B́nh Luận Thời Sự

 

Trăi qua một cuộc bể dâu...

Những điều trông thấy mà đau đớn ḷng ..(Nguyễn Du)

 

Mục Lục

 

Người Ghé Thăm

 

 

SAIGON TIMES PTY

ABN 71 088 414 b457

 

175 William St,

Bankstown NSW 2200

 

PO BOX 409

Bankstown NSW 2200

 

Tel: (02) 9793 2557

Fax: (02) 9791 5438

 

Email: info@saigontimes.com.au

 

Chủ Bút - Editor

Hữu Nguyên

Mob: 0438 699 150

 

Phụ Tá Chủ Bút - Assistant Editor

Phạm Thanh Phương

Mob: 0411 638 770

 

Cố Vấn Luật Pháp- Legal Advisor

Luật Sư Lê Đ́nh Hồ

(LeDinh Lawyers)

Tel: (02) 9708 6629

Mob: 0413 166 152

 

Ban Biên Tập

Phạm Thanh Phương

Lê Đ́nh Hồ

Hoàng Tuấn

Thùy Dzung, Hữu Nguyên

 

Cộng Tác

 Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Sầu Đông, Trần Ngân Tiêu

Mơ Sàig̣n, Vũ Hồ, Quốc Hải

Con Hưu, Phạm thái Lai

Doăn B́nh, Bội Diệp, Lê Phụng

Lẩn Thẩn Hậu Sinh, Ái Vân

 

Quảng Cáo - Advertising

LeBa Ethnic Media

 

Tel: (03) 9521 3366

Fax: (03) 9521 3436

 

Thùy Dzung

Tel: (02) 9785 8431

Mob: 0415 260 060

 

ĐẠI DIỆN CÁC TIỂU BANG:

VICTORIA

Trần Đ́nh Song

Tel: (03) 9327 7571

Fax: (02) 9827 7571

Mob: 0423 081 289

 

SOUTH AUSTRALIA

Hồ văn Tuấn

Tel: (08) 8345 2007

 

 

Lối Ṃn Tư Tưởng ..

-Phạm Thanh Phương (Úc Châu)-

Trong chế độ độc tài toàn trị CSVN, lănh vực tự do truyền thông và tự do ngôn luận chưa bao giờ được thực hiện. Tất cả những thông tin đưa ra, đều được chỉ thị theo một khuôn mẫu đă quy định. Ngoài ra tất cả những ư kiến đóng góp hay phê b́nh, nhận định cũng được hạn chế tới mức tối đa trong một khôn khổ “xử lư nội bộ”, không ai có thể đưa ra ánh sáng của đại chúng, dù là những tin tức tầm thường cuả xă hội hay liên quan đến vận mệnh đất nước. Bất cứ ai can đảm lên tiếng ngoài “qũy đạo”, tất nhiên đều trở thành những tội phạm và hậu quả có thể khốn khổ suốt cuộc đời hay được vĩnh viễn từ giă thế gian.

Tuy nhiên, trước trào lưu tiến bộ văn minh của nhân loại. Kỹ nghệ thông tin đă phát triển vượt bực và đưa con người đến gần nhau hơn. Từ đó, bức màn bưng bít của CSVN cũng đă bị phá vỡ phần nào, để có một sự giao lưu thông tin đại chúng trong và ngoài nước mỗi ngày một nhiều hơn và nhanh hơn. V́ thế, CSVN cũng không thể khống chế người dân một cách dă man trắng trợn như trước, và trong cái thế bất đắc dĩ CSVN buộc phải chấp nhận những h́nh thức đối lập, hay lên tiếng chỉ trích trực tiếp hay gián tiếp “ngoài luồng” quy định. Từ cái thế bất đắc dĩ ấy của chế độ, các phong trào đấu tranh đ̣i tự do, dân chủ hay đ̣i công lư và công bằng được dịp dâng cao và cũng đă gây được ảnh hưởng phần nào, khiến CSVN cũng có phần chao đảo và nhận biết đây chính là những “hạt giống dân chủ ” đang được gieo trên khắp nẻo đường đất nước và có thể sẽ đưa chế độ tàn bạo, dă man ấy đi đến con đường phải cáo chung như những nước CS Đông Âu trước đây.

Để ngăn chặn sự phát triển của những “hạt giống dân chủ” này, CSVN đă phải tạo biết bao nhiêu trận hoả mù, đưa các phong trào “đấu tranh dân chủ” trở thành “hư hư, thực thực”, chân, giả bất minh hầu mong làm mất niền tin nơi người dân. Đồng thời CSVN cũng tốn rất nhiều tiền của để bung những cán bộ hoặc mua chuộc những thành phần tay sai, len lỏi, lũng loạn trong các cơ cấu tổ chức của cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại. Tuy nhiên sau một thời gian dài, những nỗ lức ấy cũng chỉ đạt được một kết qủa có thể nói là qúa “khiêm nhường”.

V́ vậy, vào ngày 24-7-2009, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng CSVN đă đưa ra Quyết định mang số 97/2009/QĐ-TTg “Quy định về Phản Biện Chính Sách”. Trong Quyết định này cho biết

"Nếu có ư kiến phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, nhà nước, cần gửi ư kiến phản biện đó cho cơ quan Đảng, nhà nước có thẩm quyền, không được công bố công khai...”.

Với nội dung của quyết định, đại đa số người dân cho rằng, trong cơn bối rối, một lần nữa đảng và nhà nước CSVN lại phải xử dụng “chiếc khăn lông” khổng lồ cũ rích, nhằm bịt miệng người dân và chức năng thực sự của giới truyền thông cũng nằm ngoài chiếc khăn ấy. Nh́n lại sự việc, Quyết định 97 cũng không phải là một sáng kiến mới lạ. Nó chỉ là sự lập lại cái chính sách lưu manh, ấu trĩ đă từng áp dụng trong suốt ḍng lịch sử của đảng. Nó không khác nào một vở tuồng hề lừa bịp cũ kỹ, diễn đi, diễn lại dưới nhiều h́nh thức khác nhau. Chẳng có ǵ có thể tạo cho “khán giả” những cảm xúc mới mẻ dù vui, buồn hay giận dữ.


Để chứng minh điều này, trước đây không lâu, trong một bài phỏng vấn của báo Đại Đoàn Kết, ông Trần Xuân Giá, cựu bộ trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư, đương kim Chủ tịch Hội đồng Quản trị Ngân hàng Á Châu nhận định:

"Phát huy dân chủ có nhiều kênh, nhưng "phản biện xă hội" là kênh hết sức quan trọng...''.

Xin tạm dịch lại cho dễ hiểu là "Phát huy dân chủ có nhiều lănh vực, nhưng lănh vực tiếng nói từ người dân là quan trọng hàng đầu cần phải lưu tâm". Nếu chỉ nghe câu này, có lẽ ai cũng cảm thấy một niềm vui v́ đă có một tiếng nói đ̣i hỏi dân chủ từ thượng tầng trong guồng máy cai trị của đảng. Nhưng rất tiếc, ông Giá nói tiếp:

"đảng Cộng Sản Việt Nam cần phải trao cho Mặt Trận Tổ Quốc thêm một vai tṛ mới, vai tṛ "phản biện xă hội.".

Thực sự mà nói, nếu "phản biện xă hội" mà chỉ dành riêng cho một cơ quan mà ai cũng biết đó là cơ quan của đảng th́ có ǵ để nói. V́ vậy đại đa số cho rằng, trước sự căng thẳng trong xă hội về những uất nhục của tổ quốc, đau khổ cuả dân tộc, đảng và nhà nước mới tái diễn tṛ hề này, hầu mong tung một trận hỏa mù bịp dân, đồng thời che đậy bớt một số hành vi buôn dân, bán nước của đảng bị bạch hoá rộng răi trong dân gian. Đây chính là cái “lối ṃn” cố hữu của đảng và nhà nước CSVN, có lẽ không có ǵ để phải bàn sâu, tán rộng thêm.

Tuy nhiên, điều đáng nói và đáng buồn là cái “lối ṃn” ngu xuẩn này của CSVN cũng được lan tràn và ngự trị trong công đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại một cách khá phổ biến nơi một số cá nhân, tổ chức hay đảng phái. Họ cũng đang trơ trẽn, hí hửng đi trên cái “lối ṃn” này một cách hiên ngang và cũng được một số “tương cận” tung hô, mà tất cả mọi ngựi có thể thấy trong nhiều sinh hoạt, nhất là trong lănh vực đấu tranh.

Nh́n vào những sinh hoạt “đấu tranh dân chủ” tại hải ngoại, hầu như đa số các tổ chức, phe nhóm thường kêu rêu, ai oán “cộng đồng ḿnh thiếu đoàn kết, thường hay phê b́nh, chỉ trích,v,v...”, nhưng rất tiếc những thành phần này lại quên rằng, những phê b́nh, chỉ trích đó lại chính là nét đặc thù ưu việt của một nền dân chủ văn minh thực sự, nó không thể rập khuôn theo “lối ṃn” của CS để phải cưỡng bách tất cả những “phản biện” hay góp ư, nhận định, phê b́nh phải đi “đúng tuyến, đúng cơ quan” như CSVN đă và đang thực hiện.

Nh́n lại những ngày gần đây, có lẽ ai cũng thấy cái “lối ṃn” này, đă được thể hiện một cách rơ rệt qua hành xử của một số tổ chức hay phe nhóm đă tỏ ra giận dữ khi người khác chỉ ra những thiếu sót hay sai trái của họ, để rồi mất b́nh tĩnh buông những lời thoá mạ, thách thức một cách rất thiếu văn hoá, ấu trĩ và khôi hài như “Nếu qúy vị không làm được tốt đẹp hơn chúng tôi, th́ hăy câm miệng lại...”. Với luận điệu cưỡng từ đoạt lư này đă chứng tỏ được một điều là, những thành phần này dù đă khổ công, vất vả vượt qua ngh́n trùng để được tiếp cận với ánh sánh văn minh của nhân loại, nhưng vẫn chưa thể bước ra được khỏi mê lộ. V́ thế, nên họ đă không hiểu được sự phân tích, góp ư về những sai trái ấy chỉ là những cái nh́n khác nhau trong tư tưởng và đời sống dân chủ, những cái nh́n ấy chính là những chất liệu dùng kiện toàn sự việc khá hơn, tốt đẹp hơn và nó cũng là điều tối cần thiết đang cần phải phát huy tại Việt Nam.

Một vấn đề rất thực tế được đặt ra ở đây, trên thế giới tự do này biết bao nhiêu vị Nguyên Thủ Quốc gia, hay những cuốn phim, những tác phẩm văn chương, nghệ thuật đă được đưa ra phục vụ nhân loại, họ cũng đă phải trực diện với nhiều chiều hướng khen chê khác nhau, hoặc những nhà chuyên môn phê b́nh, chỉ trích. Nhưng cũng không bao giờ thấy ai lớn tiếng yêu cầu mọi người “câm miệng”, và cũng không bao giờ thách thức những người phê b́nh, chỉ trích rằng “nếu có giỏi hăy thực hiện như chúng tôi và hay hơn”. Tại sao??? Để trả lời một cách đơn giản, có lẽ ai cũng biết những cá nhân hay tập thể này là những người sống trong những xă hội dân chủ văn minh, họ là những người văn minh có ư thức dân chủ thực sự, v́ vậy họ không thể có những tư tưởng và hành xử ấu trĩ trong cái “lối ṃn” của CSVN. Một điều đáng buồn hơn nữa, những người đang đi trên “lối ṃn” này của CS lại thường nằm trong giai tầng khoa bảng, chức sắc có tiếng tăm, miệng họ vẫn đang kêu gào đấu tranh đ̣i dân chủ, tự do cho dân tộc Việt Nam, nhưng hành xử lại trái ngược. Như vậy, thử hỏi làm sao có thể tạo được niềm tin nơi toàn dân để thực hiện lư tưởng “giải phóng dân tộc” bây giờ.

Nh́n vào hoàn cảnh thực tế cuả đất nước, đang c̣n trầm luân trong bàn tay độc ác tàn bạo của CSVN, muốn lấy được niềm tin trong chính nghĩa để có thể thực hiện được một con đường dân chủ thực sự cho đất nước. Thiết nghĩ mỗi người trong chúng ta nên xét lại chính bản thân, hầu có thể thức tỉnh thay đổi tư tưởng và hành xử một cách dân chủ văn minh hơn như người Tây phương, cố gắng tránh xa cái “lối ṃn tư tưởng” đốn mạt của CS. Từ đó. Được như thế mới có thể hy vọng tránh được những ngộ nhận, và từ đó có thể có kết hợp được ḷng người trong niềm tin, tư tưởng và mục tiêu. Nếu không, chắc chắn con đường “giải phóng” quê hương sẽ c̣n rất xa xăm, gian nan và có thể trở thành một con “đường đi không đến”.


Hố Thẳm Cuộc Đời

Em khắc khoải bên ḍng đời nhẫn nhục
Bước chân ṃn, hờ hững giữa mù sương
Hồn quanh co, văng vẳng khúc đoạn trường
Cố vươn măi, rồi cũng về chốn cũ
Thế nhân ơi, sao vẫn c̣n mê ngủ

Mặc cuộc đời, êm ả giấc đông miên
Bỏ quên em, cuộn xoáy giữa nghiệp duyên
Tiếng nấc nghẹn, từng đêm dài nghiệt ngă

Em phất phơ mang mảnh đời tơi tả
Không gian kia, ôi uất nhục đong đầy
Khung trời buồn mờ xám một áng mây
Bay lừ lững vào cuối trời nhẫn nhục

Ôi quê hương! vùng gian nan vẩn đục
Em c̣n không, lẩn quẩn thế gian này
Đang miệt mài cùng giông băo cuồng vây
Hay gục ngă giữa ḍng đời khắc khổ

Ta ngồi đây, ôm mảnh đời loang lổ
Chia cùng em, ḍng huyết lệ tuôn trào
Tận sức người, thực hiện nỗi ước ao
Mang ánh sáng soi cơi đời tăm tối


Phạm Thanh Phương