|
Người Ghé Thăm

SAIGON
TIMES PTY
ABN 71 088
414 b457
175 William
St,
Bankstown
NSW 2200
PO BOX 409
Bankstown
NSW 2200
Tel: (02)
9793 2557
Fax: (02)
9791 5438
Email:
info@saigontimes.com.au
Chủ Bút -
Editor
Hữu Nguyên
Mob: 0438 699
150
Phụ Tá Chủ
Bút - Assistant Editor
Phạm Thanh
Phương
Mob: 0411 638
770
Cố Vấn Luật
Pháp- Legal Advisor
Luật Sư Lê
Đ́nh Hồ
(LeDinh
Lawyers)
Tel: (02) 9708
6629
Mob: 0413 166
152
Ban Biên
Tập
Phạm Thanh
Phương
Lê Đ́nh Hồ
Hoàng Tuấn
Thùy Dzung,
Hữu Nguyên
Cộng Tác
Trường
Sơn Lê Xuân Nhị
Sầu Đông, Trần
Ngân Tiêu
Mơ Sàig̣n, Vũ
Hồ, Quốc Hải
Con Hưu, Phạm
thái Lai
Doăn B́nh, Bội
Diệp, Lê Phụng
Lẩn Thẩn Hậu
Sinh, Ái Vân
Quảng Cáo -
Advertising
LeBa Ethnic
Media
Tel: (03) 9521
3366
Fax: (03) 9521
3436
Thùy Dzung
Tel: (02) 9785
8431
Mob: 0415 260
060
ĐẠI DIỆN
CÁC TIỂU BANG:
VICTORIA
Trần Đ́nh Song
Tel: (03) 9327
7571
Fax: (02) 9827
7571
Mob: 0423 081
289
SOUTH
AUSTRALIA
Hồ văn Tuấn
Tel: (08) 8345
2007
|
Mẹ, Gịng Sông của Núi
-Trường Sơn Lê Xuân Nhị-
Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một ḷng thờ Mẹ kính Cha
Cho tṛn chữ hiếu mới là đạo con...
(Ca dao Việt Nam)
Tôi có một cái "tật" lạ là hễ đọc được một bài thơ nào hay, tôi đọc lại thêm vài
lần nữa là thuộc làu làu, thuộc cho đến ngày hôm nay, một ông già 58 tuổi, vẫn
nhớ rành rành như thuở c̣n trẻ. Những bài thơ tôi nhớ chỉ có vài bài như Anh
Hùng vô danh của Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy, Ông Đồ Già của Vũ Đ́nh Liêm và
cuối cùng, bài "Nắng Mới" của Lưu Trọng Lư.
Năm đó tôi khoảng 7, 8 tuổi, và bài thơ ấy "chết người" như sau:
Mỗi lần nắng mới hắt bên song
Xao xác gà xưa gáy năo nùng,
Ḷng rượi buồn theo thời dĩ văng,
Chập chờn sống lại những ngày không
Tôi nhớ Mẹ tôi thuở thiếu thời
Lúc người c̣n sống tôi lên mười
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước dậu phơi
H́nh dáng Mẹ tôi chửa xóa mờ,
Hăy c̣n mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong buổi trưa hè trước dậu thưa...
Tôi đọc bài này và muốn chảy nước mắt, thương xót cho cậu bé vô phúc phải mất mẹ
quá sớm...
Bây giờ, xin cho phép, tôi viết về mẹ tôi...
Mẹ tôi, phải công bằng mà nói, giống như hàng triệu người mẹ Việt Nam khác,
chẳng có ǵ đặc biệt hơn người. Giống như mọi người mẹ Việt Nam khác, mẹ kính
trọng chồng, đúng hơn là thờ chồng, thương con, hy sinh trọn cuộc đời ḿnh cho
con cái. Dĩ nhiên, mẹ tôi cũng có những tật xấu. Tôi viết về mẹ tôi như để mở ra
cho mọi người nh́n thấy một trang sử kín của riêng tôi và của gia đ́nh tôi mà
tôi đă âm thầm nhận ch́m xuống đáy linh hồn sâu thẳm và đầy u uất cùng thù hận
của ḿnh từ bao nhiêu năm nay, kể từ lúc có trí khôn. Trang này, ai cũng có thể
đoán được, buồn nhiều hơn vui, tủi nhục nhiều hơn vinh quang, nước mắt nhiều hơn
nụ cười, bất hạnh nhiều hơn may mắn, nhưng quan trọng và đáng yêu nhất, tôi phải
thành thật mà nói, ai đọc th́ sẽ nhận ra, qua mọi biến cố và giai đoạn, qua mọi
thăng trầm và thay đổi, trang sử nào của gia đ́nh tôi, dù vinh dù nhục, dù sang
dù hèn, cũng luôn luôn được viết đậm nét bằng mực T́nh Thương, và thỉnh thoảng
được tô điểm, bằng cách này hay cách khác, bằng những hy sinh và những cố gắng
tận lực của những người trong gia đ́nh tôi.
Mẹ tôi, cứ theo bức h́nh chụp những năm c̣n trẻ, là một người đàn bà đẹp. Trán
cao, mắt sáng, mặt mày phúc hậu hiền lành.
Cuộc đời mẹ long đong khốn khổ từ những ngày c̣n ấu thơ. Mẹ tôi mồ côi cha rất
sớm, khi c̣n chập chững bước đi. Bà ngoại gởi mẹ tôi vào học nội trú trong
trường bà sơ. Năm mẹ tôi 15 tuổi, bà ngoại lại khoác áo ra đi, để lại mẹ tôi một
ḿnh trơ trọi trên cơi đời. Nhưng mẹ tôi may mắn v́ c̣n bà ngoại tức bà cố ngoại
của tôi, đem mẹ về nuôi dưỡng. Ngoại không cho mẹ đi học nữa mà tập cho người đi
buôn bán. Mẹ theo cậu Sáu đi nhiều nơi để tập buôn. Thế là từ Nha Trang, người
đi ngược lên Plei-Ku, Qui Nhơn và lần lần, ṃ vào những nơi đèo heo hút gió như
Ban Mê Thuột, nơi người gặp thân phụ.
Nhân tiện đây, tôi cũng xin vắn tắt nhắc lại lịch sử của thành phố Ban Mê Thuột.
Ban Mê Thuột được h́nh thành nhờ hai yếu tố. Thứ nhất là đồn điền cao su, đồn
điền cà phê và thứ hai là... kho đạn. Đất Ban Mê Thuột vốn là loại đất non và
màu mỡ, màu đỏ xậm, đặc quệt và cứng, rất lư tưởng cho việc trồng trọt nên tài
phiệt Tây đă ṃ lên đây và khai thác đất đai, mở nhiều đồn điền cao su và cà phê
vĩ đại, dài hàng ngàn cây số vuông. Tài phiệt Tây khôn như thế và chính phủ Tây
cũng không chịu thua. Các tướng lănh của Tây, nhận ra sự hẻo lánh địa thế và khí
hậu của Ban Mê Thuột, trời mát lạnh quanh năm, liền cho xây một kho đạn khổng lồ
để tàng trữ lâu dài đạn dược, cung ứng cho toàn thể Việt Nam. Sau này, khi Tây
rút, họ giao kho đạn lại cho nhà thờ Ban Mê Thuột và hồi nhỏ, tôi có lần đi cắm
pḥng ở đây, ở trong những căn nhà này 5 ngày nên mới nhận ra sự vĩ đại của nó.
Mỗi một nhà chứa đạn to lớn bằng một căn nhà của ḿnh, xây nửa ở trên, nửa kia
được đào sâu vào ḷng đất. Tường nhà bằng bê tông cốt sắt, dày ít nhất là một
mét. Trần nhà cũng xây bằng bê tông và có lợp ngói đỏ. Mỗi một căn nhà chứa đạn
như thế được bao bọc bởi 3 con đê bằng đất, cao hơn cả ngôi nhà để pḥng trường
hợp một nhà chứa đạn này bị nổ th́ không ảnh hưởng đến nhà chứa đạn bên cạnh.
Điều đáng nói là lúc tôi đi cắm pḥng và mùa hè, thế mà buổi trưa ngủ phải đắp
mền v́ quá lạnh. Thế mới biết sự cẩn thận và tính toán của những kỹ sư quân đội
Pháp.
Hễ chỗ nào có công ăn việc làm th́ chỗ đó con người. Mới đầu, những người phu
đồn điền, những người đi xây kho đạn lên Ban Mê Thuột một ḿnh. Sau đó, từ từ,
họ đem vợ con lên. Và lần lần, thành phố Ban Mê Thuột được h́nh thành lúc nào
không biết.
Thân phụ cũng là một trong những thành phần... "bỏ phố lên rừng" này để t́m kế
sinh nhai. V́ người có bằng tú tài Tây nên được Tây ưu đăi, cho làm việc trong
văn pḥng của quân đội Tây, giữ một chức vụ cũng tạm gọi là quan trọng, chỉ huy
luôn cả Tây. Sau đó, v́ số lượng dân Tây ở khá đông nên họ mở một trường trung
học để giáo dục con cái, tên là College Francais de BMT hay de... ǵ đó tôi
không nhớ rơ. Thân phụ lại được tuyển sang dạy học ở đây, lương cao hơn, sáng
giá hơn. Sau đó, Tây cho thân phụ làm thị trưởng đầu tiên của thành phố. Nhà tôi
được sử dụng như ṭa thị sảnh. Tôi nhớ hồi nhỏ đi học, sáng sớm ra thấy người ta
xếp hàng trước nhà tôi để xin giấy tờ dài cả chục thước.
Khoảng thời gian thân phụ c̣n làm việc cho Tây, mẹ tôi cũng lên Ban Mê Thuột
buôn bán, thế là anh hùng gặp mỹ nhân, hai người thành hôn. Chuyện này dễ hiểu.
Tôi là đứa con trai đầu tiên trong gia đ́nh sau mấy bà chị nên được cưng chiều.
Mẹ tôi kể, hồi tôi c̣n nhỏ, có lần bỏ quên cái nắm vú ở đâu không biết, nên khóc
ầm nhà, báo hại mẹ phải gởi một người làm đi bộ lên phố giữa đêm, gơ cửa một
tiệm chạp phô để mua nấm vú cho tôi. Sau tôi là một loạt 4 thằng con trai nữa ra
đời. Có người gọi 5 anh em tôi là ngủ hổ tướng, riêng tôi, tôi nghĩ chúng tôi
chỉ là ngủ quỷ, chẳng thằng nào làm nên được cái tích sự ǵ trên đời này, chỉ tổ
làm phiền ḷng mẹ.
Có thể nói, lúc tôi chưa có trí khôn, nhà tôi rất khá giả. Trong nhà luôn luôn
có ít nhất là 4, 5 người làm, ăn cơm đến ba xuất. Xuất đầu của gia đ́nh, xuất
thứ hai của những người làm rẩy, xuất thứ ba của người làm, người phụ trong nhà.
Trong giai đoạn khá giả này của gia đ́nh, mẹ tôi bị mất hai người con gái, chết
lúc chưa tới mười tuổi, đó là chị Mai chị tôi và con Thu, em gái tôi.
Nhưng lúc tôi có trí khôn th́ nhà cửa bắt đầu sa sút. Và sa sút một cách thảm
hại, mau chóng. Lúc tôi có trí khôn th́ đó cũng là lúc tôi nhận ra sự đau khổ,
lo lắng của mẹ. Tôi không bao giờ thấy người cười, lúc nào cũng đăm chiêu, tính
toán chuyện buôn bán. Thân phụ, vốn là một con người của đèn sách, chẳng giúp ǵ
được nhiều. Nhiều khi muốn giúp, lại c̣n gây nợ. Thân phụ làm đâu th́... thua đó.
Mở mấy cái rẩy cà phê, bỏ bao nhiêu tiền của ra, cuối cùng, bị người Thượng
Fulro vào chiếm rẩy, giết người làm, đành phải bỏ.
Tôi càng lớn th́ nhà càng sa sút. Nhiều hôm đi học về, chủ nợ tới nhà đ̣i nợ
ngồi đầy nhà. Có lần, chị tôi dọn cơm xong, lấy cái ḷng bàn đậy lại. Chủ nợ tới
đ̣i tiền, ngang nhiên tự đại mở cái ḷng bàn ra, nh́n vào và mắng mẹ tôi. "Bà có
tiền mua thịt mua cá ăn như thế này mà sao không có tiền trả tiền lời cho tôi
sao?"
Mẹ tôi đau khổ quá, không biết trả lời như thế nào, cứ đứng nh́n xuống đất. Tôi
nh́n thấy con dao phay gần đó, muốn cầm lấy chém vào miệng con mụ một phát rồi
ra sao th́ ra nhưng mẹ đuổi tôi ra ngoài. Tôi bước ra, vừa đi vừa khóc, tự hỏi
ḷng ḿnh, tại sao trên cơi đời này lại có những con người khốn nạn như thế. Tôi
ra ngồi ngoài hè, chùi khô nước mắt rồi tự nhủ với ḷng ḿnh rằng, sau này lớn
lên, trong bất cứ hoàn cảnh nào, tôi sẽ không bao giờ sĩ nhục bất cứ một người
nào như ḿnh đă bị sỉ nhục ngày hôm nay.
Một lần khác, tôi đi học, thấy ḿnh ăn mặc nghèo nàn rách rưới quá trong khi bạn
bè đa số là áo "nin-phăng", quần ga-bẹc-đin, đâm ra mặc cảm thua sút, về nhà ṿi
vỉnh mẹ mua quần áo. Nhưng mẹ làm ǵ có tiền. Tiền ăn hàng bữa chưa chắc đă có,
nói ǵ chuyện quần ga-bạc-đin áo nin-phăng cho tôi le lói với bạn bè. Mẹ đau khổ
lắm khi phải từ chối. Thấy tôi buồn, người an ủi tôi:
-Con ráng học giỏi để người ta quư con.
Ư mẹ muốn nói, con nhà nghèo th́ phải học giỏi để người ta khỏi khinh, nhưng lại
nói khác, sợ tôi buồn. Nhưng một con người như tôi th́ phải làm hơn lời mẹ bảo.
Tôi chẳng những học giỏi mà c̣n trở thành du côn nhất lớp. Bạn bè và hàng xóm ai
cũng sợ cái tính du côn mất dạy của tôi. Thằng nào chưa dám khinh tôi th́ tôi đă
óanh trước để dằn mặt, cho chúng nó khỏi dám khinh. V́ thế, chẳng có thằng nào
dám khinh tôi cả. Không những thế, nhiều thằng con nhà giàu lại kết thân với tôi.
Kết thân với tôi có nhiều cái lợi. Thứ nhất, áo nin-phăng mắc tiền không bị vấy
mực bút máy của tôi. Thứ hai, xe gắn máy khỏi bị tôi lén bỏ cát bỏ đường vào
b́nh xăng hay bị đâm x́ lớp. Thứ ba, không bị tôi kiếm cớ đục bậy. Thứ tư, được
tôi cho cóp py bài vở.
Tôi nhớ măi câu chuyện cái đồng hồ đầu tiên trong đời tôi như sau.
Hồi đó bằng Trung Học chưa bị bỏ và v́ Ban Mê Thuột là một thành phố nhỏ, không
có trung tâm phụ khảo nên chúng tôi phải về Nha Trang để thi. Để khuyến khích
tôi thi đậu, mẹ hứa, nếu tôi thi đậu bằng trung học mẹ sẽ cho cái đồng hồ Timex.
Tôi mừng lắm v́ trong lớp tôi đứa nào cũng có đồng hồ, ngoại trừ tôi.
Tôi khăn gói về Nha Trang đi thi và khi làm bài xong, tôi biết chắc chắn ḿnh sẽ
đậu, chỉ không biết đậu hạng ǵ thôi. Một tháng sau, trường La-San tôi học gởi
một người đi coi bảng. Người ấy chẳng ai khác hơn là một thằng học chung lớp với
tôi, vốn oán ghét tôi v́ một lư do nào đó (có lẽ bị tôi ăn hiếp v́ tôi đục nhiều
thằng nên chẳng nhớ ai) đi coi bảng về và cố t́nh bỏ tên tôi ra ngoài. Nhà
trường cho dán danh sách những người thi đậu nơi đại sảnh đường. Tôi t́m măi
chẳng thấy tên ḿnh.
Tôi buồn lắm và bị sa sút tinh thần ghê gớm v́ đă nghĩ ít ra ḿnh phải đậu B́nh
Thứ, sao lại rớt như thế được. Tôi về nhà thông báo tin buồn cho gia đ́nh. Gia
đ́nh tôi, như đă nói, từ ngày tôi có trí khôn, vốn đă sống quen thuộc với những
thứ tin buồn và những đau khổ dồn dập cho nên nhận thêm một cái tin buồn từ
thằng con trai vốn xưa nay chuyên môn đem tin buồn về cho gia đ́nh th́ cũng là
một chuyện thường, chẳng có ǵ lạ. Thân phụ không nói ǵ và mẹ cũng thế, nhưng
mặt mẹ tôi xụ xuống làm tôi đau ḷng quá. Hồi đó đối với học tṛ ở Việt Nam,
không có cái ǵ tủi nhục và đau khổ cho bằng thi rớt. Tôi đă thi rớt. Nghĩ rằng
ḿnh sinh ra trên cơi đời này chỉ để làm đau khổ song thân, tôi thật th́nh chỉ
muốn chết nhưng không chết được.
Mấy hôm sau, mẹ thấy tôi buồn khổ quá lại t́m cách an ủi tôi. Nhưng tôi vẫn
buồn.
Sau đó vài ngày, một hôm đi học về, mẹ đưa cho tôi cái đồng hồ Timex có ngày
tháng mới tinh c̣n trong hộp và bảo:
-Má mua cho con cái đồng hồ mới.
Tôi ngạc nhiên đến sửng sờ, hai tay nâng lấy cái đồng hồ, rưng rưng nước mắt bảo
mẹ:
-Nhưng con thi rớt, má không la rầy con đă mừng, sao lại mua đồng hồ cho con làm
ǵ?
Mẹ nh́n tôi tŕu mến bảo:
-Má muốn con thi đậu nên mới khuyến khích con như vậy thôi. Nhưng học tài thi
phận, đâu cũng là do thánh ư Chúa cả, con đừng có buồn khổ như thế.
Tôi không biết trên cơi đời này có bao nhiêu người mẹ khi con ḿnh thi rớt,
chẳng những không la rầy con mà lại c̣n mua quà thưởng cho con như mẹ tôi. Đó
chính là lúc mà tôi hiểu được rằng ḷng mẹ thương con là vô bờ vô bến, không có
giới hạn, không thể nào định nghĩa được. Nó như một gịng sông chứa đầy ắp nước
yêu thương, không bao giờ cạn, không bao giờ ngừng chảy, luôn luôn tươi mát,
luôn luôn dễ tha thứ, dù trong bất cứ trạng huống hay t́nh cảnh nào.
Tôi đeo cái đồng hồ vào tay, vừa mừng và vừa buồn. Mừng v́ được đeo đồng hồ mới,
le lói với bạn bè nhưng buồn v́ thấy ḿnh chẳng xứng đáng chút nào cả.
Chừng vài tuần sau, một người bà con ở Nha Trang biên thơ cho thân phụ, chúc
mừng tôi thi đậu B́nh Thứ. Tôi đi học về, thân phụ ra tận ngoài ngă tư đường để
báo cho tôi tin mừng. Cái thằng dám bỏ sót tên tôi nhất định phải khốn đốn với
tôi, và tôi không nhớ ḿnh đă làm ǵ nó... Lâu quá rồi.
Đậu tú tài xong, tôi hăm hở t́nh nguyện đi lính. Ngày tôi từ giă mẹ ra đi, tôi
nghĩ, đó là một trong những ngày buồn trong đời mẹ. Mẹ tiễn tôi ra phi trường,
không nói ǵ, chỉ đứng khóc...
Từ ngày vào quân trường cho đến khi tôi làm quan, mẹ vẫn thỉnh thoảng gởi tiền
cho tôi xài dù nhà chẳng có dư giả ǵ.
Không lâu sau ngày tôi đi lính, em tôi, thằng Bích, cũng lên đường đi lính...
Tôi nhớ hồi c̣n nhỏ, hai anh em hay đánh nhau và dĩ nhiên, lần nào thằng Bích
cũng thua, và lần nào cũng chạy vào mách mẹ. Lần nào mẹ cũng t́m cách xử huề cho
hai bên. Một lần, thằng Bích bị tôi đánh nặng lắm, bầm cả mắt và vỡ môi. Nó vào
mách mẹ và tôi đoán phen này nhất định phải bị đ̣n. Nhưng mẹ, sau khi rửa mặt
sức thuốc cho nó, chỉ gọi tôi vào và buồn buồn nói:
-Con là anh, là trưởng nam, con phải biết sống quảng đại và tha thứ cho em mới
đúng là anh. Con đi ăn thua với em con làm ǵ.
Từ ngày đó, tôi không bao giờ đánh thằng Bích nữa. Chẳng những thế, tôi c̣n biết
nhịn nhục nó nữa.
Tôi nghĩ mẹ thương thằng Bích nhiều hơn tôi v́ trước hết, nó trắng trẻo đẹp
trai. Nó đẹp như một thiên thần, như một tài tử xi nê. Những ngày trung học nó
đă có hàng tá đào địch, toàn là thứ chiến không. Nhưng quan trọng hơn cả, có lẽ
mẹ thương nó hơn tôi v́ mẹ biết nó không khôn ngoan bằng thằng anh nó. Thằng
Bích không hề có cái đởm lượt, cái chiều sâu và một linh hồn vũ băo quyết liệt
như tôi. Nó là tượng trưng của sự yếu đuối và nhẹ dạ, trong khi tôi là con người
của sức mạnh, làm việc ǵ cũng có kế sách hẳn ḥi. Mẹ thường bênh nó mỗi khi
chúng tôi có chuyện.
Nói về thằng Bích, tôi phải kể thêm một chuyện mà nhiều người trong gia đ́nh
muốn quên đi, đó là chuyện nó là một thằng hút x́ ke. Tôi không hiểu nó quen với
bạn bè như thế nào, bị xúi dục ra sao nhưng chưa đủ 18 tuổi, nó đă hút x́ ke
nặng.
Hậu quả là nó bỏ học nửa chừng và đến tuổi đi lính, nó vào trường hạ sĩ quan
Đồng Đế. Ra trường, nó vào lính quân cảnh và được gởi đi Phú Quốc để coi tù Việt
cộng. Không chịu nổi chốn cô quạnh ở Phú Quốc, cộng thêm chuyện hút sách, một
hôm về phép, nó ở ĺ luôn và không trở về đơn vị. Không lâu sau đó, nó bị bắt và
bị đưa ra bộ binh, một đơn vị địa phương quân ở miền Tây. Sau vài tháng nếm mùi
trận mạc, nó lại đào ngủ lần thứ hai...
Lần này, nó về Nha Trang, tá túc tại nhà một người quen trong gia đ́nh. Tôi nhớ
măi một buổi chiều định mệnh ở một quán nhậu trên bờ biển Nha Trang...
Trong tiệm nhậu, chung quanh một cái bàn thấp nh́n ra biển đang vỗ sóng ầm ́ là
ba người: tôi, mẹ, và thằng con trời đánh là thằng Bích.
Thằng Bích lúc ấy ở Nha trang đă gần được mấy tháng, mẹ phải gởi tiền lên đóng
tiền ăn và có lẽ cả tiền hút cho nó. (Dân hút sách có cách xin tiền rất hay,
không ai ngờ được.) Nó nói với mẹ, nếu mẹ có một trăm ngàn hay hai trăm ngàn,
tôi không nhớ rơ, th́ có người sẽ lo lắng cho nó được vào lính ở Nha Trang. May
mắn sao lúc đó, h́nh như nhà cũng làm ăn được nên mẹ gom góp tiền bạc về Nha
Trang để lo cho con.
Buổi chiều hôm đó, 3 mẹ con gặp nhau, cũng là lần gặp gỡ cuối cùng giữa tôi và
thằng Bích. Anh em chúng tôi uống bia. Thằng Bích không uống nhiều. Mẹ chỉ ngồi
nh́n chúng tôi, cặp mắt nửa mừng nửa lo, không nói ǵ nhiều. Phần tôi, nốc bia
t́ t́ và "chan gắp liền tay như một hảo hán."
Đến một lúc nào đó, mẹ nói với thằng Bích một câu mà tôi nhớ măi cho đến ngày
hôm nay:
-Má ở xa không quen biết ai ở đây nên không biết đường nào mà lo lót chạy chọt
cho con. Má chỉ đem theo mấy trăm ngàn giao cho con, con ráng lo lót cho người
ta để t́m được một chỗ ấm thân ḿnh. Má thương con lắm. Con ráng cầu nguyện cho
nhiều.
Tàn buổi tiệc, chúng tôi chia tay. Số tiền mẹ đưa cho thằng Bích tôi không biết
nó dùng vào việc ǵ nhưng sau vài tháng, cu cậu lại trốn về Ban Mê Thuột, về nhà
ở với cha mẹ. Song thân buồn lắm v́ bây giờ gia đ́nh phải chứa một thằng lính
đào ngũ. Thân phụ là một người rất nghiêm khắc và luôn luôn giữ thể diện của
ḿnh. Ban Mê Thuột là một thành phố nhỏ, chuyện thằng Bích đào ngũ ai cũng biết,
và dĩ nhiên, chuyện một ngày nào đó cảnh sát đến c̣ng tay nó chỉ là vấn đề của
thời gian. Tạm thời, chứa nó được ngày nào th́ cha mẹ thương con cũng phải chứa
mà thôi...
Con chim trước khi chết kêu tiếng hót bi thương, con người trước khi từ giă cơi
đời thường thay đổi cuộc sống. Thằng Bích về nhà, biết thân phận tội lỗi của
ḿnh, liền ăn năn xám hối. Nó bỏ x́ ke, tối ngày chỉ ru rú ở nhà, lại c̣n biết
chùi nhà rửa chén để giúp mẹ.
Nhưng mọi sự đă trễ quá rồi...
Sau cuộc tổng tấn công mùa hè năm 72, chính phủ cần người nên ân xá cho mọi đào
binh, kêu gọi họ đi tŕnh diện. Thân phụ nói chuyện với thằng Bích, khuyên con
nên lợi dụng dịp này để đi tŕnh diện. Mẹ không muốn cho thằng Bích đi, có lẽ
linh cảm đặc biệt của người mẹ nói cho người biết, nếu nó đi lần này, nó sẽ
chẳng bao giờ trở lại. Nhưng mẹ không biết nói ǵ, chỉ ngồi im nh́n nó.
Một buổi chiều sau đó vài tuần, trời mưa lâm râm, một chiếc xe díp nhà binh đỗ
xịch trước nhà tôi, hai người lính mặc quân phục bước vào. Thằng Bích từ giă cha
mẹ, theo hai người lính ra xe. Mẹ nh́n theo, nước mắt lưng tṛng. Tối hôm đó, mẹ
ngồi đọc kinh lâu hơn thường lệ...
Tin buồn đến mau. Rất mau...
Chỉ một tháng sau, cũng một buổi chiều, một chiếc xe díp nhà binh của sư đoàn 23
bộ binh đổ xịch trước cửa nhà và một người lính bước vào với mẩu tin vắn: Trung
sĩ nhất Lê Xuân Bích vừa bị mất tích tại chiến trường Tân Cảnh, Tây nguyên.
Mẹ khóc ngất rồi ú ở hỏi người lính:
-Chú có biết là nó c̣n sống không?
-Thưa bác, cháu không biết. Chỉ biết là trung sĩ đă mất tích...
Người lính chào rồi lên xe lái đi, để mẹ tôi đứng ngay cửa nh́n theo, nước mắt
lưng tṛng...
Hồi đó mẹ hay xuống Nha Trang để buôn bán và tạm trú ở là người bà con ở đường
Lư Thánh Tôn. Thỉnh thoảng, tôi thường lái Honda ghé thăm người bà con và nhân
tiện thăm mẹ nếu gặp. Thường thường, mỗi lần gặp tôi th́ mặt mẹ tươi hẳn lên,
chạy ra đón tôi vào. Buổi chiều hôm đó, vừa nh́n thấy tôi, mẹ bỗng ̣a lên khóc
nức nở. Tôi hoảng kinh, không biết chuyện ǵ.
Mẹ cầm lấy tay tôi, vừa khóc vừa nói:
-Người ta nói em con bị mất tích ở mặt trận Tân Cảnh rồi.
Tôi nghe nói như sét đánh ngang tai, nhưng vốn là một người lính, đă quen với
những tin buồn loại này nên tôi giữ b́nh tỉnh được và t́m cách an ủi mẹ:
-Mất tích th́ vẫn c̣n hy vọng là nó c̣n sống.
Tôi không nhớ buổi chiều hôm đó hai mẹ con đă nói ǵ với nhau nhưng đó là một
buổi chiều rất là buồn thảm của mẹ con tôi. Chúng tôi cùng ngồi ôn lại những kỹ
niệm cũ của thằng Bích. Một lúc, tôi bắt đầu nhận ra là thấy mẹ không c̣n như
xưa nữa. Một phần nào đó trong người mẹ đă chết đi. Cặp mắt người thỉnh thoảng
trở nên hoang vắng, xa lạ, làm như đang thương tiếc một điều ǵ. Những buổi đọc
kinh trong nhà thờ bây giờ trở nên lâu hơn. Nhiều lúc, mọi người trong nhà thờ
đă ra về hết, chỉ c̣n mẹ một ḿnh trong giáo đường, quỳ đơn độc một ḿnh lâm râm
cầu nguyện.
Nhưng người vẫn nuôi hy vọng một ngày nào đó, thằng Bích con của mẹ sẽ trở về...
Năm 1973, hai bên trao đổi tù binh, mọi người trong gia đ́nh xôn xao chờ đợi, hy
vọng thằng Bích sẽ trở về. Nhưng không. Năm 73 qua đi, đến năm 74 rồi đến năm
75, một buổi tối chủ nhật, Việt cộng bất thần tấn công và tràn ngập thành phố.
Nhiều người thoát được nhưng gia đ́nh tôi kẹt lại. Tôi lái phi cơ bay trên Ban
Mê Thuột, nh́n xuống thành phố bốc lửa dưới chân ḿnh mà ḷng quặn đau v́ không
làm ǵ được. Tôi không biết dưới đó, gia đ́nh tôi sống hay chết như thế nào.
Rồi Dương Văn Minh đầu hàng, tôi thoát ra khỏi Việt Nam, trên đường tới Mỹ.
Tôi ra đi, chẳng có tài sản ǵ để mang theo, ngoại trừ h́nh ảnh của mẹ trong đáy
trái tim. Một bảo vật không ai có thể lấy được...
Những ngày đầu tiên trên đất Mỹ, tôi đi làm, đi học, cố lúc nào cũng giữ cho
ḿnh bận rộn để vết thương ḷng không sống dậy được trong người ḿnh...
Cuộc sống gia đ́nh tôi ở Ban Mê Thuột trước khi Việt cộng vào vốn đă nghèo khổ
cơ cực, Việt cộng vào c̣n khốn nạn hơn. Thân phụ ngày xưa có làm dân biểu một
khóa thời ông Diệm nên bị chúng nó bắt đi tù. Căn nhà duy nhất nơi anh chị em
chúng tôi sinh ra và lớn lên bị chúng nó ăn cướp. Mẹ và các em tôi phải dắt díu
nhau sang ở nhà một người bạn gần đó. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, đành dắt
nhau ra rẩy. Ngoài rẩy có một cái cḥi nhỏ xây cất tạm bợ bằng tôn nay trở thành
nơi trú ngụ chính cho toàn thể gia đ́nh chúng tôi. Tại nơi đây, mẹ sống những
ngày cơ cực và cô đơn nhất trong đời ḿnh. Chồng đi ở tù, con trai lớn đi mất
biệt và đàn con c̣n lại th́ quá nhỏ...
Nhưng lần lần, tôi bắt liên lạc được với gia đ́nh bắt đầu gởi quà về cho mẹ. Tôi
vừa đi làm (lương hạng bét) vừa đi học, tập sống một cuộc đời cơ cực và khắt khe
với chính ḿnh để cảm thấy được gần gũi với mẹ và quê hương ḿnh, để được chia
sẽ phần nào những đau khổ và bất hạnh mà gia đ́nh tôi và đồng bào tôi phải gánh
chịu. Áo quần tôi mặc toàn mua ở tiệm Goodwill. Một đô la 4 cái áo, 50 xu một
cái quần, mặc khá rộng và... con gái chê nhưng cũng đủ che thân. Một chai nước
ngọt 25 xu tôi không bao giờ dám uống, một tô phở 2 đô la chẳng khi nào dám ăn.
Chiếc xe cà tàng, nh́n từ xa giống như chiếc xe tăng móp méo bị trúng mấy phát
đạn ba-do-ka thời đệ nhị thế chiến, lấm tấm loang lổ, mỗi lần đề máy phải cầu
trời phật cho nó nổ. Ăn mặt nghèo hèn và bần tiện như thế cho nên mọi người (đau
khổ nhất là... con gái) ai cũng coi thường và khinh rẻ tôi nhưng tôi chẳng bận
tâm chút nào. Quen rồi. Trái lại, với tính ngang bướng trong người, tôi coi
thường tất cả.
Niềm vui lớn nhất của tôi là mỗi hai tuần một lần, sau khi lănh lương, ra tiệm
mua quần áo và thuốc tây gởi về Việt Nam nuôi mẹ nuôi em. Buổi tối chủ nhật như
thế, sau khi đă gởi quà đi rồi, tôi về pḥng trọ và tự thưởng cho ḿnh một tô ḿ
gói cộng thêm một chai bia rồi nằm lăn xuống thảm (v́ không có giường), nhắm mắt
tưởng tượng đến nụ cười của mẹ khi nhận được quà. Mỗi lần làm việc cực nhọc hay
bị áp bức, muốn nghỉ, tôi nghĩ đến nụ cười của mẹ rồi tiếp tục chịu đựng...
Lần lần, tôi đem được các em tôi sang Mỹ và thảnh thơi hơn một chút, tôi bắt đầu
nghĩ đến ḿnh. Tiệm ḿ Hợp Lợi mở cửa đă mấy năm mà tôi không bao giờ dám... đến
gần. Hôm tôi bước vào tiệm, ông chủ người Hoa nh́n tôi ngạc nhiên hỏi: "Anh ở
tiểu bang nào về hay mới Việt Nam qua?"
Tôi cười cười, gọi tô ḿ thập cẩm lần đầu tiên kể từ khi bước chân sang đất
Mỹ...
Sau khi thằng em kế thằng Bích sang Mỹ, tôi nhận được lá thư của mẹ, có một câu
làm tôi chảy nước mắt như sau: "Em con sang đó ở với con, con ráng nhịn nhục và
chịu đựng em con với, chứ má biết tính nó khùng lắm, má chịu đựng nó suốt bao
nhiêu năm nay rồi. Con thương má, con ráng nhịn nhục và đùm bọc em con để má
khỏi lo..."
Mẹ thương em tôi và biết tính t́nh tôi hung dữ hà khắc cho nên mới dặn kỹ như
thế. Mẹ đâu biết, sau ngày mất nước lưu vong, tôi đă trở thành một con người
khác. Lửa hận thù và tủi nhục trong người tôi đă đốt cháy mọi thứ t́nh cảm nhỏ
nhặt khác...
Chừng hai năm sau, tôi đưa được thằng em kế nữa sang Mỹ. Nó thay mặt tôi lo mọi
chuyện quà cáp về Việt Nam, nên tôi càng rảnh tay hơn nữa. Tôi nhớ có mua cho vợ
tôi một chiếc xe mới vào những năm này.
Cuối cùng th́ tôi đem được toàn thể gia đ́nh sang Mỹ, cũng tạm gọi là ḿnh đă
làm tṛn bổn phận của ḿnh...
Mẹ tôi bây giờ già yếu lắm, nhưng người vẫn c̣n tỉnh táo. Có điều là bây giờ
không c̣n nghe mẹ nói nữa. Anh em chúng tôi thường tề tựu tiệc tùng vào những
ngày lễ, mẹ chỉ ngồi im nh́n chúng tôi, cả buổi không nói một câu...
Mẹ tôi thích nhất mỗi lần anh em chúng tôi đờn và hát bài Kinh Ḥa B́nh của
thánh Phan xi Cô như sau để tặng mẹ: Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết mến yêu
và phụng sự Chúa trong mọi người... Lạy chúa, xin hăy dùng con như khí cụ b́nh
an của Chúa... Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng
nhục, đem chân lư vào chốn lỗi lầm...
Những lần anh em chúng tôi hát những bài đó, mẹ luôn luôn hát theo, mắt ngời
sáng...
Bây giờ, sau nhiều năm ngồi nghĩ lại, tôi không hiểu nhờ đâu mà ḿnh có được cái
nghị lực để sống những ngày cơ cực lam lũ như lúc mới sang Mỹ. Mỗi lần cầm một
chén cơm lên ăn, tôi luôn luôn nghĩ đến cha mẹ anh em và bạn bè c̣n kẹt lại ở
quê nhà và luôn luôn tự hỏi ḷng, giờ này mẹ tôi cha tôi em tôi bạn bè tôi đang
làm ǵ, ăn ǵ, sống chết ra sao. Nhiều lúc, cầm chén cơm lên, chưa kịp ăn th́
nước mắt đă chảy xuống bát. Tôi cảm thấy ăn ngon là có tội với những người c̣n ở
lại...
Tôi nghĩ, tôi sống được như thế là nhờ được thừa hưởng cái t́nh thương bao la
bát ngát của mẹ. Nhà tôi nghèo thật, mẹ chẳng có ǵ để cho anh chị em chúng tôi,
chỉ có một thứ luôn luôn dư thừa trong nhà, đó là t́nh thương. T́nh thương của
mẹ đến từ ánh mắt khi nh́n mỗi đứa con ḿnh, xuất hiện trong những bữa cơm đạm
bạc của gia đ́nh khi mẹ chỉ ngồi gắp những thức ăn thừa, những khúc xương cá
không ai thèm ăn trên đĩa, được thử thách vào lúc bị chủ nợ đến nhà chửi bới khi
mẹ ngồi im chịu đựng những lời lẻ cay nghiệt của bọn cho vay ăn lời, và cuối
cùng, t́nh thương của mẹ trưởng thành khi nước mất nhà tan, mẹ hai bàn tay
trắng, đi chạy chọt từng nắm gạo, từng chén muối, vừa nuôi chồng ở tù vừa nuôi
một bầy con chưa lớn. Tôi chưa hề thấy mẹ than phiền hay căm thù ai, dù là những
kẻ thù tàn độc nhất của gia đ́nh. Trái lại, mẹ luôn luôn dạy dổ cho chúng tôi,
sống ở trên đời phải lấy t́nh thương làm căn bản, phải biết yêu thương. Không
phải chỉ yêu thương nhau nhưng c̣n yêu thương cả những người xa lạ, những kẻ bất
hạnh hơn ḿnh. Chỉ có t́nh thương mới nuôi dưỡng được t́nh thương, mới làm nẩy
sinh được t́nh thương. Chỉ có t́nh thương mới tạo ra can đảm giúp cho con người
vượt qua được mọi bất hạnh và khổ đau. Có lẽ con người mẹ nhiều t́nh thương như
vậy cho nên qua bao nhiêu đau khổ cay đắng của cuộc đời, mẹ luôn luôn giữ được
kín nó trong ḷng và sống được một cuộc đời b́nh lặng. Mẹ âm thầm chịu đựng một
ḿnh, không hề chia sẻ cho ai...
Trong khi thân phụ lúc nào cũng lừng lững, khô khan và xa cách và cao vời vợi
như một ḥn núi, mẹ lúc nào cũng hiền ḥa, lúc nào cũng gần gũi, lúc nào cũng dễ
tha thứ và t́nh thương luôn luôn tràn đầy, luôn luôn tươi mát như một gịng
sông. Có một lần tôi lên núi, nh́n xuống đồng bằng dưới chân có những gịng sông
uốn khúc, làm cho những thửa đất chung quanh được tươi tốt xanh ŕ, tôi chợt
hiểu ra câu ca dao học ở trường tiểu học năm nào: Công cha như núi Thái Sơn.
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra... Ôi, cao dao Việt Nam sao mà huyền
diệu...
Chính núi là nơi làm phát xuất hay sinh đẻ ra mọi gịng sông, và nhờ những nước
băng tan, những mưa rừng của núi đă nuôi dưỡng những gịng sông này từ thế hệ
này sang thế hệ khác, từ kiếp này sang kiếp nọ. Nhưng núi luôn luôn sừng sửng,
oai vệ, lúc nào cũng khó hiểu và lạnh lùng xa cách. Có lẽ v́ thế, h́nh ảnh của
núi luôn luôn là một h́nh ảnh, tuy to lớn lẫy lừng, tuy oai phong lẫm liệt,
nhưng là của cô đơn và hiu quạnh. Tệ hơn, nhiều khi, núi c̣n là h́nh ảnh của bí
hiểm và ác độc nữa... Con người có thể kính phục núi và sợ núi nhưng không thể
nào gần gũi với núi được...
Trái lại, những gịng sông của núi, những gịng sông từ núi mà ra, sản phẩm của
núi và được nuôi dưỡng bởi núi, đă làm cho những đất đai ruộng đồng trở nên ph́
nhiêu màu mở, đă làm cho cảnh vật trở nên đẹp đẻ tươi mát, và quan trọng nhất,
những gịng sông này luôn luôn gần gũi, luôn luôn dịu dàng, luôn luôn êm ái và
sẵn sàng tha thứ cho con người...
Mẹ, mẹ chính là một gịng sông của núi...
Tôi cũng phải thành thật mà viết ở đây rằng không phải chỉ có ḿnh tôi mới biết
sống như thế. Tôi biết đă có hằng vạn người tuổi trẻ Việt Nam lưu vong khác đă
âm thầm sống một cuộc đời như tôi, nhiều khi c̣n có những hy sinh vĩ đại và to
lớn hơn tôi nữa. Hỡi những người anh em cùng chung một cảnh ngộ và cùng chung
một cảnh trời trách nhiệm, chúng ta có quyền ngẩng mặt lên nh́n trời mà không hề
thấy hổ thẹn bởi v́ chúng ta, dù không xứng đáng được khen ngợi, nhưng cũng
không đáng bị phỉ nhổ, bị nguyền rủa v́ không biết chu toàn bổn phận ḿnh, bổn
phận của những người con sinh ra và lớn lên trong thời ly loạn... Dù chúng ta đă
không giữ được lời thề với tổ quốc nhưng ít nhất, trong những nỗi cay đắng và
tủi nhục của một người lưu vong thua trận, chúng ta đă can đảm cố gắng hết sức
ḿnh sống một cuộc đời có trách nhiệm và nhờ những cố gắng này, chúng ta đă phần
nào làm được bổn phận của những người con trong gia đ́nh. Thế hệ này rồi sẽ qua
đi như trăm ngàn thế hệ trước, và chúng ta th́ quá nhỏ để được lịch sử phê phán,
nhưng con cái chúng ta sau này, khi nh́n lại cuộc đời bất hạnh nhưng đầy hy sinh
của cha ông, chúng nó sẽ hănh diện. Hănh diện v́ cha ông chúng nó, dù không làm
anh hùng được nhưng cũng đă sống những cuộc đời có trách nhiệm, dù không ǵn giữ
được tổ quốc nhưng cũng đă không phản bội quê hương, dù phải đối chọi với bọn
xài lang ác thú hèn hạ nhưng vẫn giữ được can đảm và tin yêu, giữ được đạo làm
người cao cả. Cuối cùng và quan trọng nhất, chúng nó sẽ hănh diện biết bao khi
lịch sử sẽ chứng minh được rằng, cha ông chúng nó dù thua trận và phải làm những
kẻ tù tội hay lưu vong, nhưng đă sống những cuộc đời can đảm, ngoại hạng và oai
dũng gấp ngàn lần những kẻ chiến thắng... Chúng ta phải ngẩng mặt lên để con
cháu chúng ta cùng ngẩng mặt...
Tôi không biết nhờ đâu các bạn sống được những cuộc đời đă sống nhưng riêng tôi,
tôi sống được như thế là nhờ bởi t́nh tương của mẹ, nhờ gịng sông của mẹ tôi...
"Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra". Tôi xin dùng
câu tục ngữ trên để chấm dứt bài viết này về mẹ...
Mùa lễ Mẹ năm 2009
Trường Sơn Lê Xuân Nhị
|