|
Người Ghé Thăm

SAIGON
TIMES PTY
ABN 71 088
414 b457
175 William
St,
Bankstown
NSW 2200
PO BOX 409
Bankstown
NSW 2200
Tel: (02)
9793 2557
Fax: (02)
9791 5438
Email:
info@saigontimes.com.au
Chủ Bút -
Editor
Hữu Nguyên
Mob: 0438 699
150
Phụ Tá Chủ
Bút - Assistant Editor
Phạm Thanh
Phương
Mob: 0411 638
770
Cố Vấn Luật
Pháp- Legal Advisor
Luật Sư Lê
Đ́nh Hồ
(LeDinh
Lawyers)
Tel: (02) 9708
6629
Mob: 0413 166
152
Ban Biên
Tập
Phạm Thanh
Phương
Lê Đ́nh Hồ
Hoàng Tuấn
Thùy Dzung,
Hữu Nguyên
Cộng Tác
Trường
Sơn Lê Xuân Nhị
Sầu Đông, Trần
Ngân Tiêu
Mơ Sàig̣n, Vũ
Hồ, Quốc Hải
Con Hưu, Phạm
thái Lai
Doăn B́nh, Bội
Diệp, Lê Phụng
Lẩn Thẩn Hậu
Sinh, Ái Vân
Quảng Cáo -
Advertising
LeBa Ethnic
Media
Tel: (03) 9521
3366
Fax: (03) 9521
3436
Thùy Dzung
Tel: (02) 9785
8431
Mob: 0415 260
060
ĐẠI DIỆN
CÁC TIỂU BANG:
VICTORIA
Trần Đ́nh Song
Tel: (03) 9327
7571
Fax: (02) 9827
7571
Mob: 0423 081
289
SOUTH
AUSTRALIA
Hồ văn Tuấn
Tel: (08) 8345
2007
|
Biết Để Làm Ǵ ???
-Phạm thanh Phương-
Theo tin RFA, ngày 23-2-2010 vừa qua, trong một cuộc gặp gỡ báo chí đầu năm,
Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng CSVN tuyên bố
"báo chí cần chủ động thông tin bảo vệ
chủ quyền". Với câu nói này, một số người cho rằng đây là một hiện tượng bất
thường, nó gần như một thông điệp gởi đến báo giới, báo hiệu một sự cởi trói,
thành lập một hệ thống thông tin tự do, nhằm nâng cao dân trí, phát triển con
người và đất nước. Đồng thời đây cũng là một chỉ dấu chứng tỏ tập đoàn CSVN có
chiều hướng giác ngộ đối với quốc gia, hoà giải dân tộc hầu có thể
“canh tân” và
phát triển một Việt Nam hùng mạnh trong xu thế tiến bộ toàn cầu. Ngược lại đại
đa số lại cho rằng, câu nói của Nguyễn tấn Dũng chỉ là một tṛ bịp quá cũ, nó
chẳng đáng ǵ để quan tâm “Hồ hởi, phấn khởi” luận bàn.
Nếu nh́n kỹ vào hoàn cảnh đất nước, những vấn đề vấn đề liên quan đến chủ quyền
đă quá sáng tỏ, không c̣n ǵ để báo chí “cần chủ động thông tin”. Và nếu có
những điều mới mẻ liên quan đến chủ quyền đất nước mà người dân cần biết sớm,
th́ một câu hỏi nên đặt ra ở đây là “biết để làn ǵ”. Nam Quan- Bản Giốc- Hoàng
Sa- Trường Sa được coi như đă yên vị trong tay Trung cộng, biển đông cũng đă
xong. Hiên tại, chắc chắn Trung cộng sẽ không cần dùng đến vũ lực đánh chiếm bất
cứ điều ǵ trên đất nước Việt Nam, họ đă có cả một tập đoàn lănh đạo CSVN làm
tay sai, nên họ dùng một phương pháp khác tinh vi hơn, tế nhị hơn và hợp lư hơn.
Chính sách này được gọi là “Xâm Lăng Hữu Nghị”. Bằng chứng cho thấy trong những
ngày đầu xuân Canh Dần, hiện tượng cho Trung cộng mướn đất dài hạn đă được thực
hiện tại một số tỉnh miền Bắc. Một khi đă có hợp đồng thuê mướn, tất nhiên những
nơi đó sẽ trở thành những vùng tự trị của Trung cộng mang tính “bất khả xâm phạm”
đối với người Việt Nam. Từ đó, một cuộc xâm lăng rất nhẹ nhàng và hợp pháp trên
một số b́nh diện như kinh tế, văn hoá, chính trị sẽ phát triển nhẹ nhàng như một
vết dầu loang, để rồi đất nước Viện Nam từ từ bị đồng hoá lúc nào không ai biết.
Đây mới chính là dă tâm thâm độc nhất của Trung cộng và CSVN. V́ thế đại đa số
đu luận đă cho rằng lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng cũng chỉ là một sự bịp bợm,
sự bịp bợm này cũng dùng làm động lực tạo cơ hội cho những tên văn nô, kư nô và
bọn việt gian, nằm vùng tại hải ngoại thổi phồng, tạo trận hoả mù, ru ngủ ư thức
đấu tranh đ̣i quyền tự quyết của dân tộc.
Nếu cho rằng câu tuyên bố "báo chí cần chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền" là
một sự giác ngộ cuả CSVN, th́ hăy nh́n vào bối cảnh hiện tại để thấy được đă có
biết bao nhiêu “nhà đấu tranh dân chủ” phải ngồi tù cũng chỉ v́ đưa tin, hay bộc
lộ sự uất nhục trong việc bảo vệ chủ quyền đất nước. Bằng chứng cho thấy ông
Nguyễn Trung Dân, Tổng Biên Tập báo Du Lịch đă bị rút thẻ nhà báo và kéo theo
mất chục nhân viên thất nghiệp cũng chỉ v́ thông tin đúng lúc hiện tượng chủ
quyền quốc gia bi Trung cộng xâm phạm, cước bóc. Như vậy, lời nói của Nguyễn Tấn
Dũng có ǵ đáng tin tưởng “ hồ hởi, phấn khởi” luận bàn.
Riêng hoạt động báo chí trong nước, có lẽ không ai có thể phủ nhận tất cả chỉ là
cộng cụ tuyên truyền của đảng, họ chỉ được đưa tin theo quy định, cho dù những
nguồn tin ấy có trái với lương tâm chức nghiệp. Báo giới muốn sống c̣n, đương
nhiên họ phải gói kín lương tri, tự biến ḿnh thành loại văn nô, kư nô thuần
thành. Ngược lại, nếu không cẩn thận, chẳng may chệch ư đảng một tí, th́ chắc
chắn sẽ được ngồi tù hoặc giải nghệ, mặc dù sự chệch ư ấy chỉ là một phần rất
nhỏ của sự thật, nhất là đối với những vấn đề được gọi là
b như Hoàng
Sa, Trường Sa, Trung cộng khoanh vùng biển đông, ngăn cấm ngư dân Việt Nam đánh
cá ngay trên chính lănh hải của Việt Nam.
Nếu nói rằng CSVN đă giác ngộ, cần nới rộng tự do báo chí, khuyến khích "báo chí
cần chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền", thử hỏi những người đang
“thọ án” trong tù như cô Phạm Thanh Nghiêm, Thầy giáo Vũ Hùng và c̣n rất nhiều Blogger
khác th́ tính sao đây, họ có tội ǵ? Hay họ đă thực thi lời kêu gọi của Nguyễn
Tấn Dũng, thực hiện sự "chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền". Như vậy, lời nói
của Nguyễn Tấn Dũng mang ư nghĩa ǵ ? Nó có phải là một sự quan tâm đến sự tồn
vong của đất nước hay là một lời cảnh cáo, răn đe báo chí cần chủ động “thông
tin đúng quy định”, đừng để đảng và nhà nước phải nhắc nhở, hay dùng biện pháp
nặng nề... Như vậy, một khi báo chí được quyền "chủ động thông tin bảo vệ chủ
quyền" đến người dân biết, nhưng “biết để làm gi?” hay vẫn tiếp tục bị bịt miệng,
trói năo, ngăn cấm tư duy như đă và đang bị từ xưa đến nay.
Trước bối cảnh ngặt nghèo của tổ quốc do sự vong nô, hèn nhược của CSVN tạo ra,
vấn đề then chốt không phải “báo chí cần chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền" đến người dân, mà đưa tin đến cho người dân
“biết để làm ǵ” mới là điều quan
trọng. Một khi dân biết, họ có quyền hành động phản kháng, chống đối không, hay
biết chỉ để ngậm đắng nuốt cay trong uất nhục, và tập đoàn lănh đạo CSVN vẫn
tiếp tục chạy sang Bắc Kinh tung hô “tinh thần bốn tốt và mưới sáu chữ vàng” với
quan thầy Trung cộng một cách kính cẩn trung thành.
Riêng lănh vực báo chí tại Việt Nam, nhà văn quốc nội Trần Mạnh Hảo nhận định:
“Ngay trên các blog trong nước th́ người ta cũng đă có những bài viết cấm không
cho người dân phát biểu ư kiến cũng như gần 700 tờ báo không được phát biểu ư
kiến, sơ xẩy một tí là vi phạm pháp luật. Đấy là một cách họ cấm đoán không cho
tự do báo chí, không cho ai phê b́nh ḿnh. Độc quyền hành động mà không có ai
phê phán th́ làm sao tiến bộ được?”.
Cũng trong vấn đề này nhà văn Trần Mạnh Hảo
nhận định thêm
“Kiểm soát báo chí chưa đủ, nhà nước c̣n vươn tay đến những trang
blog có các bài viết được xem là nhạy cảm. Việc cấm đoán các trang blog này đă
dấy lên làn sóng phản đối tuy âm thầm nhưng rất rộng răi. Người viết blog cảm
thấy bị xâm phạm, mặc dù họ chỉ viết những điều rất riêng tư và không dính dáng
ǵ đến sự lo ngại của nhà nước”.
Nh́n lại chỉ trong thời gian một năm qua, liên
quan đến thông tin về tệ nạn tham nhũng và chủ quyền đất nước, tất cả cũng đă có
sáu cơ quan báo chí bị cảnh cáo, 252 trường hợp bị khiển trách, 15 nhà báo bị
thu thẻ hành nghề, trong đó có 2 Tổng Biên tập, 4 phó Tổng Biên tập, 6 nhà báo
bị khởi tố, 2 nhà báo vào tù. Như vậy không hiểu lời nói của Nguyễn tấn Dũng có
thể tin được là một thiện chí hay không? Có lẽ trong mỗi chúng ta, ai cũng đă có
câu trả lời chinh xác.
Cũng trong vấn đề báo chí, hôm thừ Ba 16-2-2009, Ủy Ban Bảo Vệ Kư Giả, trụ sở
tại New York, Hoa Kỳ, đă công bố bản phúc tŕnh hàng năm tựa đề
"Những Cuộc Tấn
Công Báo Chí Năm 2009", nội dung nói về t́nh h́nh đàn áp báo chí trên khắp thế
giới trong đó có Việt Nam. Riêng tại Việt Nam, Ủy Ban Bảo Vệ Kư Giả cũng cho
biết rất nhiều phóng viên và bloggers phổ biến quan điểm của họ, nhất là những
quan điểm bày tỏ ḷng yêu nước và sự quan ngại đến chủ quyền của Việt Nam đang
bị xâm lăng do sự hèn nhược của tập đoàn lănh đạo CSVN, tất cả đều đă bị sách
nhiễu, thẩm vấn, bỏ tù. Điển h́nh mới nhất là truờng hợp cô Phạm Thanh Nghiêm
với bản án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế, mà tất cả thế giới đều ngạc nhiên
xúc động.
Ngoài ra một số trường hợp bị khống chế, khủng bố, bắt bớ khác cũng không ngoài
những đau xót khi nh́n thấy viễn cảnh đất nước đang bị mất dần trong tay ngoại
bang như trường hợp nhà báo Trần Thanh Hiếu, Blogger “Người Buôn Gió”; Phóng
viên Phạm Đoan Trang VietNamnet; Blogger "Mẹ Nấm" Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; Blogger
Bút Thép; Blogger “Điếu Cày” Nguyễn Văn Hải,v,v... Ngoài ra tất cả những trang
Web nào nhắc đến chủ quyền đất nước, th́ hầu như đều bị phá hỏng hoặc ngăn cấm
người dân truy cập, t́m hiểu. Như vậy, khi Nguyễn tấn Dũng tuyên bố "báo chí cần
chủ động thông tin bảo vệ chủ quyền" là mong cho tất cả người dân Việt nam biết
nguy cơ của đất nước chỉ là một tṛ hề, bịp bợm một cách quá ấu trĩ và rẻ tiền
từ bản chất lưu manh, bịp bợm của CSVN mà thôi.
Tóm lại, với những dẫn chứng nếu trên, hy vọng có thể làm sáng tỏ một phần nào
qua câu tuyên bố bịp bợm của Nguyễn Tấn Dũng. Đồng thời mong rằng toàn dân Việt
Nam sẽ có một cái nh́n chính xác hơn trước hiện t́nh đất nước, tránh được những
trận khói mù từ CSVN và Việt gian tạo ra, để c̣ thể Kiên tŕ hơn, sáng suốt hơn
trên con đường đấu tranh đ̣i lại quyền tự quyết của dân tộc. Đất nước là của
chung tất cả mọi người Việt Nam, không thể dành riêng cho bè lũ vong nô hèn
nhươc CSVN thao túng. Những luận điệu
“CSVN đă ư
thức, giác ngộ để bảo vệ chủ quyền. Chúng ta hăy v́ công việc chung của đất
nước, nối kết, giao lưu tạo sức mạnh để cùng bảo vệ và “canh tân”. Xoá bỏ cờ
Vàng để có thể nối kết với lực lượng du sinh hầu tạo sự đoàn kết đi đến một
niềm tin chung, một ư chí chung,v,v...”.
Tất cả đều là sự lừa bịp của bè lũ Việt gian, đang tiếp tay cho CSVN thực hiện
mưu đồ buôn dân, bán nước một cách nhe nhàng mà thôi.
* Phạm Thanh Phương (Úc Châu)
|