B́nh Luận Thời Sự

 

Trăi qua một cuộc bể dâu...

Những điều trông thấy mà đau đớn ḷng ..(Nguyễn Du)

 

Mục Lục

 

Người Ghé Thăm

 

 

SAIGON TIMES PTY

ABN 71 088 414 b457

 

175 William St,

Bankstown NSW 2200

 

PO BOX 409

Bankstown NSW 2200

 

Tel: (02) 9785 8431

Fax: (02) 9790 3557

 

Email: saigon@bigpond.net.au

 

 

Chủ Bút - Editor

Hữu Nguyên

Mob: 0438 699 150

 

Phụ Tá Chủ Bút - Assistant Editor

Phạm Thanh Phương

Mob: 0411 638 770

 

Cố Vấn Luật Pháp- Legal Advisor

Luật Sư Lê Đ́nh Hồ

(LeDinh Lawyers)

Tel: (02) 9708 6629

Mob: 0413 166 152

 

Ban Biên Tập

Phạm Thanh Phương

Lê Đ́nh Hồ

Hoàng Tuấn

Thùy Dzung, Hữu Nguyên

 

Cộng Tác

 Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Sầu Đông, Trần Ngân Tiêu

Mơ Sàig̣n, Vũ Hồ, Quốc Hải

Con Hưu, Phạm thái Lai

Doăn B́nh, Bội Diệp, Lê Phụng

Lẩn Thẩn Hậu Sinh, Ái Vân

 

Quảng Cáo - Advertising

LeBa Ethnic Media

 

Tel: (03) 9521 3366

Fax: (03) 9521 3436

 

Thùy Dzung

Tel: (02) 9785 8431

Mob: 0415 260 060

 

ĐẠI DIỆN CÁC TIỂU BANG:

VICTORIA

Trần Đ́nh Song

Tel: (03) 9327 7571

Fax: (02) 9827 7571

Mob: 0423 081 289

 

SOUTH AUSTRALIA

Hồ văn Tuấn

Tel: (08) 8345 2007

 

 

“Quan Hệ B́nh Thường” Vatican & CSVN

-Phạm Thanh Phương (Úc châu)-


Trong mục đích t́m sự b́nh an cho nhân thế và phát triển hệ thống Thiên Chúa Giáo tại Việt Nam, lần đầu tiên Bộ Ngoại Giao Vatican đă chính thức đến Việt Nam bàn thảo, nhằm xúc tiến việc thiết lập một sự “quan hệ b́nh thường” với CSVN sau 50 năm gián đoạn. Theo bản tin từ Thông Tấn Xă Thiên Chúa Giáo cho biết, qua hai ngày hội thảo (16 và 17-2-2009), Vatican đă đưa ra nhận định, cũng có “các tiến bộ tích cực trong cuộc sống tôn giáo tại VN”. Tuy nhiên theo nhận định chung trong dư luận, câu nhận định trên chỉ mang ư nghĩa ngoại giao và cuộc hội thảo củng chỉ mới bắt đầu một sự thăm ḍ, chưa thể có một kết quả nào được gọi là khả quan. Hơn nữa, nh́n vào t́nh h́nh tôn giáo dưới chế độ CSVN vẫn c̣n rất nhiều khó khăn, trắc trở trong sinh hoạt, bởi những đàn áp, cướp bóc và trù dập từ cường quyền và rất nhiều dị biệt trong quan điểm, chủ trương, và chắc chắn khó có thể giải quyết thoả đáng trong một khoảng thời gian ngắn.

Nh́n vào thực tế, Thiên Chúa Giáo vốn dĩ mang truyền thống hoàn vũ, với một hệ thống tự trị hàng dọc, hoàn toàn tự do trong mọi sinh hoạt dù bất cứ nơi đâu trên thế giới, họ không chịu ảnh hưởng từ bất cứ thế lực nào. Ngược lại, CSVN lại muốn “quốc doanh hóa”, đặt ảnh hưởng của đảng vào những sinh hoạt tôn giáo, trực tiếp kiểm soát, điều hành như một bộ phận trong cơ chế của đảng qua h́nh thức Ủy Ban Tôn Giáo trực thuộc cái gọi là “Mặt trận Tổ quốc”. Từ nhiều thập niên qua, CSVN vẫn đ̣i hỏi được quyền duyệt xét lư lịch tu sinh và khi thụ phong các chức sắc hoặc bổ nhiệm các chức vụ trong hệ thống Thiên Chúa giáo tại VN của Vatican, phải được sự chấp thuận hay đồng thuận của đảng. Đây là một điều rất khôi hài, nó trái ngược với lẽ tự nhiên, khó có thể chấp nhận. Cũng v́ thế ngay tại cuộc hội thảo vừa qua, Thứ trưởng Ngoại giao Vatican, Đức ông Pietro Parolin đă khẳng định

“Hoạt động tôn giáo không nhằm mục đích chính trị”

. Với câu nói này, đại đa số đă hiểu như là một thông điệp mang ư nghĩa nhắn nhủ, đảng CSVN không nên can thiệp vào những hoạt động trong cơ chế hay hệ thống tôn giáo. CSVN cũng không thể h́nh sự hoá hay chính trị hoá những hoạt động tôn giáo một cách nghịch lư như họ đ̣i hỏi.

Cũng từ lời tuyên bố trên của Đức ông Pietro Parolin dư luận nhận định, đây cũng là một cách bày tỏ quan điểm một cách tế nhị, nhưng cũng đă xác quyết rơ ràng rằng, sự cầu nguyện ôn ḥa vừa qua tại Tổng Giáo Phận Hànội phải được xem là thuần túy tôn giáo và xă hội, đi t́m công lư và sự thật, nó không thể bị chính trị hoá như nhà cầm quyền CSVN và giới truyền thông của họ xuyên tạc cấu thành. Hơn nữa, CSVN cũng không thể xuyên tạc hành xử của đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và đ̣i Vatican phải thuyên chuyển hay cách chức ngài, chỉ v́ ngài đă nói lên một sự thật đau ḷng qua câu nói lịch sử vào cuối năm 2008 vừa qua.

Tưởng cũng nên nhấn mạnh ở đây, theo quan niệm nhân bản, muốn có một đời sống xă hội an b́nh, hạnh phúc, tất nhiên công lư và sự thật phải được thể hiện trong mọi lănh vực của xă hội. Do đó, ở đâu có bất công, gian trá, ở đó người Thiên Chúa Giáo nói riêng và các tôn giáo khác nói chung đều phải có bổn phận làm sáng tỏ, hầu có thể mang lại cho xă hội một sự thanh b́nh, an lạc.

Trong tất cả các nước văn minh tiến bộ trên thế giới ngày nay, hoạt động tôn giáo là một sự cần thiết không thể thiếu. Tôn giáo được hoàn toàn tự do hoạt động và phát triển, trở thành một bộ phận rất đắc lực trong việc giúp chính quyền chăm sóc đời sống tâm linh con người, đóng góp một phần lớn trong giáo dục, nâng cao đạo đức, giữ ǵn kỷ cương và ổn định trật tự xă hội. Ngược lại, trong một xă hội hoàn toàn duy vật, tôn giáo bị ngăn cấm, trù dập, đời sống tâm linh sẽ khô cằn, đạo đức suy đồi và xă hội sẽ băng hoại. Tất nhiên, đời sống người dân sẽ không bao giờ tim thấy ánh sách của hạnh phúc, không khác nào đời sống của súc vật trong cái cảnh “cá chậu, chim lồng”, và đất nước không thể phát tiến bộ, phát triển.

Tuy nhiên tại Việt Nam dưới chế độ độc tài toàn trị CSVN hiện nay, tôn giáo luôn được coi là một trở ngại lớn cho chế độ. Bởi lẽ CSVN không bao giờ chủ trương mưu cầu hạnh phúc cho người dân để phát triển đất nước. Với bản chất vong nô, tàn độc, CSVN chỉ muốn nô lệ hóa con người, biến xă hội trở thành công cụ của đảng. Do đó, CSVN phải t́m đủ mọi cách khống chế, đoàn ngũ hoá tất cả các tôn giáo, hội đoàn, đoàn thể trong xă hội trở thành một hệ thống duy nhất dưới sự “quản lư” và chỉ đạo của đảng. V́ vậy, không mấy ai tỏ ra ngạc nhiên khi thấy CSVN luôn luôn t́m cách h́nh sự hoá, chính trị hoá tất cả những sinh hoạt dân sự bằng bạo lực một cách trắng trợn như hiện nay. Ngoài ra với ḷng tham không đáy vốn dĩ, CSVN cũng khó ḷng trao trả những tài sản đă cưỡng của Giáo Hội từ hơn nửa thế kỷ qua. Như vậy, một sự nhượng bộ, hoà hoăn từ phía CSVN rất khó xẩy ra để đi đến một sự “b́nh thường hóa quan hệ” với Vatican, ngoại trừ có một sự trao đổi đặc biệt nào đó, được thoả hiệp ngầm bên trong.

Riêng Vatican, nếu chỉ v́ một quyền lợi nào đó, mà chấp nhận đáp ứng những đ̣i hỏi phi lư từ CSVN, tất nhiên dù vô t́nh hay cố ư, Vatican đă phá vỡ hệ thống tự trị mang tính hoàn vũ truyền thống của Giáo Hội và vô t́nh đă giúp CSVN “quốc doanh hoá” Giáo hội Công giáo Việt Nam một cách nghiệt ngă, oan ức. Và từ đó, niềm tin của tín đồ Công Giáo Việt nam đối với Vatican cũng sẽ phai nhạt dần. Từ đó, một sự phân hoá trầm trọng sẽ xuất hiện ngay trong nội bộ, giữa các tôn giáo với nhau và có thể khối Thiên Chúa Giáo sẽ bị cô lập giữa ḷng dân tộc. Như thế, Thiên Chúa Giáo sẽ không thể phát triển xa hơn tại Việt Nam như Vatican mong muốn.

Tóm lại, nếu hai bên thực tâm muốn có một “quan hệ b́nh thường”, tất nhiên Vatican sẽ phải có một sự hoà hoăn nhượng bộ nào đó, nhưng không để khối Thiên Chúa Giáo Việt Nam bị “quốc doanh hóa” như CSVN mong muốn. Riêng về phía CSVN, các nhà lănh đạo phải ư thức đi theo trào lưu nhân bản của nhân loại. CSVN phải từ bỏ những đ̣i hỏi phi lư, phải biết lắng nghe, không thể cưỡng từ, đoạt lư để h́nh sự hoá hay chính trị hoá những hoạt động tôn giáo nói chung và Thiên Chúa Giáo nói riêng. Phải đánh tan đi tất cả bóng tối khủng bố, bạo ngược đang bao trùm mọi mặt trong xă hội. Như vậy, tất cả mọi việc sẽ trở nên đơn giản. Từ đó, tôn giáo nói riêng và toàn dân tộc nói chung sẽ có những ngày tháng yên vui đề cùng thăng hoa đất nước. Tuy nhiên, dù sao chăng nữa, với bản chất vong nô nan di, CSVN không thể làn bất cứ điều ǵ trước khi Trung cộng cho phép. V́ vậy, đa số tin rằng, chỉ khi nào Trung cộng hoàn tất sự “quan hệ b́nh thường” với Vatican, lúc đó mới có hy vọng những “thiện chí” từ CSVN.

* Phạm Thanh Phương (Úc châu)