B́nh Luận Thời Sự

 

Trăi qua một cuộc bể dâu...

Những điều trông thấy mà đau đớn ḷng ..(Nguyễn Du)

 

Mục Lục

 

Người Ghé Thăm

 

 

SAIGON TIMES PTY

ABN 71 088 414 b457

 

175 William St,

Bankstown NSW 2200

 

PO BOX 409

Bankstown NSW 2200

 

Tel: (02) 9793 2557

Fax: (02) 9791 5438

 

Email: info@saigontimes.com.au

 

Chủ Bút - Editor

Hữu Nguyên

Mob: 0438 699 150

 

Phụ Tá Chủ Bút - Assistant Editor

Phạm Thanh Phương

Mob: 0411 638 770

 

Cố Vấn Luật Pháp- Legal Advisor

Luật Sư Lê Đ́nh Hồ

(LeDinh Lawyers)

Tel: (02) 9708 6629

Mob: 0413 166 152

 

Ban Biên Tập

Phạm Thanh Phương

Lê Đ́nh Hồ

Hoàng Tuấn

Thùy Dzung, Hữu Nguyên

 

Cộng Tác

 Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Sầu Đông, Trần Ngân Tiêu

Mơ Sàig̣n, Vũ Hồ, Quốc Hải

Con Hưu, Phạm thái Lai

Doăn B́nh, Bội Diệp, Lê Phụng

Lẩn Thẩn Hậu Sinh, Ái Vân

 

Quảng Cáo - Advertising

LeBa Ethnic Media

 

Tel: (03) 9521 3366

Fax: (03) 9521 3436

 

Thùy Dzung

Tel: (02) 9785 8431

Mob: 0415 260 060

 

ĐẠI DIỆN CÁC TIỂU BANG:

VICTORIA

Trần Đ́nh Song

Tel: (03) 9327 7571

Fax: (02) 9827 7571

Mob: 0423 081 289

 

SOUTH AUSTRALIA

Hồ văn Tuấn

Tel: (08) 8345 2007

 

 

Việt Nam, Quê Hương Tôi...!!!

-Phạm Thanh Phương (Úc Châu)-


(Tưởng niệm về ngày 30-4)


Tháng tư lại đến, niềm đau lại chất thêm một tuổi, khơi lại trong tâm thức mỗi người dân miền Nam Việt Nam những bất hạnh đau thương, vất vưởng, chập chờn, tưởng chừng như mới xẩy ra, mặc dù đă trải qua hơn ba mươi năm. 30-4-1975, một ngày đen tối của lịch sử, toàn cơi miền Nam bàng hoàng ngơ ngác từ giă những ǵ thân thương nhất của cuộc đời, để lún dần vào bóng đêm khốn khổ của thế kỷ với những đói rách, hoang tàn, máu lửa, sinh ly, tử biệt... Tuy nhiên, đối với bọn lănh đạo CSVN, th́ đây lại chính là “Chiến thắng vĩ đại” để “hồ hởi, phấn khởi” vênh váo v́ đă đưa được cả một dân tộc, nhận ch́m sâu trong vũng lầy của nhân loại...

Tất cả ch́m sâu chốn khổ đau
Đường đời hun hút cố t́m nhau
T́m trong vô vọng, trong hoang lạnh
T́m dấu chân chim, tóc úa màu.


Trên h́nh thức, không ai phủ nhận đất nước đă im tiếng súng, ḍng sông Bến Hải không c̣n là bức màn sắt, dùng cách chia cắt t́nh dân tộc như ngày xưa. Nhưng những chữ tự do, dân chủ, hoà b́nh, no ấm lại trở thành những ǵ xa xăm, bàng bạc đối với toàn thể dân Việt. Thay vào đó là những khủng bố, thù hận, máu và nước mắt được tiếp tục phát triển một cách mạnh mẽ. Biết bao kẻ ra đi không bao giờ trở lại, hoặc có được trở về cũng “thân tàn ma dại” dưới mỹ từ “Cải Tạo”...

Cũng từ đó, biết bao nhiêu tài nguyên trí tuệ bị chôn vùi, hủy diệt bởi chính sách ngu xuẩn trên những nông trường đồng chua nước mặn và những trại tù được mọc lên như nấm rải rác trên khắp nẻo Quê Hương...Tất cả những uất ức, đau thương ấy đă được đưa vào kho tàng uất hận của dân tộc bằng những câu đối truyền khẩu như những tiếng thở dài của Tổ Quốc.

“Đôi dép râu dẵm nát đời son trẻ
Mũ tai bèo phủ kín cả tương lai”....

Ngay trong việc đổi tên đường, cũng đă như một lời tiên tri, báo trước cho những oan khiên, khủng bố đầy máu tanh trong một xă hội đau khổ, băng hoại đầy rẫy những đe dọa, bất ổn từ một chế độ đầy thú tính CSVN...

“Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lư
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do”...


Trước một bối cảnh đen tối đầy máu tanh ấy, người dân Việt đă phải cố gắng t́m đường chạy trốn với biết bao nhiêu tủi nhục trên những chiếc thuyền mong manh trên đại dương đầy sóng gió nguy hiểm, hay lầm lũi trong những cánh rừng chông gai thập tử nhất sinh với những bầy thú dữ đang chực chờ ...

Ta đă thấy Biển Đông từng bỡ ngỡ
Trong những lần vĩnh biệt cơi âm dương
Ḷng biển sâu vang tiếng nấc đoạn trường
Bầy hải tặc nhận làm phu đưa đám


Biết thế, nhưng đoàn người vẫn tiếp tục dẫn dắt díu nhau đi, họ đă phải gom góp tất cả tài sản, kể cả sinh mạng để mong đánh đổi lấy hai chữ tự do... Ôi! hai chữ tự do sao mà quá đắt, nó được đánh đổi bằng tất cả những nhục nhằn pha máu và nước mắt. Tuy vậy, những h́nh ảnh khủng khiếp ấy cũng không làm người dân hăi sợ bằng hai chữ “Bác - Đảng”...

Nh́n lại đoạn đường hơn ba mươi năm, đất nước được mang tiếng là “thống nhất, thanh b́nh”, nhưng CSVN đă làm ǵ có ích cho non sông, hay chỉ thấy toàn những khủng bố, bóc lột và đưa cả nước đến tận cùng rách nát , băng hoại như hôm nay.

Biết bao nhiêu người đă bị mất nhà mất ruộng, tôn giáo bị khống chế trù dập, giáo dục suy đồi, trẻ thơ cũng được “xuất khẩu” đi làm nô lệ t́nh dục trên khắp thế giới, giang sơn cũng bị cắt xén lở loang. Ngoài ra, CSVN c̣n hănh diện với chiêu bài “xất khẩu lao động” cũng như chiến dịch lấy chồng ngoại quốc để được ăn bám trên xương máu của những nàng “Kiều” bất đắc dĩ hư một loại kư sinh trùng trên những vết thương loang lở tủi nhục của họ...

Nếu có được những sáng kiến có tính cách ích quốc, lợi dân đi chăng nữa cũng hiếm ai có đủ tự tin và can đảm đóng góp. Những người can đảm đóng góp ư kiến hay nói lên tiếng nói của lương tri như Lm Nguyễn văn Lư, HT Quảng Độ, v, v, th́ được hồi đáp bằng hai chữ “Gián điệp”, quản chế và tù đầy. Bọn CS luôn luôn tự hào với “Đỉnh cao trí tuệ” mà lại không thể ư thức để lắng nghe những đóng góp từ những trái tim yêu nước mà chúng lại ngược đăi họ như súc vật...

Nh́n lại quê hương, t́nh h́nh hôm nay đă đổi khác, tuy rằng không c̣n những cảnh tượng hăi hùng của những ngày đen tối khi xưa, nhưng xă hội mỗi ngày một băng hoại, suy đồi. Sự tàn bạo dă man xưa kia không c̣n quá lộ liễu, nó đă được biến đổi một cách tinh vi hơn lồng trong những chiêu bài màu mè sáng sủa hơn. Một điều đáng uất hận và đau khổ hơn nữa là mảnh giang sơn đă được tạo dụng bằng máu và nước mắt của biết bao đời anh dũng, bất khuất, nay đă và đang mất dần trong tay ngoại bang một cách tức tưởi chưa từng xảy ra trên suốt ḍng lịch sử.

CSVN luôn tự hào với những khẩu hiệu ”Đảng CSVN anh hùng, Quang Vinh” ; “Khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.... Nhưng lại cúi đầu làm tay sai cho kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng. Thậm chí, cái Đảng “anh hùng” ấy vẫn c̣n run sợ khi nhắc đến bốn chữ VNCH, mặc dù chế độ ấy đă đi vào qúa khứ. Bằng chứng chỉ có hơn ba triệu người tỵ nạn CS sống rải rác trên khắp thế giới, nhưng đảng CSVN đă tốn biết bao nhiêu công sức, tiền bạc với hết quyết định này, nghị quyết kia mà vẫn đành bó tay. Chính v́ quá sợ, nên đă cho một số tay sai cố gắng bội nhọ chính nghĩa và chân dung người lính VNCH trong suốt hơn ba mươi năm qua. Đồng thời, dùng mọi cách xâm nhập đáng phá, lũng loạn, mong làm giảm thiểu và triệt tiêu ư chí đấu tranh và biến cộng đồng ngưởi Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại trở thành thần dân của chế độ đốn mạt CSVN. Từ đó, biết bao nhiêu hiện tượng đă xẩy ra như tung hô CSVN, phỉ báng lá cờ vàng chính nghĩa quốc gia, hiện tượng một vài tờ báo hay đài phát thanh như VietWeekly, báo Người Việt hoặc đài phát thanh Chân Trời Mới, Tiếng Nước Tôi đă từng xẩy ra trước đây,v,v...

[.... ]

Do đó, nhân tưởng niệm về một tháng tư đen, mong rằng những người c̣n ư thức quê hương, nên cảnh giác với những chiêu bài lập lờ này. Tích cực yểm trợ cho những phong trào, mặt trận đang miệt mài trong mục tiêu lật đổ chế độ thối nát, tàn bạo CSVN. Chỉ khi nào CSVN biền mất trên quê hương, lúc đó mới mong có cơ hội đ̣i lại nhựng mảnh giang sơn mà CSVN đă cắt xén dâng hiến cho ngoại bang và xây dựng lại một nước Việt Nam hùng cường sánh vai cũng thế giới văn minh hôm nay.

* Phạm thanh Phương (Úc Châu)