẽ ai cũng hiểu khi dùng hai chữ ḥa giải có nghĩa là thế lực gây lầm lỗi phải tỏ ḷng thành bằng hành động với nạn nhân một cách cụ thể, trong những điều kiện thỏa đáng. Nó cũng giống như cuộc ḥa giải giữa người da trắng tại Úc với người Thổ dân trước đây vậy. Trong việc hoà giải tại Úc, chính phủ Úc đă bày tỏ tất cả sự hối tiếc những hành động gây phương hại đến người Thổ dân trong quá khứ một cách chân thành, không những bằng lời nói mà bằng cả hành động cụ thể như dành ưu tiên nâng đỡ phát triển đời sống văn hóa, chính trị và tâm linh của họ hoàn toàn trong tự do, dân chủ,v,v... Đây mới là thực tâm trong "Ḥa Giải". Ngoài ra có lẽ cũng cần nhấn mạnh thêm một thí dụ khác để làm sáng tở vấn đề hơn, như câu chuyện trong thời đệ nhị thế chiến, Quân Phiệt Nhật đă bắt nhiều thiếu nữ Triều Tiên, xung vào đội "Gái an ủi" (comfort girls) để phục vụ sinh lư cho binh sĩ Thiên Hoàng. Nửa thế kỷ sau, dân Đại Hàn vẫn không thể quên được mối hận nhục nhă này. Cuối cùng, Thủ Tướng Nhật đă phải chính thức lên tiếng xin lỗi và bồi thường cho nạn nhân một cách thỏa đáng. Tuy nhiên, trong bài viết, tác giả Nguyễn Tường Long đă kêu gọi một sự “hoà giải” mang đầy tính nghịch lư, lập lờ khi cho rằng khối người Việt tỵ nạn CS (nạn nhân) phải “hoà giải” với thể lực đă gây ra đau khổ tang thương cho nạn nhân (CSVN). Nói như thế chẳng khác nào kêu gọi những nạn nhân tiếp tục cúi đầu làm tôi mọi, dâng hiến thân xác và của cải cho bọn cướp tiếp tục bóc lột, hành hạ. Như vậy, nhân vật Nguyễn Tường Long là ai, đang làm nhiệm vụ ǵ trong chiêu bài bịp bợm này?...

Đi ngược ḍng lịch sử đất nước, với “Một ngàn năm đô hộ bởi giặc Tầu và một trăm năm nộ lệ bởi giặc Tây”, Hoàng Sa, Bản Giốc, Nam Quan vẫn c̣n nguyên vẹn. Nhưng chỉ hơn ba mươi năm được gọi là thống nhất, độc lập dưới chế độ đốn mạt, phi nhân của CSVN th́ tất cả đă mất. Vậy thử hỏi bọn CSVN là giống ǵ, mà đần độn, hèn hạ đến nỗi, làm mất cả đất đai của Tổ Tiên. Hơn nữa, đất nước hiện tại cũng đă trở thành một "nhà tù vĩ đại" không cửa sổ. Tất cả những lọc lừa, khủng bố, đàn áp, bóc lột, không chừa một ai, từ những nhà bất đồng chính kiến, những vị lănh đạo tôn giáo và thậm chí những phụ nữ tay yếu chân mềm, những em bé ngây thơ cũng không thoát khỏi bị đem bán làm nô lệ t́nh dục dưới mọi h́nh thức. Ngay cả những nơi ăn, chốn ở, thậm chí đến cả nải chuối buồng cau, con gà, con vịt, là những tư hữu tối thiểu của người dân, nhưng bây giờ tất cả những thứ đó, có thực sự c̣n là của họ hay không, hay tất cả đă thuộc về Đảng và nhà nước CSVN? Như vậy sự đấu tranh của người dân Việt nói chung và cộng đồng người Việt tỵ nạn nói riêng trong hiện tại, chắc chắn không phải thuần túy phát xuất từ một qúa khứ hận thù, mà nó được kết tinh từ những khốn cùng của đất nước, đau thương của dân tộc trong quá khứ cũng như hiện tại từ hơn nửa thế kỷ qua.

Thực sự mà nói, người dân cả ba miền (Bắc Trung Nam), đă bỏ nước ra đi bằng những con đường khốn khổ, đau thương nhất, không phải thuần túy đi t́m miếng cơm, manh áo cá nhân, hay v́ sợ sự trả chế độ CS, hoặc v́ sự hận thù của một thời quá khứ như CSVN đă gán ghép, mà tất cả chỉ v́ họ quá kinh tởm cái chế độ khát máu, phi nhân, được cai trị bởi một bọn thú đội lốt người. Do đó, nhớ hay quên quá khứ không phải là điểm then chốt của vấn đề, mà chính là cái đốn mạt, dă man, cuồng bạo của guồng máy cai trị CSVN. Người ta thường nói "kẻ nào cột, th́ người ấy phải gỡ" . V́ vậy, muốn xóa bỏ hận thù, khép lại quá khứ để “hoà giải”, chắc chắn phải thiêu hủy cái cơ chế đă gây ra hận thù, tạo ra những đau thương cho dân tộc và điếm nhục cho quê hương mới là điểm then chốt.

Trở lại vấn đề, ai hoà giải với ai, thực sự cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại và đồng bào ruột thịt trong nước chưa bao giờ bất hoà, nên không cần thiết phải nhắc đến hai chữ "Hoà giải ", những bương trải đấu tranh của họ không ngoài mục đích đi t́m tự do, hạnh phúc cho toàn dân, không phải để đ̣i lại những tài sản hay thân xác của từng cá nhân đă bị CSVN cưỡng đoạt. Do đó, nói đến một sự “hoà giải” đúng nghĩa và hợp lư, th́ chính CSVN là kẻ gây ra đau thương, hận thù, nhục nhă cho Quê Hương và dân tộc, tất nhiên phải biết ăn năn, hối cải để hoà giải với với toàn dân. CSVN phải thật ḷng, đừng mỵ dân thêm nữa, hăy cúi đầu xám hối, chế độ phải thay đổi toàn bộ, phải vất bỏ cái lư thuyết CS không tưởng, đốn mạt phi nhân bản CS vào thùng rác lịch sử như các nước CS Đông Âu đă thực hiện.

Ngoài ra, CSVN phải thể hiện thiện chí bằng một xă hội tự do dân chủ đúng đắn, phóng thích ngay những nhà đấu tranh dân chủ, các vị lănh đạo tinh thần các tôn giáo đang bị quản chế hay giam cầm, phải lắng nghe tất cả những tiếng nói lương tri từ mọi tầng lớp xă hội một cách chân thành bằng tự do thông tin và tự do ngôn luận, trả lại quyền tự quyết của dân tộc mà CSVN đă từng cưỡng chiếm. Nếu thực hiện được như vậy, chắc chắn người dân sẽ không hẹp ḥi ǵ để nhắc lại quá khứ. Họ sẵn sàng khép lại tất cả những hận thù đau khổ, để cùng nhau bắt tay xây dựng lại non sông sau bao nhiêu năm khốn khổ, băng hoại do CSVN gây ra.

Tóm lại, thiết nghĩ có lẽ giờ đây cũng không c̣n ai có thể ngây ngô, lầm lẫn với chiêu bài “hoà giải” của CSVN nữa, và nếu bất cứ ai đ̣i hỏi mộ sự hoà giải mà không đi kèm những điều kiện nêu trên, th́ đó chỉ là một sự cưỡng từ đoạt lư lừa bịp, nếu không phải là CS chính gốc th́ cũng là những “con vẹt” tay sai đang giúp CSVN trong mưu đồ xích hoá cộng đồng người Việt tỵ nạn hầu củng cố cho chế độ phi nhân CSVN thêm vững chắc để tiếp tục buôn dân, bán nước, phá hoại Giang Sơn.

Phạm Thanh Phương (Úc Châu).