LGT: Trong bài viết “Suy nghĩ về
Bài trả lời phỏng vấn SGT của Ông VMC” đăng trên báo SGT số ra ngày
11/3/2010, chúng tôi có tŕnh bầy ngắn gọn vài nghi vấn quanh nhân vật
Nguyễn Quang Duy (NQD). Ngày 20/3, hay tin ông NQD có những biểu hiện vô lễ
tại phiên ṭa xử vụ ông Vơ Ngọc Anh kiện ông Nguyễn Thế Phong, nên ông bị Bà
Chánh Án đuổi ra khỏi ṭa, chúng tôi đă email cho ông NQD 20 câu hỏi về vấn
đề này. Chiều Chủ Nhật, 21/3, chúng tôi nhận được bài viết của ông NQD trả
lời bài viết ngày 11/3 của chúng tôi. V́ bài viết của ông NQD dài tới 11
trang, nhiều đoạn lan man, lạc đề, nên chúng tôi có yêu cầu ông viết lại cho
ngắn gọn để chúng tôi đăng tải. Sau đó, không hiểu v́ lư do ǵ, ông NQD có
những phản ứng bất nhất, khi th́ email cho biết ông “không c̣n lư do để phải
quan tâm về việc phải trả lời các câu hỏi” của chúng tôi; khi th́ email viết
“như đă hứa trước đây, tôi sẽ gửi bài viết cho anh”... Chính v́ những phản
ứng không b́nh thường của ông NQD, trong đó có việc từ chối không trả lời 20
câu hỏi của SGT, nên trong số báo tuần rồi, SGT phải đăng những câu hỏi đă
gửi ông NQD. Không hiểu v́ lư do đó, hay v́ lư do nào khác, ông NQD quyết
định gửi bài viết ông đă gửi cho SGT, tới các cơ quan ngôn luận dưới h́nh
thức “cậy đăng”. Mặc dù trong bài viết “cậy đăng”, ông NQD đă có thái độ
không thẳng thắn, cắt đứt mọi đối thoại, khi viết “sẽ không có thời giờ đọc
hay viết trả lời những ǵ do Saigon Times viết về cá nhân" ông; chúng tôi
thấy có bổn phận phân tích một số sai lầm trong bài viết của ông, để làm
sáng tỏ chân tướng Nguyễn Quang Duy, người tự nhận ḿnh là đoàn viên Mặt
Trận, thân hữu kỳ cựu của đảng Việt Tân, thành viên khối 8406, công khai hậu
thuẫn cho lập trường ḥa hợp hoà giải với VC,... và hiện cùng với ông Vơ
Minh Cương điều hợp việc tổ chức Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới vào tháng
11 năm nay tại Úc. Sau đây, trân trọng kính mời quư độc giả theo dơi bài
viết của chúng tôi.
LỜI MỞ ĐẦU
Trong phần mở đầu, khi đề cập đến bài "Suy nghĩ về Bài trả lời phỏng vấn
Saigon Times của Ông Vơ Minh Cương" của chúng tôi, ông Nguyễn Quang Duy viết:
“Trong bài viết này ông Hữu Nguyên đă cố t́nh gán ghép cho hầu hết các vị
đại diện tiểu bang và liên bang là đảng viên đảng Việt Tân, rồi Việt tân Hóa
Cộng Đồng với dụng ư xấu. Ông cũng bịa đặt một số chuyện về tôi. Ông lại c̣n
cho biết chờ đợi sự lên tiếng của tôi để “đính chính” những điều ḥan ṭan
sai lạc do ông đưa ra. Nhưng khi tôi gởi bài viết đến Saigon Times th́ ông
Hữu Nguyên đă từ chối đăng.”
Viết đoạn văn trên, ông NQD đă phạm mấy sai lầm. Trước hết, chúng tôi một
lần nữa xác nhận, trong bài viết của chúng tôi, chúng tôi không hề “gán ghép”
(dù là vô t́nh hay cố t́nh) bất cứ vị lănh đạo CĐ nào là đảng viên Việt Tân.
Chúng tôi chỉ nghi ngờ có những vị lănh đạo cộng đồng là đảng viên VT và
chúng tôi mạnh dạn và thẳng thắn nói những nghi ngờ của ḿnh. Sau khi tŕnh
bầy những nghi ngờ của ḿnh, chúng tôi cũng một lần nữa xác nhận: “Tất nhiên,
những nghi ngờ trên đây của chúng tôi có thể đúng, có thể sai. Nếu sai, rất
mong quư vị lên tiếng để chúng tôi nhanh chóng đính chính, cho đồng hương
khỏi hoang mang là cộng đồng liên bang đang bị Việt Tân Hoá”.
Ông NQD cũng nên biết, trong ngôn ngữ Việt, “nghi ngờ” hoàn toàn khác với
“gán ghép”. “Nghi ngờ” là một trạng thái b́nh thường nhưng tích cực của tư
duy con người, giúp người bị nghi ngờ không bị thiệt tḥi. Chúng tôi tin
rằng, khi không biết rơ ràng về một sự kiện, hiện tượng hay không có đầy đủ
bằng chứng để kết luận về bản chất của một người, th́ thay v́ vội vàng kết
luận hay chụp mũ người đó, ḿnh chỉ nên nói lên sự nghi ngờ của ḿnh (a
favorable judgement given in the absence of full evidence). Khi nghi ngờ, ai
cũng có quyền đặt câu hỏi để qua câu trả lời (hoặc ngay cả sự im lặng) của
người bị nghi ngờ, ta có thể biết rơ sự thực, hoặc đến gần với sự thực hơn.
C̣n “gán ghép” là thái độ chủ động (phần nhiều là ác ư) của một người, qua
lời nói hay bài viết, quy kết, chụp mũ người khác những điều chưa xác thực,
thường là xấu, tiêu cực. Sự thực, trong bài viết, chúng tôi chỉ nghi ngờ một
số vị lănh đạo là đảng viên VT. Nhưng sự nghi ngờ đó lại được ông NQD diễn
dịch là chúng tôi “cố t́nh gán ghép cho hầu hết các vị đại diện tiểu bang và
liên bang là đảng viên đảng Việt Tân”. Điều này chứng tỏ, người “cố t́nh gán
ghép” ở đây là ông NQD, chứ không phải chúng tôi.
Ông NQD viết, khi ông gửi bài tới SGT th́ chúng tôi từ chối không đăng. Điều
này hoàn toàn sai, v́ qua email cũng như trên báo SGT, chúng tôi không hề
nói chúng tôi từ chối không đăng bài của ông NQD. Chính bản thân ông NQD khi
viết như vậy, ông cũng biết là sai nhưng ông vẫn cố t́nh viết. Tôi không
hiểu lương tâm của một người cầm viết để đâu khi ông viết những ḍng chữ sai
sự thật như vậy. Để vấn để được minh bạch, chúng tôi xin tŕnh bầy đầu đuôi
câu chuyện như sau.
Ngày Chủ Nhật, 14/3, ông NQD có gửi email cho chúng tôi: “Tôi đang sửa sọan
bài viết với tựa đề: "Trả lời "Suy nghĩ về Bài trả lời phỏng vấn SGT của Ông
VMC" trên Saigon times 12/3/2010". Xin hỏi anh lúc nào là hạn chót để gởi
cho kịp số thứ năm tuần tới này. Khi tôi viết tôi tin anh sẽ cho đăng ṭan
bài, độc giả báo Saigon Times sẽ là người đánh giá bài. Hết sức cám ơn anh.”
Ngay sau đó, chúng tôi email trả lời: “Anh Nguyễn Quang Duy kính. Anh vui
ḷng gửi bài chậm nhất vào lúc 6 giờ chiều Chủ Nhật cho tuần lễ kế tiếp, nếu
bài được chọn đăng.” Anh NQD email trả lời: “Tôi sẽ gởi anh vào chủ nhật
tuần tới. Tôi chỉ viết trên nửa bài không kịp cho số thứ năm tuần tới rồi.
Tôi sẽ chỉ dựa vào những ǵ anh viết để trả lời như anh đă đề nghị ở cuối
bài. Nếu trên Saigon times có viết thêm ǵ trong số thứ năm tới xin gởi cho
tôi để tôi có điều kiện trả lời luôn thể.” Chúng tôi trả lời ngay sau đó:
“Cảm ơn anh đă cho biết. Anh cứ thong thả viết. Sớm muộn một vài tuần cũng
không quan trọng bằng có đủ thời gian để tŕnh bầy vấn đề. Trân trọng. Hữu
Nguyên”.
Ngày 20/3, chúng tôi được đồng hương ở VIC cho biết, trong phiên xử đầu tiên
vụ án Vơ Ngọc Anh (VNA) kiện Nguyễn Thế Phong (NTP) vào ngày 10 tháng 3,
2010, lúc 4 giờ chiều, trong khi ông VNA trên bục nhân chứng đang cung khai,
th́ một số vị ngồi trong khu vực hậu thuẫn cho ông Phong, trong đó có ông
NQD, đă có những cử chỉ và thái độ thiếu nghiêm túc đối với ông VNA. V́ vậy,
Bà Chánh Án đă yêu cầu ông VNA và trạng sư bên nguyên đơn tạm ngưng tiến
tŕnh viện chứng, để có lời khuyến cáo những người có thái độ thiếu nghiêm
túc đó. Trong khi Bà Chánh Án đang khuyến cáo th́ ông NQD tiếp tục có những
biểu hiện vô lễ, khiến Bà Chánh Án bực tức ra lệnh cho nhân viên của ṭa,
đuổi cổ NQD ra khỏi ṭa. Nhận thấy cử chỉ và thái độ của nhóm người đó, đặc
biệt là của NQD, đă làm ảnh hưởng đến uy tín của cộng đồng người Việt, nên
để t́m hiểu sự việc cho rơ ràng, chúng tôi đă email 20 câu hỏi cho ông NQD
vào tối Thứ Bảy, 20/3/2010. Trong email chúng tôi viết: “Anh Nguyễn Quang
Duy kính. Tại phiên ṭa xử vụ Vơ Long Ẩn kiện Nguyễn Thế Phong, có xảy ra
một sự kiện làm mất uy tín của cộng đồng người Việt. V́ vậy, tôi có mấy câu
hỏi xin gửi tới anh. Hy vọng anh trả lời càng sớm càng tốt để làm sáng tỏ
vấn đề trước công luận, giảm thiểu những thiệt hại anh gây cho đảng VT. Cũng
xin anh một bức h́nh màu high resolution để đăng cùng với bài phỏng vấn.”
Chiều Chủ Nhật, 21/3/2010, lúc 5.33 phút, chúng tôi nhận được email của ông
NQD, trong đó có đính kèm bài viết của ông. Trong email ông NQD viết: “Như
đă thưa chuyện với anh vào Chủ Nhật tuần trước. Tôi đă viết xong bài đính
kèm vào thứ hai tuần trước (15/3) để trả lời các suy nghĩ của anh. Nhưng như
anh đă yêu cầu gởi trước 6 giờ Chủ Nhật tuần này nên chưa gởi đi.” Cũng
trong email này, khi đề cập đến 20 câu hỏi chúng tôi vừa gửi, ông NQD viết:
“Sáng nay tôi lại nhận được email khác của anh với một số câu hỏi. Tôi đă
suy nghĩ rất kỹ bài tôi viết đính kèm đă trả lời được trên một nửa các câu
hỏi của anh [???]. Các thắc mắc khác của anh, do phiên ṭa chưa kết thúc tôi
không thể trả lời được. Anh cho đăng bài đính kèm trong số thứ năm (25/3),
tôi sẽ viết một bài khác để trả lời các thắc mắc c̣n lại, tôi sẽ gởi anh để
đăng trên báo đầu tháng 4. Lần trước tôi đă đề nghị anh nếu có đăng tên tôi
trên báo Saigon Times xin báo trước cho tôi. Số vừa rồi có tên tôi nhưng
trước đó tôi không nhận được ǵ từ anh. Từ nay đổ đi nếu anh đăng ǵ có tên
tôi xin chuyển cho tôi đọc trước.[sic] Thành thật cám ơn anh.”
Ngay sau đó, chúng tôi đă viết email trả lời ông NQD: “Anh Nguyễn Quang Duy
kính. Cảm ơn anh đă gửi bài. Bài viết của anh đă làm sáng tỏ thêm một số vấn
đề được chúng tôi quan tâm. Tuy nhiên, bài viết của anh quá dài, xin vui
ḷng viết lại ngắn gọn trả lời thẳng vô những thắc mắc của SGT đối với riêng
cá nhân anh, đă được đề cập trong bài viết của tôi. Riêng những vấn đề liên
quan đến CĐNVTD liên bang và những người khác, xin để chính những người hữu
trách đó lên tiếng th́ hợp t́nh và hợp lư hơn. Riêng về 20 câu hỏi tôi gửi
anh qua email tối hôm qua (nay gửi kèm lần nữa), xin anh trả lời trong một
bài riêng để độc giả dễ theo dơi, v́ đây là hai vấn đề riêng biệt. Để giảm
thiểu sự thiệt hại về uy tín cho cộngđồng và đảng VT, xin anh trả lời ngay
càng sớm càng tốt để kịp đăng trong số báo ngày 25/03/2010. Theo tôi biết,
phiên ṭa sẽ kết thúc vào Thứ Hai 22/3, báo SGT sẽ phát hành vào Thứ Năm
25/3, nên không có ǵ trở ngại trên phương diện pháp lư. Trong trường hợp
đặc biệt này, chúng tôi chấp nhận anh gửi câu trả lời vào tối Thứ Hai hoặc
trưa Thứ Ba 23/3 với yêu cầu MEDIA EMBARGO UNTIL 11:00 AM WEDNESDAY, MARCH
24, 2010 or 24 HOURS AFTER THE TRIAL FINISH”.
Đến Thứ Ba, 23/3, ông NQD viết: “Kính anh Hữu Nguyên. Chủ Nhật vừa qua tôi
đă gởi bài cho anh nhưng không được đăng. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ và thấy
thiện chí tôi dành cho anh đă không được đáp lại như tôi đă ước mong. Tôi
thấy không c̣n lư do để tôi phải quan tâm về việc phải trả lời các câu hỏi
của anh. Xin cảm phiền anh tôi phải dự phiên ṭa sau đó có một số công việc
bây giờ mới có thể vào được email nên trả lời anh hơi trễ”. Đọc thư của ông
NQD, chúng tôi rất ngạc nhiên, nên vội vă phúc đáp: "Anh Nguyễn Quang Duy
kính. Anh mới gửi bài cho chúng tôi vào tối Chủ Nhật 21/3/2010. Hôm nay là
23/3/2010. Báo tuần này chưa in mà anh. C̣n bài viết của anh quá dài, tôi
yêu cầu anh viết lại cho ngắn, là điều hợp t́nh hợp lư. Bài viết của anh dài
tới 11 trang, vấn đề anh tŕnh bầy quá tản mạn, nếu chúng tôi đăng, vừa mất
uy tín của anh vừa làm phiền độc giả. Riêng về 20 câu hỏi mới gửi cho anh,
rất cần thiết để anh trả lời, ngỏ hầu làm sáng tỏ vấn đề chung. Tại sao anh
lại bảo: Không c̣n lư do để anh phải quan tâm trả lời? Rất mong anh nghĩ đến
trách nhiệm chung của anh đối với uy tín của cộng đồng và đảng Việt Tân.
Trong tinh thần tương kính, chúng tôi luôn tôn trọng anh, một nhân vật lănh
đạo cộng đồng, chúng tôi cũng tha thiết mong anh có được những hành xử lịch
sự tương ứng đối với chúng tôi và độc giả Sàig̣n times.”
Đến sáng Thứ Tư, 24/3, chúng tôi nhận được email của ông NQD, trong đó ông
viết: “Xin lỗi anh sáng nay tôi mới vào coi lại email. Tôi dùng một máy khác
để viết bài về phiên ṭa vừa qua nên không vào email. Như đă hứa trước đây,
tôi sẽ gửi bài viết cho anh. Bài tôi viết gửi anh trước đây tôi đă cố gắng
trả lời tất cả các câu hỏi trong bài trước đây anh đặt ra về tôi. Tôi xin
viết rơ cho anh biết, tôi không phải là đảng viên Việt Tân như anh đă suy
nghĩ. Xin cảm ơn anh Hữu Nguyên đă quan tâm tới tôi.”
Ngoài những email trao đổi giữa chúng tôi với ông NQD vừa được tŕnh bầy,
trong số báo tuần trước, ngày 28/3/2010, ở mục Diễn Đàn Độc Giả trang 38,
chúng tôi cũng một lần nữa nhắc lại nội dung email đă gửi ông NQD: “Chân
thành cảm ơn ông đă gửi bài "Về Nghị Hội Người Việt Ṭan Thế Giới tại Úc
Châu: Trả Lời Ông Hữu Nguyên Chủ Bút Saigon Times". Bài viết của ông đă làm
sáng tỏ thêm một số vấn đề được chúng tôi quan tâm. Nhưng v́ bài viết của
ông dài tới 11 trang, nên để chúng tôi có thể đăng tải, xin ông vui ḷng
viết lại ngắn gọn, trả lời thẳng vô những thắc mắc của SGT đối với riêng cá
nhân ông, đă được đề cập trong bài viết của ông Hữu Nguyên. Riêng những vấn
đề liên quan đến CĐNVTD liên bang, Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới,... và
những người khác, xin ông để chính những người hữu trách lên tiếng th́ hợp
t́nh và hợp lư hơn. - Trân trọng, Hoàng Tuấn.”
Qua những chi tiết trên đây, quư độc giả thấy rơ mấy điểm. Thứ nhất, SGT
không hề bao giờ viết, nói hay có bất cứ biểu hiện ǵ ngụ ư “không đăng bài
của ông NQD”. Điều duy nhất chúng tôi đ̣i hỏi ở ông NQD là viết ngắn lại, và
đ̣i hỏi này hoàn toàn hợp lư. Trong bài viết ngày 11/3/2010, chúng tôi chỉ
đề cập đến ông NQD khoảng vài chục ḍng. Ông viết bài trả lời khoảng 1, 2
trang là quá đủ. Đằng này, ông viết bài dài tới 11 trang báo, nội dung lại
lan man, lạc đề, theo kiểu “mượn diễn đàn trả lời nhưng thực sự là để đề cao
ḿnh và tuyên truyền cho những việc làm của ông", th́ làm sao chúng tôi có
thể đăng nguyên văn bài viết của ông được. Thứ hai, ông NQD đă không thẳng
thắn với chính ông, khi ông cố t́nh chụp mũ SGT "từ chối không đăng bài" của
ông, để rồi ông gửi bài cho báo khác. Gửi bài cho báo khác là quyền của bất
cứ người cầm viết nào. Tại sao ông NQD không đàng hoàng hành xử quyền đó, mà
phải bịa đặt ra lư do SGT "từ chối không đăng bài" của ông?
Thứ ba, sau khi nhận được email đính kèm 20 câu hỏi về việc ông NQD bị Bà
Chánh Án đuổi khỏi ṭa, ông NQD đă có những biểu hiện tỏ ra lúng túng qua
nội dung khó hiểu ông viết trong email: “Sáng nay tôi lại nhận được email
khác của anh với một số câu hỏi. Tôi đă suy nghĩ rất kỹ bài tôi viết đính
kèm đă trả lời được trên một nửa các câu hỏi của anh [???]. Các thắc mắc
khác của anh, do phiên ṭa chưa kết thúc tôi không thể trả lời được.” Sự
lúng túng này c̣n được thấy qua sự mâu thuẫn: trong email ngày 23/3, ông NQD
đă viết: “Tôi thấy không c̣n lư do để tôi phải quan tâm về việc phải trả lời
các câu hỏi của anh”; nhưng đến sáng Thứ Tư 24/3, không đầy 10 tiếng đồng hồ
sau, ông NQD lại khẳng định với chúng tôi trong email: “Như đă hứa trước đây,
tôi sẽ gửi bài viết cho anh.” Trong email 23/3, ông NQD viết ngôn ngữ bất
lịch sự, nhưng trong email ngày 24/3, ông NQD lại tỏ ra lịch sự và nhă nhặn:
“Tôi xin viết rơ cho anh biết, tôi không phải là đảng viên Việt Tân như anh
đă suy nghĩ. Xin cảm ơn anh Hữu Nguyên đă quan tâm tới tôi.”
Ông NQD viết, chúng tôi “bịa đặt một số chuyện” về ông. Ông cũng viết: “Thứ
hai, minh xác ông Hữu Nguyên lời bịa đặt, tôi Nguyễn Quang Duy không phải là
đảng viên đảng Việt Tân”.
Sự thực, chúng tôi không hề bịa đặt bất cứ điều ǵ về ông NQD. Khi đề cập
đến ông NQD trong bài viết ngày 11/3, chúng tôi chỉ viết, “ông NQD, người
chúng tôi đoán là đảng viên Việt Tân”, tuyệt nhiên, chúng tôi không hề nói:
“Ông NQD là đảng viên VT”. Chữ “đoán” ở đây chỉ nói lên sự nghi ngờ của
chúng tôi. Ngoài ra, ở một đoạn khác, chúng tôi cũng viết về sự nghi ngờ của
chúng tôi: “Sau này, độc giả tại VIC cho biết, NQD là đảng viên quan trọng
của đảng VT. Chúng tôi không biết tin này đúng hay sai, nhưng cũng xin mạnh
dạn ghi ở đây, và chờ đợi sự lên tiếng của ông NQD để đính chính nếu cần.”
Nay sau khi đọc bài viết của NQD, tuy ông lên tiếng xác nhận, “không phải là
đảng viên đảng Việt Tân”, chúng tôi không những vẫn nghi ngờ ông NQD là đảng
viên VT, mà c̣n nghi ngờ ông NQD, từ một đảng viên VT có thể đảng, trở thành
một đảng viên VT không thẻ đảng, để thâm nhập và lũng đoạn khối 8406, một tổ
chức được ông NQD viết trong bài là “Cộng Đồng Người Việt Tự Do Quốc Nội”.(???)
Phải chăng khi viết như vậy, ông NQD có ư dọn đường cho một số thành viên
của khối 8406 từ trong nước sang Úc dự “Nghị Hội của các cộng đồng người
Việt tự do trên toàn thế giới” do ông và ông Vơ Minh Cương điều hợp? Trong
số người sang Úc tham dự này, ai thuộc “Cộng Đồng NVTD 8406” thật, ai thuộc
“Cộng Đồng NVTD 8406” giả, và ai dùng thật để làm b́nh phong cho giả thâm
nhập, thao túng cộng đồng người Việt hải ngoại?
Ông NQD viết: “Là một nhà báo tự do, tôi luôn luôn trân quư độc gỉa. Nhưng
do việc hành xử thiếu đạo đức nhà báo của ông Hữu Nguyên, mong nhờ bà con
thông báo nhau tôi sẽ không có thời giờ đọc hay viết trả lời những ǵ do
Saigon Times viết về cá nhân tôi.”
Đọc đoạn văn trên đây, thú thực tôi không thể ngờ ông NQD tự xưng “là một
nhà báo tự do, luôn trân quư độc giả” nhưng lại từ chối đối thoại với người
mà ông vừa vu cáo họ "hành xử thiếu đạo đức nhà báo". Sự thực, chỉ cần đọc
những email ông NQD viết trên đây và qua nội dung bài viết của ông, độc giả
cũng thấy rơ ai là người thiếu đạo đức. Tôi tôn trọng quyền không đối thoại
của ông NQD, nhưng cũng xin thưa, có mấy nguyên nhân khiến một người không
chịu đối thoại. Thứ nhất, vấn đề không đáng để đối thoại. Thứ hai, kẻ đối
thoại không xứng đáng để đối thoại. Thứ ba, bản thân ḿnh có sự khuất lấp
phải che giấu, sợ đối thoại sẽ ḷi cái khuất lấp của ḿnh. Thứ tư, bản thân
không có đủ bản lănh để đối thoại, sợ đối thoại sẽ ḷi cái dốt của ḿnh. Thứ
năm, thân bất do kỷ, ḿnh không làm chủ được ḿnh, bị người khác sai khiến,
cấm không cho ḿnh đối thoại. Trong 5 nguyên nhân vừa kể, chắc chắn ông NQD
không thuộc về nguyên nhân thứ nhất và thứ hai, v́ chính ông đă chấp nhận
đối thoại với chúng tôi qua bài viết hàng chục trang giấy gửi cho chúng tôi
với lời lẽ rất lịch sự. C̣n 3 nguyên nhân c̣n lại, không biết ông NQD nằm
trong nguyên nhân nào? Hay v́ ông xấu hổ với việc làm sai trái tại ṭa án,
bị SGT phê phán? Hay v́ ông NQD sợ phải trả lời 20 câu hỏi của SGT nên cắt
đứt mọi sự đối thoại với chúng tôi? Nếu vậy th́ ngoài việc thiếu bản lănh,
sợ hăi phải đối thoại, ông NQD c̣n là người không thành thật với độc giả, và
với chính ông.
Tưởng cũng nên nói thêm ở đây, thái độ từ chối đối thoại của ông NQD và lối
viết bài theo kiểu “xuất thủ rồi ù té chạy”, xem ra là bản chất của ông.
Bằng chứng là vào đầu tháng 6 năm 2009, trên mạng talawas ông Phạm Quang
Tuấn đă phê phán ông NQD về việc ông NQD “đă viết một bài phỉ báng rồi? lủi
nhanh, không dám cho phản hồi". Sau đây, xin trích nguyên văn bài của ông
Phạm Quang Tuấn, để quư độc giả hiểu rơ thêm bản chất của “nhà báo tự do
nhưng độc tài” NQD: “Nhân mới viết một bài cho talawas, tôi mới khám phá ra
một chuyện thú vị, hơi trễ nhưng phải nói. Ông Nguyễn Quang Duy có viết bài
“Từ biệt cuộc triển lăm Nambang” phỉ báng cá nhân tôi và biện hộ vụng về cho
sự gian trá lư lịch của ông, mà tôi đă chỉ ra. Ở cuối bài đề: “Phản hồi:
Comments are closed”. Ngỡ rằng ban biên tập talawas muốn chấm dứt câu chuyện,
tôi đành viết một phản hồi ngắn ở dưới đây. Bây giờ nh́n lại, mới thấy là
khi viết bài, tác giả có khả năng cho phép hay không cho phép phản hồi. Tức
là, ông Nguyễn Quang Duy đă viết một bài phỉ báng rồi? lủi nhanh, không dám
cho phản hồi! NQ Duy là tác giả duy nhất đă dùng “chước 36" này trên talawas.
Chuyện này cho thấy rơ thêm nhân cách của Nguyễn Quang Duy. Tuy nhiên, nhân
đây cũng xin talawas cẩn trọng hơn khi duyệt đăng những bài mà tác giả không
cho thảo luận. Tốt nhất xin đề nghị xóa bỏ khả năng “không cho thảo luận”
của tác giả.”
VIỆT TÂN HÓA CỘNG ĐỒNG
Ông NQD viết: “Cộng đồng chúng ta là một cộng đồng chống cộng. Người đại
diện lúc nào cũng phải sẵn sàng tổ chức các cuộc biểu t́nh chống các phái
đ̣an cộng sản hay văn hóa vận. Người đại diện lúc nào cũng cần có một lực
lựơng chống cộng, có tổ chức, có năng lực và kiến thức để có thể chu ṭan
nhiệm vụ đă được cộng đồng giao phó. V́ thế người đại diện luôn gần gũi hơn
với các tổ chức như Hội Cựu Quân Nhân, Hậu Duệ, Liên Minh Quang Phục Việt
Nam, Phục Hưng hay đảng Việt Tân. Những tổ chức này, vừa có thực lực, vừa là
lực lượng tiên phong sẵn sàng gánh vác trách nhiệm bảo vệ bức tường thành
chống cộng luôn bị đánh phá.”
Mới đọc đoạn văn trên, người đọc dễ đồng ư với ông NQD. Nhưng đọc kỹ, ta sẽ
thấy ông NQD đă phạm phải một sai lầm quan trọng: Việt Tân hôm nay không
phải là Mặt Trận của ngày xưa. Ông NQD phải đồng ư, hơn 20 năm trước, khi MT
mới thành lập, uy tín của MT rất cao đối với cộng đồng, truyền thông, và
ngay cả chính giới bản xứ. Những sinh hoạt của MT thời đó quy tụ hàng chục
ngàn ở Mỹ hay cả ngàn người ở Úc là chuyện b́nh thường. Nhưng ngày nay, xin
hỏi niềm tin đó có c̣n hay không? Ngày nay, số lượng đảng viên VT tại Úc c̣n
bao nhiêu? Tại sao đảng VT lại bị phân hóa? Tại sao trước đây VT luôn luôn
đi đầu trong các sinh hoạt đấu tranh, nhưng nay th́ vắng bóng? Tại sao ngày
nay các cán bộ lănh đạo VT không thấy xuất hiện trong các sinh hoạt của cộng
đồng như MT trước đây, ngoại trừ một, hai tiểu bang bị VT thao túng? Tại sao
lănh đạo VT từ Mỹ sang Úc, không dám gặp gỡ đồng hương, mà chỉ lén lút đến
rồi chuồn mất không kèn không trống? Tại sao trước đây, không một ai phản
đối việc CĐ và MT làm việc chặt chẽ với nhau, nhưng bây giờ, hầu như lănh
đạo cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể nào cũng có thái độ dị ứng, né tránh VT?
Tại sao, bây giờ khi đảng viên VT muốn giúp đỡ ai, người đó cũng ghé tai nói
nhỏ "cảm ơn sự giúp đỡ của ông, nhưng tốt nhất ông đừng giúp ǵ cả và đứng
xa tôi ra kẻo ông hại tôi"?...
Dĩ nhiên, đứng trước những thực tế đó, ông NQD và các vị lănh đạo đảng VT
đừng đổ cho thời thế, cho ḷng người. Khi một vài chục, hay vài trăm người
không c̣n tin tưởng vào đảng VT, qúy vị có thể đổ cho ḷng người cho thời
thế. Nhưng khi niềm tin vào VT đă sụp đổ trong ḷng hàng chục ngàn, hàng
trăm ngàn, hàng triệu, thậm chí hầu hết người Việt hải ngoại, th́ qúy vị
phải biết sờ vào gáy để nhận ra, chính quư vị đă phản bội cộng đồng, quê
hương, đất nước, và sự phản bội đó đă bị phanh phui. Khi niềm tin vào VT đă
sụp đổ ngay chính trong hàng ngũ lănh đạo trung kiên của MT, trong đó có BS
Trần Xuân Ninh, Uỷ viên Trung Ương Đảng VT, cùng hàng trăm chiến hữu trung
kiên khác, th́ quư vị phải hiểu, đảng VT hôm nay không chỉ “chệch hướng” mà
phải nói là “ngược hướng” là phản bội so với mục tiêu do tướng Hoàng Cơ Minh
vạch ra cách đây 30 năm.
Ngót 30 năm trước, chính chúng tôi và gia đ́nh cũng âm thầm ủng hộ MT bằng
cả tấm ḷng. Đến khi chúng tôi làm báo, từ đầu năm 1993 cho đến nay (trừ 2
năm đ́nh bản), trên báo Sàig̣n Times đă xuất hiện hàng trăm bài thơ, văn,
h́nh ảnh,? tường thuật về các hoạt động của MT, ca ngợi các anh hùng MT,
phỏng vấn các nhà lănh đạo MT... Trong những dịp tưởng niệm tướng Hoàng Cơ
Minh, lần nào chúng tôi cũng xúc động đến rơi lệ khi viết bài, khi đọc thơ
văn, khi layout bài vở?. về tướng HCM và các chiến hữu của MT đă hy sinh.
Lúc đó, với chúng tôi, MT không chỉ là một tổ chức đấu tranh, mà c̣n là một
cứu cánh, một niềm tin, là chiếc phao cuối cùng cho giấc mơ quang phục quê
hương của chúng tôi. V́ vậy, thời gian đó, mỗi khi anh em trong Mặt Trận
đăng báo phân ưu hay chúc mừng bất cứ ai, đề nghị ghi tên chúng tôi vô,
chúng tôi đều vui vẻ và tự hào làm, không một chút do dự. Thời gian đó, anh
em MT cũng đă hơn một lần ngỏ ư mời chúng tôi vô MT hoặc đề nghị bỏ tiền để
Sàig̣n Times trở thành nhật báo. Chúng tôi rất cảm động trước những đề nghị
này, nhưng chúng tôi từ chối v́ nhận thấy trong cương vị độc lập, cá nhân
chúng tôi và tờ báo sẽ đóng góp cho MT thuận tiện hơn, thoải mái hơn và
nhiều hơn.
Những ngày đó, khắp nơi trên nước Úc, nhất là ở Melbourne, nhiều người không
ưa MT, hoặc hiểu rơ sự nguy hiểm của MT, đă bảo báo Sàig̣n Times là báo của
Mặt Trận, chúng tôi là người của Mặt Trận? nên tảy chay báo SGT. Tuy vậy,
chúng tôi không hề băn khoăn, không hề đính chính; trái lại, chúng tôi c̣n
tự hào với những lời đồn đại đó. Tất cả những sự thực này không phải chỉ có
anh em Sàig̣n Times biết, mà đông đảo đoàn viên, thân hữu của MT cũng đều
biết, trong đó có những đoàn viên MT ở Sydney, Melbourne, Brisbane, Adelaid,
Perth, và ngay cả Mỹ, Pháp, Nhật...
Dĩ nhiên, thời gian đó, cũng có nhiều người trong cộng đồng nói với chúng
tôi, MT là bàn tay nối dài của VC, MT do VC nặn lên, MT được VC cho thương
mại hóa để một mặt dễ bề “hủ hóa” hàng ngũ cán bộ ưu tú của MT, một mặt dùng
tiền bạc để thu hút, mua chuộc, dụ dỗ và trói buộc nhân tài trong cộng đồng
vô MT, bằng cách cho cán bộ trung ương đảng MT lănh lương hàng trăm ngàn;
cán bộ tại địa phương lănh lương hàng chục ngàn, tuỳ theo bằng cấp và địa vị
của người đó trong cộng đồng?. Tuy nhiên, chúng tôi đều không tin và để
ngoài tai tất cả những lời đồn đại đó, v́ thời điểm đó chúng tôi đánh giá MT
qua những đoàn viên MT chúng tôi quen biết. Quả thực, họ là những người quên
ḿnh cho đại nghĩa, đáng để cho chúng tôi tự hào, ngưỡng mộ, tâm phục khẩu
phục noi theo và đồng hành với họ. Chính ông NQD, trong bài viết cũng đă
viết rơ, chúng tôi là người xưa nay công khai hỗ trợ MT.
Nhưng cùng với thời gian, thần tượng MT dần dần bị sói ṃn trong ḷng chúng
tôi. Sói ṃn không phải v́ những lời dèm pha của thiên hạ, hay v́ chúng tôi
mỏi mệt, mà sói ṃn v́ những tội lỗi của MT dần dần bị ló dạng trong những
năm gần đây. Đặc biệt, qua những lần được TRỰC TIẾP gặp gỡ, tṛ chuyện với
ông Lư Thái Hùng, chúng tôi quả thật có linh cảm ông ta là một cán bộ VC,
chứ không phải là một người Việt quốc gia chân chính. Ngay khi có linh cảm
này, chúng tôi kinh hoàng, cố gắng dập tắt linh cảm đau đớn và sợ hăi của
ḿnh. Dĩ nhiên, là linh cảm nên chúng tôi có thể sai, nhưng với kinh nghiệm
của một người sinh ra và lớn lên trong chế độ VC, từng bị tù đầy trong nhà
tù VC nhiều phen, từng thấy và hiểu rơ bản chất của con người VC qua nhiều
góc độ khác nhau, chúng tôi thấy một khi chúng tôi linh cảm người nào là tay
sai cho VC, thường ít khi sai. Nh́n lại suốt thời gian 30 năm tại Úc, gần
hai chục năm làm báo, hầu hết những người chúng tôi nghi ngờ là thân cộng,
trải qua thời gian, những người đó đều dần dần lộ diện là tay sai cho VC.
Những nhân vật bị chúng tôi phê phán trên báo cách đây 5, 10, 15 năm, nhiều
đồng hương không đồng ư, đến nay, lần lượt những nhân vật đó lộ diện là tay
sai cho VC, đón tiếp lănh đạo VC tại Úc, hoặc về VN tham dự đại hội do VC tổ
chức, hoặc có những tuyên bố công khai ca ngợi VC.
Riêng ông Lư Thái Hùng, tuy chúng tôi nghi ngờ và chúng tôi có quyền nói lên
sự nghi ngờ của ḿnh trên báo, nhưng v́ lợi ích chung, chúng tôi im lặng.
Cho đến một buổi tối, tṛ chuyện với một số vị lănh đạo MT mà chúng tôi tin
tưởng, chúng tôi đă thẳng thắn hỏi: Trong số những vị lănh đạo MT trên trung
ương, có vị nào, các anh thấy nghi ngờ không? Chúng tôi cũng tŕnh bầy sự
tin tưởng vào ông Nguyễn Kim, và sự nghi ngờ đối với ông Lư Thái Hùng. Những
câu trả lời của anh em MT vào buổi tối hôm đó tuy thẳng thắn, chân thành,
nhưng đều không làm chúng tôi thỏa măn. Chúng tôi nhận ra, ḷng trung thành
tuyệt đối với đảng và lănh đạo, đă khiến tầm nh́n và sự sáng suốt của các
anh bị lu mờ, các anh đă không nh́n ra sự thật.
Khoảng trên dưới 6 tháng trước khi đảng VT ra mắt tại Đức, quư vị lănh đạo
MT tại Sydney đă gặp gỡ anh em Sàig̣n Times, gồm ông Phạm Thanh Phương, LS
Lê Đ́nh Hồ và tôi. Trong buổi gặp gỡ này, anh em MT ngỏ ư mời chúng tôi sang
Đức tham dự buổi công khai hóa đảng VT. Chúng tôi từ chối v́ quá bận. Anh em
MT cũng cho biết, sau khi ra mắt, đảng VT sẽ chuyển hướng, quay ra tiếp cận
với VC để tiêu diệt VC, theo chiến thuật phải vô hang cọp mới bắt được cọp;
tay này giả vờ bắt tay VC, tay kia sẽ rút dao đâm chết VC. Anh em MT nói,
phải cho chúng tôi biết trước sự chuyển hướng này để chúng tôi không nghi
ngờ MT, không phản đối MT khi VT công khai tuyên bố về VN tiếp cận VC.
Sau khi nghe anh em MT tŕnh bầy, chúng tôi rất buồn trước sự chuyển hướng
của MT, nên cũng thẳng thắn thưa mấy điểm. Thứ nhất, MT hoà hợp ḥa giải với
VC, dù là giả vờ hay thật, cũng đều là tự sát. Cái tṛ tay này bắt tay VC,
tay kia rút dao đâm VC, làm sao MT qua mặt được VC. Thứ hai, báo SGT không
phải là một tổ chức t́nh báo, gián điệp hay hội kín. Chúng tôi là một cơ
quan ngôn luận do người Việt tỵ nạn CS làm, nhằm phục vụ người Việt tỵ nạn
CS. V́ vậy, một khi quư vị đă bắt tay VC, chúng tôi phải có bổn phận quang
minh chính đại thẳng thắn lên tiếng phản đối. Chúng tôi không thể nào tin
vào lời hứa hẹn của qúy vị là quư vị sẽ rút dao đâm VC để rồi chúng tôi im
lặng, v́ im lặng như vậy là chúng tôi đă đồng loă với hành động bắt tay với
VC của quư vị. Quư vị nói quư vị giả vờ bắt tay VC để rồi đâm VC, th́ tốt
nhất đợi đến khi nào qúy vị rút dao đâm VC, chúng tôi sẽ hoan hô ca ngợi quư
vị vẫn chưa muộn. Thứ ba, nếu quả thật quư vị có ư định “trá hàng để đâm
VC”, quư vị phải đồng ư, sự lên tiếng phản đối của chúng tôi là cần thiết để
đánh lừa VC. Bằng không, sự im lặng của SGT, một tờ báo chống cộng, trước
hành động bắt tay với VC của quư vị, một tổ chức nổi tiếng chống cộng và
luôn luôn được SGT hậu thuẫn, chắc chắn sẽ khiến VC nghi ngờ, không chịu để
cho quư vị tiếp cận. Như vậy làm sao quư vị có thể đâm được VC.
Trước ngày VT ra mắt tại Sydney, anh em MT tại Sydney ngỏ ư muốn SGT phỏng
vấn 2 vị lănh đạo của MT là ông Nguyễn Kim từ Mỹ và ông Nguyễn Ngọc Đức từ
Pháp. Chúng tôi chấp thuận. Sau đó, ông Phạm Thanh Phương và tôi, thực hiện
cuộc phỏng vấn trực tiếp có ghi âm. Sau cuộc phỏng vấn kéo dài hơn tiếng
đồng hồ ngay tại cơ sở MT Sydney, chúng tôi đồng ư mấy nhận xét. Thứ nhất,
ông Nguyễn Kim là người Việt quốc gia chân chính, nhưng bị VT lợi dụng làm
b́nh phong, che đậy những việc làm bất chính, thỏa hiệp với VC. Thứ hai, ông
Nguyễn Ngọc Đức nói năng và lư luận hệt như một tên quản giáo VC; và ông đă
có những ngôn ngữ, thái độ tỏ vẻ sỏ mũi ông Nguyễn Kim. Thứ ba, ông Nguyễn
Kim tuy là chủ tịch đảng VT lúc đó nhưng hữu danh vô thực. Nhiều câu hỏi
then chốt của chúng tôi, ông Nguyễn Ngọc Đức đều giành trả lời. Trước thái
độ “đàn anh” một cách lộ liễu, bất cần tôn ti trật tự của ông Nguyễn Ngọc
Đức, chúng tôi đă có những câu hỏi nói rơ là hỏi ông Nguyễn Kim, và nội dung
câu hỏi cũng dành riêng cho Chủ tịch đảng VT. Tuy nhiên, ông Nguyễn Kim vẫn
không dám chủ động trả lời, mà vừa trả lời ngập ngừng, vừa đưa mắt hỏi ư ông
Nguyễn Ngọc Đức. Sau buổi phỏng vấn, trước vẻ thất vọng và chán nản lộ rơ
của 2 ông, chúng tôi đă nói: “Chúng tôi sẽ cố gắng, chỉ đăng những phần nào
xét thấy thuận lợi trong cuộc phỏng vấn.” Dù vậy, sau khi báo SGT phát hành,
tuy đă có bài tường thuật buổi ra mắt VT thật trang trọng ở trang nhất,
nhưng v́ nội dung bài phỏng vấn 2 ông ở trang trong có nhiều điểm bất lợi
cho đảng VT, nên cả 2 ông cùng nhiều đảng viên VT đều tỏ vẻ bất măn với SGT.
Những điểm bất lợi đó cho VT không phải do SGT phanh phui, mà hoàn toàn do 2
ông không khảo mà xưng, xuất phát từ chân lư: giấy không gói được lửa, tay
không che được mặt trời, kim bọc giẻ một ngày một ḷi...
Tŕnh bầy như vậy để quư độc giả thấy, trước khi đảng VT ra mắt, chúng tôi
chỉ nghi ngờ Lư Thái Hùng, Nguyễn Ngọc Đức và một số nhân vật lănh đạo của
MT. Nhưng kể từ sau khi đảng VT ra mắt cho đến nay, cùng với thời gian và
qua hàng loạt sự thật được phanh phui về những việc làm bất chính của đảng
VT, sự nghi ngờ của chúng tôi đối với VT càng ngày càng lớn, càng ngày càng
rơ nét. V́ vậy, nếu người đại diện cộng đồng gần gũi với các tổ chức “như
Hội Cựu Quân Nhân, Hậu Duệ, Liên Minh Quang Phục Việt Nam, Phục Hưng?”,
chúng tôi vui mừng, th́ trái lại, với đảng Việt Tân, quả thực chúng tôi lo
ngại. Lo ngại này là hợp t́nh hợp lư, dựa trên nhiều bằng chứng cụ thể, rơ
ràng, trải qua thời gian nhiều năm tại Úc cũng như tại hải ngoại cho thấy VT
đánh phá một cách có kế hoạch và đầy thâm độc, chính nghĩa, niềm tin, lẽ
phải của VNCH, của QLVNCH và của cộng đồng. V́ thế, không phải chỉ có chúng
tôi lo ngại VT, mà đông đảo đồng hương tại hải ngoại đều lo ngại VT. Dĩ
nhiên, một khi đă thực ḷng lo ngại, dù sự lo ngại đó có thể sai, chúng tôi
cũng phải có bổn phận nói ra sự lo ngại đó. Đó là thái độ thẳng thắn của
những người thực sự v́ cộng đồng. Trong tư cách cá nhân, chúng tôi đă trực
tiếp và thẳng thắn tŕnh bầy sư lo ngại của ḿnh với nhiều vị lănh đạo CĐ
cũng như ngay cả với các đoàn viên cốt cán MT. Trong tư cách một người cầm
viết, chúng tôi cũng đă nhiều lần thẳng thắn viết bài nói lên sự lo ngại của
ḿnh. Và trong tư cách một cơ quan ngôn luận, báo SGT cũng đă đăng nhiều bài
viết, của chúng tôi cũng như của nhiều tác giả, tŕnh bầy những lo ngại về
đảng VT.
Ông NQD viết: “C̣n nếu ông chủ bút cho rằng các người đại diện [cộng đồng]
hiện nay là đảng viên đảng Việt Tân th́ ông cần phải có bằng chứng cụ thể để
chứng minh, chứ đừng dùng thể nghi vấn bắt người bị cáo buộc phải trả lời.
Người làm chủ tịch cộng đồng t́nh nguyện, có trăm chuyện và luôn luôn đặt
ḿnh túc trực để đáp ứng với những vấn đề nan giải của cộng đồng. Họ không
có th́ giờ để cứ lo trả lời những nghi vấn của báo Saigon Times”.
Trước hết, một lần nữa, chúng tôi xác nhận, trong bài viết của chúng tôi
được ông NQD đề cập, cũng như tất cả những bài viết từ xưa đến nay trên báo
SGT, không bao giờ chúng tôi khẳng định một vị lănh đạo cộng đồng nào là
đảng viên VT. Dĩ nhiên, chúng tôi đồng ư với NQD, một khi khẳng định vị nào
là đảng viên VT, chúng tôi sẽ trưng bằng chứng cụ thể để chứng minh. Nhưng
thực tế, v́ không có đầy đủ bằng cớ để chứng minh, nên chúng tôi chỉ nghi
ngờ. Và như chúng tôi đă tŕnh bầy, nghi ngờ là quyền của bất cứ ai, và khi
thực hiện quyền nghi ngờ, là chúng tôi đă thể hiện thái độ thiện chí và sự
sáng suốt của ḿnh đối với người bị nghi ngờ. Chúng tôi cũng khẳng định,
trong một xă hội tự do dân chủ như Úc, bất cứ cá nhân nào, một khi nghi ngờ
ai về bất cứ điều ǵ, người đó đều có quyền đặt câu hỏi, cho dù người bị
nghi ngờ có là quư vị lănh đạo cộng đồng, dân biểu, nghị sĩ, hay thủ tướng
nước Úc đi nữa. Một công dân b́nh thường c̣n có quyền đó, huống chi là một
cơ quan ngôn luận, thực hiện đệ tứ quyền để phục vụ quyền lợi của cộng đồng,
dĩ nhiên, chúng tôi có quyền chất vấn bất cứ vị đại diện CĐ nào về lập
trường chính trị, đảng phái, có phải là đảng viên VT hay không.
Hỏi là quyền của chúng tôi. Trả lời hay không là quyền của người được hỏi.
Chúng tôi không hề bắt bất cứ ai phải trả lời v́ quả thực, chúng tôi không
hề có quyền đó. Do đó, ông NQD đừng giả vờ ngây thơ, gán ghép cho chúng tôi
cái quyền phi pháp “dùng thể nghi vấn bắt người bị cáo buộc phải trả lời” để
tước bỏ quyền hợp pháp được hỏi của chúng tôi. Ông NQD cũng đừng làm cái
việc “cầm đèn chạy trước ô tô”, bảo hoàng hơn vua, khi ông viết “Người làm
chủ tịch cộng đồng t́nh nguyện, có trăm chuyện và luôn luôn đặt ḿnh túc
trực để đáp ứng với những vấn đề nan giải của cộng đồng. Họ không có th́ giờ
để cứ lo trả lời những nghi vấn của báo Saigon Times”. Ông NQD nên biết, các
vị lănh đạo CĐ đủ sáng suốt và hiểu biết, để quyết định có trả lời câu hỏi
của SGT hay không, chứ không cần ông NQD phải trả lời thay. Thái độ "nhanh
nhẩu đoảng" cầm đèn chạy trước ô tô của ông NQD vừa con nít, vừa lạm quyền,
vừa hỗn láo đối với các vị lănh đạo CĐ. Vả lại, ông NQD không có tư cách để
trả lời dùm cho các vị lănh đạo CĐ, trừ khi ông được chính thức uỷ quyền làm
chuyện đó. Hơn nữa, đọc câu ông NQD viết, ai cũng phải ph́ cười trước sự ấu
trĩ đến dại dột của ông. Ông viết như vậy là vô h́nh chung ông đă gián tiếp
cho người đọc thấy VT là một cái ǵ bẩn thỉu, xấu xa, khiến vị lănh đạo cộng
đồng nào bị SGT nghi vấn là đảng viên VT, cũng phải tránh né, phải mượn cớ
bận rộn để không trả lời.
Nên nhớ, sống trong một xă hội tự do dân chủ như Úc, ai cũng đều có quyền
hỏi các vị dân cử có tham gia đảng phái chính trị nào không, cùng hàng trăm
câu hỏi riêng tư khác. Vậy th́ hà cớ ǵ, ông NQD không cho chúng tôi được
quyền hỏi các vị lănh đạo cộng đồng VN có phải là đảng viên VT hay không?
Nhất là khi chúng tôi nghi ngờ đảng VT đang tiếp tay VC gây phân hóa trong
cộng đồng, tạo khó khăn cho người Việt tại Úc trong tiến tŕnh ổn định và
hội nhập thành công, th́ việc hỏi các vị lănh đạo cộng đồng do chúng tôi bầu
lên, có phải là đảng viên VT hay không, là quyền hạn và là điều hoàn toàn
cần thiết cho sự ổn định và phúc lợi chính đáng của cộng đồng người Việt
cũng như cho xă hội Úc nói chung. Như vậy tại sao ông NQD lại phản đối quyền
hạn chính đáng đó của chúng tôi? Bộ các vị đại diện cộng đồng VN là những
thành viên của một hội kín hay VT là một đảng tay sai của VC hay sao, mà ông
NQD không cho chúng tôi hỏi?
Chúng tôi đồng ư, quư vị lănh đạo CĐ có quyền không trả lời những câu hỏi
của SGT nếu: Thứ nhất, câu hỏi của SGT hoàn toàn không chính đáng; Thứ hai,
SGT là tờ báo không đi sát với các sinh hoạt hội nhập và đấu tranh của CĐ từ
xưa đến nay; Thứ ba, SGT là tờ báo của VC, chuyên viết bài thân cộng, làm
lợi cho CS; Thứ tư, SGT là một tờ báo thiếu đứng đắn, chuyên đăng những bài
vở tục tĩu, hạ cấp, không đáng để quư vị lănh đạo quan tâm; Thứ năm, có thể
quư vị lănh đạo CĐ là đảng viên VT nhưng v́ trong ḷng quư vị coi hoặc biết
VT là một đảng thân cộng, nên nói ra th́ xấu hổ; hoặc thân bất do kỷ, quư vị
bị VT kiểm soát, không cho nói; hoặc quư vị là đảng viên VT không thẻ đảng,
nên chẳng tiện thú nhận; hoặc qúy vị có điều khuất lấp, trót lănh lương của
VT, nên chẳng dám nói? Trên đây là những giả thuyết của SGT, kết luận thế
nào là tuỳ quư vị lănh đạo và quư độc giả.
Ông NQD viết: “Người đại diện cộng đồng có quyền sinh họat với các tổ chức
chính trị hay được các tổ chức chính trị đề cử để tranh cử. Điều cần bàn là
khi họ đại diện cộng đồng họ có làm điều ǵ mâu thuẫn quyền lợi cộng đồng
hay thiên vị cho tổ chức chính trị họ sinh họat hay không".
Viết như vậy, ông NQD đă cố ư quên một điểm vô cùng quan trọng: Người đại
diện CĐ phải có bổn phận minh bạch lập trường chính trị và tư cách đảng phái
của ḿnh trước khi ra tranh cử, chứ không đợi hỏi. Nếu họ không minh bạch tư
cách đảng phái, làm sao chúng ta biết họ có thiên vị cho đảng phái hay không?
Sự thực cho thấy, suốt mấy chục năm qua, không một đảng viên MT hay VT nào
khi ra tranh cử, công khai nhận ḿnh là người của MT hay VT. Và đây chính là
chủ trương, chính sách của một tổ chức làm chuyện khuất lấp như MT-VT. Với
những đảng phái quang minh chính đại như các chính đảng tại Úc, các đảng
viên luôn luôn tự hào xác nhận tư cách đảng viên của ḿnh. C̣n đảng VT v́ bị
mất uy tín, v́ có quá nhiều sai lầm, nên đảng VT hiểu rằng một vị chủ tịch
CĐ là đảng viên bí mật của VT bao giờ cũng dễ thắng cử và dễ làm lợi cho
đảng VT hơn là công khai ḿnh là đảng viên VT. Ngoài ra, đảng VT cũng biết
rơ, một đảng viên VT công khai ra tranh cử, nếu thua, sẽ ảnh hưởng đến uy
tín của VT.
Ông NQD viết: “Bốn năm trước Saigon Times đưa vấn đề phân hóa nội bộ Việt
Tân lên diễn đàn. Vài số đầu tôi ḥan ṭan đồng ư, đó là vai tṛ của thông
tin báo chí. Nay lại đến chuyện gán ghép “Việt Tân hoá Cộng Đồng” cho những
người đang gánh vác cộng đồng là xúc cảm cá nhân không đứng đắn”.
Xưa nay, khi đề cập đến báo chí là đề cập đến thông tin và nghị luận. V́ vậy,
khi chỉ nh́n nhận vai tṛ thông tin của báo chí, ông NQD đă cố t́nh tảng lời
vai tṛ “nghị luận” của báo chí. Dùng chữ “cố t́nh” là v́ chúng tôi biết
chắc, ông NQD là người luôn luôn có thái độ của một viên cai văn nghệ đ̣i:
Báo chí phải đóng vai tṛ “hướng dẫn dư luận và CĐ đi đúng hướng”. Bằng
chứng cách đây gần 1 năm, trong email gửi cho chúng tôi ngày 27/4/2009 nhan
đề “Anh Hữu Nguyên ơi”, ông NQD đă viết nguyên văn: “Khi nào anh rảnh vào
ban tối sau 8 giờ, xin gọi cho tôi. Tôi có vài điều rất cần bàn với anh để
hướng dẫn dư luận và CĐ đi đúng hướng. [sic] Tôi đă đọc báo Sàig̣n Times
tuần trước. Hết sức ấm ḷng khi có anh đứng bên cạnh chúng tôi.”
Ngày đó, tuy thiện cảm với câu "Hết sức ấm ḷng khi có anh đứng bên cạnh
chúng tôi” của ông NQD, chúng tôi vẫn không đồng ư với quan điểm kẻ cả
“hướng dẫn dư luận và CĐ đi đúng hướng” của “cai văn nghệ” NQD. Quan điểm
sai lầm đó của NQD cũng giống hệt mấy tên cai văn nghệ VC đ̣i báo chí trong
nước "phải đi lề phải". Hơn nữa, lúc đó thấy ông NQD, tuy mới quen biết, đă
liên tục gửi email cho chúng tôi với nội dung "hớt lẻo", "méc tội" ông Phó
Giáo Sư Tiến Sĩ [...] coi thường Sàig̣n Times, coi thường Hữu Nguyên,... nên
chúng tôi đánh giá ông NQD không phải là một người đứng đắn. Dù chỉ mới quen
vài ngày qua email sau khi ông gửi bài phê phán Hoàng Ngọc-Tuấn và được SGT
đăng tải, ông NQD đă dùng những từ ngữ kiểu kéo bè kết đảng với SGT và kiêu
căng ngạo mạn, thiếu tư cách trong những email gửi cho chúng tôi: "Tên này [Phó
GS tiến sĩ...] c̣n nguy hiểm hơn HNT nhiều. Nó đương cuống lên v́ chúng ta
đang đánh đúng trọng huyệt của bọn chúng", "tôi sẽ viết bài nhổ lông con
nhím này"... Ngoài ra ông NQD c̣n kêu gọi chúng tôi hợp tác để nhổ "lông con
nhím này" cùng với ông. Dĩ nhiên, trước thái độ không quang minh chính đại
của ông NQD, chúng tôi đă từ chối. Không lâu sau, chúng tôi được một số thân
hữu cho biết, ông phó GS tiến sĩ này đă viết một số bài phê phán ông NQD,
nên ông NQD rất căm tức. Th́ ra như vậy là ông NQD đă t́m cách lôi kéo SGT
vô trận chiến với vị GS tiến sĩ nọ là do thù riêng. Phát hiện ra điều này,
chúng tôi càng thấy ông NQD là người thiếu tư cách. Cho đến khi biết được
ông NQD bị Bà Chánh Án đuổi ra khỏi ṭa án v́ có biểu hiện vô lễ tại ṭa,
chúng tôi càng coi thường ông NQD hơn. Đến khi ông NQD từ chối không trả lời
20 câu hỏi của SGT về vấn đề này, và đọc bài tường thuật chi tiết về vụ án
do chính ông NQD viết, nhưng không hề đả động đến việc chính ông bị Bà Chánh
Án đuổi ra khỏi ṭa, chúng tôi càng thấy ông NQD không phải là một người trí
thức lương thiện, nếu không nói là "trí thức lưu manh".
Chúng tôi cũng nhớ rơ, cách đây gần 1 năm, ông NQD rất nôn nóng cho chúng
tôi số mobile phôn, vội vă hẹn ḥ gặp gỡ chúng tôi trong cuộc biểu t́nh Quốc
Hận năm 2009 tại Canberra, nhưng cuối cùng lại cho chúng tôi leo cây, càng
khiến chúng tôi ngạc nhiên, nghi ngờ ông. Nhưng điều khiến chúng tôi vô cùng
ngạc nhiên là một số thân hữu ở Canberra, sau khi đọc báo SGT thấy có bài
của Nguyễn Quang Duy, đă cho chúng tôi biết, NQD là đảng viên Mặt Trận, từ
hơn 20 năm trước. Chúng tôi vô cùng ngạc nhiên v́ kể từ khi báo SGT viết bài
phê phán sự "chệch hướng" của đảng VT, th́ suốt mấy năm qua, hầu hết đoàn
viên MT, đảng viên VT đều có thái độ không thân thiện đối với chúng tôi. Như
vậy tại sao cách đây 1 năm, NQD lại quá thân thiện và thân thiện quá nhanh
chóng với chúng tôi? Nghi ngờ hơn nữa, khi chúng tôi hỏi một vị lănh đạo cao
cấp của MT, từng biết rơ ông NQD suốt mấy chục năm qua, và cũng từng gặp ông
NQD tại Canberra trong dịp biểu t́nh Quốc Hận 2009, nhưng vị này cho biết,
ông không hề biết ông NQD là đoàn viên MT!!!???
Ông NQD viết: “Trong lúc này chúng ta, những người tự coi ḿnh là chống cộng,
phải cần dẹp việc riêng tư sang một bên để dồn tổng lực đánh đổ thành tŕ
độc tài của đảng cộng sản giành lại quyền tự quyết cho dân tộc. Không làm
được những điều như trên, th́ cũng xin đừng công kích lẫn nhau chỉ tạo hoang
mang cho những đồng hương ít tham dự những sinh họat cộng đồng và sinh họat
đấu tranh.”
Sự thực, ai trong chúng ta cũng đều muốn “dồn tổng lực đánh đổ thành tŕ độc
tài của đảng cộng sản giành lại quyền tự quyết cho dân tộc”. Muốn làm được
điều đó, chính cộng đồng chúng ta phải mạnh, phải đoàn kết, phải thống nhất.
Nhưng làm sao cộng đồng chúng ta có thể mạnh mẽ, đoàn kết và thống nhất, nếu
năm kia cộng đồng tranh căi chuyện Tháng Tư Xanh, năm ngoái tranh căi chuyện
chọn Ngày Tỵ Nạn bỏ ngày Quốc Hận, năm nay lo tranh căi chuyện cộng đồng
phải giúp đỡ công nhân do VC xuất cảng, năm tới lo tranh luận chuyện giúp đỡ
du sinh VC???? Và nguồn gốc của tất cả những tranh căi này trong số hàng
trăm tranh căi khác, đều do VT khởi xướng, giật dây? V́ vậy, ông NQD không
nên mang cái b́nh phong "dồn tổng lực đánh đổ thành tŕ độc tài của đảng
cộng sản giành lại quyền tự quyết cho dân tộc" để che đậy những sự thật nguy
hiểm do VT gây ra cho cộng đồng người Việt tại Úc, trong đó có những dấu
hiệu nguy hiểm cho thấy cộng đồng đang bị Việt Tân hóa.
Hiển nhiên, khi báo SGT mạnh dạn và thẳng thắn đặt vấn đề: cộng đồng có bị
Việt Tân hóa hay không, tại sao CĐ lại thông qua bản Quyết Nghị với những
điều khoản nguy hiểm, trong đó có điều khoản đ̣i ḥa hợp ḥa giải có điều
kiện với VC,? chúng tôi không hề công kích ai và tạo hoang mang cho ai. Trái
lại, chúng tôi đă góp phần giúp độc giả thấy được những sự thực nguy hiểm do
VT gây ra cho cộng đồng NVTD tại Úc, để qua đó, đồng hương cảnh giác, theo
dơi.
Ông NQD viết: “Khi đọc xong bài viết của ông chủ bút Hữu Nguyên, tôi cảm
thấy buồn cho tổ chức mà ông Hữu Nguyên xưa nay công khai hỗ trợ. Buồn v́
trong tương lai khi tổ chức này muốn thăm viếng Úc châu hay có công tác nào
cần khai triển ở Úc châu sẽ không gặp thuận tiện v́ ông đă công khai tuyên
bố không bằng chứng trên báo chí "Việt Tân hóa Cộng Đồng". Ngay cả các vị
đại diện cộng đồng có bỏ qua, nhưng các thành viên tích cực của cộng đồng
cũng khó ḷng chấp nhận những câu văn thái quá mà ông chủ bút đă gán ghép
cho họ.”
Báo SGT chỉ có vài ngàn độc giả. Những độc giả đó đều là những người có tinh
thần yêu nước, trong số hàng trăm ngàn người Việt yêu nước tại Úc. Tuy nhiên,
nếu quả thật báo SGT “công khai tuyên bố chuyện Việt Tân hóa Cộng Đồng" mà
“không có bằng chứng”, chắc chắn độc giả chẳng ai tin. Và như vậy th́ tại
sao ông NQD phải lo ngại, tổ chức VT không gặp thuận tiện khi sang Úc công
tác? V́ vậy, chúng tôi nghĩ rằng, việc ông NQD lo buồn cho tương lai, khi VT
sang Úc “thăm viếng hay khai triển công tác, sẽ không gặp thuận tiện”, không
phải v́ SGT tuyên bố “Việt Tân hóa cộng đồng” không có bằng chứng, mà chỉ v́
SGT đă nói lên những nghi ngờ, mà đông đảo người Việt tại Úc cũng như toàn
thế giới, và NGAY CẢ NHỮNG NHÀ ĐẤU TRANH DÂN CHỦ CHÂN CHÍNH TRONG NƯỚC, đang
lo ngại.
Đại Hội lần thứ 19 của CĐNVTD Liên Bang
Ông NQD viết: “Mỗi hai năm Cộng Đồng cấp Liên Bang đều tổ chức Đại Hội. Tất
cả đồng hương đang sinh sống tại Úc châu, qua các thông báo báo chí, đều
được chính thức mời tham dự Đại Hội. Trước kỳ Đại Hội các cá nhân các tổ
chức chính trị thường vận động để có tiếng nói trong kỳ Đại Hội. Có tiếng
nói là có cơ hội để đóng góp ư kiến xây dựng và được sự chấp nhận như một
công tác của Cộng đồng ở cả cấp Liên Bang lẫn Tiểu Bang. Ban chấp hành cấp
Liên bang đương nhiệm chịu trách nhiệm chọn lọc những tiếng nói thích hợp và
những ư kiến khả thi để đưa vào Đại Hội qua các bài thuyết tŕnh. Ṭan Đại
Hội quyết định việc ǵ nên được đưa vào Quyết Nghị. Đại Hội đề cử và biểu
quyết một vài nhân sỹ hay đại diện đứng ra sọan Quyết Nghị. Ṭan Đại Hội
thông qua Quyết Nghị. Tân Ban chấp hành Cộng Đồng Liên Bang có bổn phận phải
thi hành Quyết Nghị”.
Có mấy câu hỏi sau khi đọc đoạn văn trên. Thứ nhất, những tổ chức chính trị
thường vận động để có tiếng nói trong Đại Hội Liên Bang Úc là những tổ chức
nào? Trong số những tổ chức đó, có phải Việt Tân và những tổ chức ngoại vi
của VT là then chốt, nếu không nói là duy nhất? Thứ hai, nếu sự nghi ngờ
“Việt Tân hóa CĐ” của chúng tôi là sự thật, phải chăng tất cả những chủ
trương đường lối được VT vận động, đều được CĐ Liên Bang thông qua trong bản
Quyết Nghị? Thứ ba, tại sao Cộng Đồng NVTD Liên Bang lại làm việc trên căn
bản, đường lối chính sách và quyết nghị của CĐ, được các đảng phái tổ chức
chính trị vận động hành lang, mà không trên căn bản được các hội đoàn, đoàn
thể và đồng hương của các tiểu bang vận động, đề nghị sau khi đă có những
cuộc thảo luận dân chủ? Tại sao, từ xưa đến nay, suốt mấy chục năm trời,
trước các kỳ Đại Hội Liên Bang, các hội đoàn, đoàn thể và tất cả đồng hương,
không hề được tham dự bất cứ cuộc thảo luận dân chủ nào về bất cứ vấn đề ǵ
sẽ được thông qua tại Đại Hội Liên Bang?
Nói đến vấn đề này, chúng tôi lại nhớ tới cuộc họp mặt giữa truyền thông với
tân BCH/CĐNVTD Liên Bang gồm ông Nguyễn Thế Phong, Nguyễn Văn Bon; và BCH/CĐNVTD/NSW
tại Sydney, vào một buổi chiều sau Đại Hội Kỳ 19 ở Brisbane. Trong cuộc họp
mặt, chúng tôi đă thẳng thắn nói: “Chúng tôi rất thắc mắc về những quyết
định thiếu dân chủ của CĐNVTD Liên Bang. Chúng tôi có cảm tưởng, quư vị sinh
hoạt và điều hành cộng đồng giống như một hội kín, chứ không phải là một cơ
cấu đại diện cộng đồng tại một xă hội tự do dân chủ. Tại sao, quư vị khoảng
trên dưới một chục người, mỗi tháng nhấc điện thoại làm một cuộc
teleconference vào đầu tháng, rồi thông qua những quyết định quan trọng, bắt
các hội đoàn, đoàn thể và 200 ngàn đồng hương tại Úc phải thực hiện mà không
hề cho đồng hương bàn bạc là thế nào?” Cũng trong buổi họp mặt hôm đó, chúng
tôi đă đưa ra 2 đề nghị. Thứ nhất, CĐ liên bang phải cho các hội đoàn, đoàn
thể và đồng hương tại mỗi tiểu bang được thực thi quyền dân chủ, thảo luận
và thông qua những vấn đề quan trọng sẽ được các vị lănh đạo liên bang thảo
luận trong buổi teleconference vào đầu tháng tới. Thứ hai, biên bản tóm tắt
của buổi teleconference phải được bạch hóa trên các phương tiện truyền thông;
và biên bản chi tiết (cả băng ghi âm nếu cần) của buổi teleconference phải
được lưu trữ và bạch hóa nếu cần. Có như vậy, các hội đoàn, đoàn thể và đồng
hương mới biết rơ lập trường chính trị của các vị lănh đạo cộng đồng; và nhờ
vậy, các vị lănh đạo mới có trách nhiệm trung thành đối với cộng đồng mà họ
đă được bầu lên.
Chúng tôi cũng tin rằng, đây là yếu tố quan trọng giúp cho cộng đồng NVTD Úc
Châu thoát khỏi nguy cơ “chệch hướng” cho dù BCHCĐ liên bang có bị “Việt Tân
hoá”. Như chúng ta đă biết, một trong những nguyên tắc quan trọng của sinh
hoạt dân chủ là thiểu số phải phục tùng đa số. Điều này có nghĩa, nếu trong
BCHCĐ Liên Bang, chỉ có một, hai vị chủ tịch tiểu bang, lănh thổ không phải
là đảng viên VT, c̣n lại đều là đảng viên VT, th́ nguy cơ thiểu số phải phục
tùng quyết định “chệch hướng” của đa số VT là điều không tránh khỏi. Tuy
nhiên, chúng ta có thể tránh được nguy cơ "chệch hướng" này nếu có 2 điều
kiện. Thứ nhất, những vị không phải là đảng viên VT phải can đảm và thẳng
thắn lên tiếng bảo vệ CĐ. Thứ hai, nội dung buổi họp Đại Hội hay buổi
teleconference đó phải được bạch hóa, để mọi người biết ai trung thành với
cộng đồng, ai v́ đảng VT phản bội cộng đồng.
Giả dụ trong một kỳ Đại Hội hay trong một buổi teleconference, những vị chủ
tịch là "đảng viên VT không thẻ đảng" tung hứng đưa ra một đề nghị “chệch
hướng” muốn mời một nhà đấu tranh dân chủ c̣ mồi của VC sang Úc để đánh bóng.
Sau một hồi thảo luận, cuối cùng bỏ phiếu, với sự giật dây của VT, kết quả
80% đồng ư mời. Chỉ có một, hai vị không phải là VT không đồng ư. Trong
trường hợp này, thiểu số phải phục tùng đa số, nên quyết định "chệch hướng"
mời nhà dân chủ c̣ mồi của VC sẽ được thông qua. Tuy nhiên, nếu một vị chủ
tịch không phải là đảng viên VT không đồng ư, mạnh dạn đứng lên tuyên bố:
“Cá nhân tôi rất tôn trọng quyết định dân chủ mà đa số quư vị đă thông qua.
Tuy nhiên, đây là một quyết định quan trọng, xin quư vị cho phép tôi được
đưa vấn đề này ra bàn bạc một cách dân chủ trong cuộc họp với các hội đoàn,
đoàn thể và đồng hương tại tiểu bang, v́ họ là những người đă bầu tôi và tôi
thấy có bổn phận và trách nhiệm tôn trọng tiếng nói và nguyện vọng của họ.
Sau khi họp tiểu bang xong, kết quả như thế nào, tôi sẽ báo cáo lại cho quư
vị biết trong cuộc họp teleconference tháng tới. Nếu quư vị đă yêu cầu tôi
tôn trọng dân chủ để buộc tôi phải theo quư vị, th́ quư vị cũng phải chấp
nhận cho các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương tại tiểu bang của tôi được
hành xử quyền dân chủ, bàn bạc về vấn đề quan trọng này. Trong trường hợp
qúy vị không chấp thuận thỉnh cầu của tôi hôm nay, xin quư vị cứ thực hiện
quyết định mà đa số quư vị đă thông qua. Tuy nhiên, tôi chỉ xin quư vị ghi
rơ tên tôi, Trần Văn X, Chủ tịch CĐNVTD/Y chưa đồng ư với quyết định này v́
muốn chờ quyết định của đồng hương tại tiểu bang.” Dĩ nhiên, khi vị Chủ tịch
CĐ tiểu bang Y đă can đảm có những đ̣i hỏi hợp t́nh hợp lư như vậy, và đứng
trước viễn ảnh, nội dung biên bản buổi họp hoặc băng ghi âm ghi lại những
lời nói của chủ tịch Trần Văn X sẽ được bạch hóa trên truyền thông, chắc
chắn những vị Chủ tịch CĐ ở các tiểu bang khác cũng phải làm theo, v́ họ
không thể nào phản bội tinh thần dân chủ đối với các hội đoàn, đoàn thể của
tiểu bang họ, trong khi Chủ tịch CĐ tiểu bang Y th́ trung thành.
Qua những ǵ chúng tôi vừa tŕnh bầy, quư độc giả mới thấy ông NQD đầy nguỵ
biện khi ông viết những lời rỗng tuyếch: “V́ vậy mọi Quyết Nghị của Cộng
Đồng Liên Bang là tâm huyết và viễn kiến của rất nhiều thành viên. Trong
tinh thần sinh họat dân chủ và mở rộng đến mọi đồng hương cư ngụ tại Úc châu,
các Quyết Nghị đều thể hiện nhu cầu trung hạn và trường kỳ của công cuộc đấu
tranh chống độc tài cộng sản.”
Sự thực, cái gọi là “mọi Quyết Nghị của Cộng Đồng Liên Bang là tâm huyết và
viễn kiến của rất nhiều thành viên” mà ông NQD đề cập đến ở đây, chỉ là con
đẻ của Việt Tân. Bằng chứng, nh́n vào 8 điều trong bản Quyết Nghị của CĐNVTD
Liên Bang Kỳ 19, chúng ta thấy ngoại trừ mấy điều có tính hành chánh, c̣n
lại 4 điều quan trọng đều là sản phẩm của đảng Việt Tân: Điều 1, ḥa hợp ḥa
giải có điều kiện với VC; Điều 3 & 4, cộng đồng hậu thuẫn công nhân do VC
xuất cảng ra hải ngoại; Điều 5, tổ chức Nghị Hội của các cộng đồng người
Việt tự do trên toàn thế giới. Và nếu không có t́nh trạng "Việt Tân hóa CĐ",
th́ xin hỏi tại sao Đại Hội Kỳ 19 lại thông qua một Quyết Nghị với nội dung
"Rất Việt Tân" như vậy?
Khi bàn đến Điều 1 của Quyết Nghị, ông NQD viết: “Điều 1 này chỉ nhằm tái
khẳng định lập trường xưa nay của cộng đồng chúng ta. Xin qúy vị đọc lại
Điều 1, xem nội dung có ư nào nói đến việc "ḥa hợp hoà giải với cộng sản"
như ông chủ bút Hữu Nguyên đă cố t́nh gán ghép.”
Về vấn đề này, chúng tôi không muốn thảo luận với ông NQD v́ mấy lẽ. Thứ
nhất, ông NQD đă tỏ ra không đủ tŕnh độ tiếng Việt để hiểu, hoặc cố t́nh
không hiểu nội dung "ḥa hợp, hoà giải có điều kiện với VC" ghi trong Điều
1. Thứ hai, trong buổi họp mặt giữa tân BCH liên bang với truyền thông tại
Sydney, ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch CĐNVTD Liên Bang đă chính thức lên
tiếng xác nhận, v́ hạn chế về tiếng Việt nên không nhận ra sự lắt léo nguy
hiểm trong Điều 1. Lời xác nhận của ông NTP đă được chúng tôi ghi âm và
tŕnh bầy qua nhiều bài viết trên báo SGT; và chính ông Vơ Minh Cương cũng
ghi nhận điều này, trong bài viết trả lời báo SGT. Không hiểu ông NQD đọc
nhưng không hiểu, hay hiểu nhưng cố t́nh tảng lờ, để khoe khoang sự hiểu
biết què quặt “vẽ rắn thêm chân” của ông? Thứ ba, bản thân ông NQD hiện
không ở bất cứ cương vị nào để chúng tôi mất th́ giờ thảo luận với ông.
Ngoài vị đương kim Chủ Tịch Nguyễn Thế Phong, c̣n có 8 vị đương kim Chủ tịch
CĐ tiểu bang và lănh thổ kư tên trong bản Quyết Nghị là có tư cách để trao
đổi với chúng tôi về vấn đề này. Dĩ nhiên, trong tư cách độc giả, chúng tôi
tôn trọng và sẵn sàng thảo luận với ông, nếu ông không có những bài viết,
việc làm và ngôn ngữ tỏ ra thiếu tư cách, thiếu hiểu biết, thiếu thiện chí.
Ông NQD viết: “Gần đây, ngày 27/8/2007 tại Tổng cục Chính trị Quân đội Cộng
sản, c̣n gọi là Tổng Cục 4 một cơ quan do t́nh báo Trung Cộng trực tiếp chỉ
đạo, Chủ tịch nhà nước cộng sản Nguyễn Minh Triết đă tuyên bố: “? bỏ Điều 4
hiến pháp ... đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát,?” Tiếng nói
của ông Triết là tiếng nói chính thức của đảng cộng sản. Việc ông Triết công
khai cảnh giác về đ̣i hỏi hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp trước thành phần lănh đạo
quân đội cho thấy ngay trong nội bộ quân đội cộng sản đă có những thách thức
về vai tṛ lănh đạo của đảng cộng sản, cũng như những đ̣i hỏi đảng cộng sản
phải bỏ Điều 4 Hiến pháp, và việc này đă làm cho giới cầm quyền lo sợ.”
Khi viết những ḍng trên, ông NQD quả thật ấu trĩ đến mức đáng thương hại.
Không hiểu căn cứ vào đâu, được ai nhồi sọ, mà ông NQD lại có thể ngây thơ
tin vào lời tuyên bố công khai của chủ tịch nước CS Nguyễn Minh Triết? Là
một người tự nhận là nhà đấu tranh chống cộng sản, mà lại tin tưởng dùng lời
tuyên bố của chủ tịch VC làm kim chỉ nam cho đường lối chính sách của ḿnh,
th́ quả thật là dại dột hết chỗ nói. Ông phải hiểu, khi VC tuyên bố công
khai, th́ bao giờ lời nói của chúng cũng là nói dối để khoa khoang, nói dối
để che đậy sự thật, nói dối để lừa bịp thế giới, lừa bịp người dân. V́ vậy,
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu mới tuyên bố một câu, đến nay đă trở thành châm
ngôn: “Đừng nghe những ǵ CS nói, mà hăy nh́n kỹ những ǵ CS làm”. Là người
lớn lên ở Bàn Cờ, Sàig̣n, dù ông NQD có dại dột v́ "chào cờ VC hàng ngàn lần"
mà quên lời của Tổng Thống, th́ kể từ khi đến Úc dấn thân vào con đường đấu
tranh, ông NQD cũng phải nghe và nhớ lời của Tổng Thống mà tỉnh ngộ, đừng
dại dột tin lời của VC mới phải. Cũng may, cộng đồng người Việt hải ngoại
chẳng có ai ngây thơ như ông NQD. Bằng không, chủ tịch VC Nguyễn Minh Triết
chỉ cần tuyên bố: “Ḥa hợp ḥa giải với người Việt hải ngoại? là đồng nghĩa
với việc chúng ta tự sát”, là lập tức những người như ông NQD sẽ vội ù té
chạy về VN đ̣i ḥa hợp hoà giải với VC để "nh́n VC tự sát"!!! Khi đó, không
biết VC tự sát hay ông NQD tự sát??? Vả lại, ông NQD cũng nên đọc kỹ lại lời
tuyên bố của Nguyễn Minh Triết. Y nói: “bỏ Điều 4 hiến pháp ... đồng nghĩa
với chúng ta TUYÊN BỐ chúng ta tự sát” chứ đâu phải y nói “chúng ta tự sát”.
Dù ngây thơ như con nít, cũng hiểu từ "Tuyên bố tự sát" cho đến "hành động
tự sát" c̣n xa vô cùng, có khi chẳng bao giờ tới. Điểm thứ hai, giả sử lời
tuyên bố của chủ tịch VC Nguyễn Minh Triết là sự thật, th́ VC sẽ giữ “Điều 4
hiến pháp” của chúng bằng mọi giá, chứ dại ǵ chúng huỷ bỏ để chúng tự sát.
Khi đó, VC sẽ có xe tăng, máy bay, công an, bộ đội và 3 triệu đảng viên để
liều chết giữ Điều 4. C̣n ông NQD có cái ǵ để đánh VC cho chúng bỏ "Điều 4
hiến pháp" ngoài sự ảo tưởng, sự kiêu ngạo phách lối đ̣i hướng dẫn đồng
hương và CĐ đi theo lề phải, sự vô lễ với quan ṭa, sự ngây thơ và hèn nhát,
tự vỗ ngực xưng là nhà báo tự do nhưng đối thoại th́ không dám, tranh luận
th́ trốn, chỉ biết chơi tṛ “xuất thủ rồi ù té chạy”!!!
Điều 5 của Quyết Nghị
Ông NQD viết: “Tôi không tham dự Đại Hội lần thứ 19. Nhưng trước Đại Hội tôi
có vận động, tham dự bàn thảo về Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới để được
đưa vào điều 5 của Bản Quyết Nghị. Và sau Đại Hội trong gần hai năm qua [tôi]
đă cùng làm việc với ông Vơ Minh Cương.”
Qua những lời ba hoa trên đây của ông NQD, chúng ta thấy 2 sự thật. Thứ nhất,
ông NQD đă đóng vai tṛ bí mật vận động hành lang, vận động hậu trường để
Đại Hội CĐ Liên Bang bàn thảo về “Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới” và đưa
vấn đề này vào Điều 5 của bản Quyết Nghị. Dĩ nhiên, ngoài ông NQD c̣n nhiều
người khác vận động về vấn đề này trong đó có ông Vơ Minh Cương, v́ chính
ông VMC là người đă thuyết tŕnh đề tài “Nhu cầu kết hợp của các tổ chức
người Việt hải ngoại” tại Đại Hội CĐ Liên Bang. Xem ra đây là một vở kịch "hoành
tráng" có lớp lang nhiều màn, và nhiều nhân vật trong hậu trường sẽ từ từ bị
đẩy lên sân khấu. Thứ hai, trong thời gian qua, ông NQD đă làm việc cùng với
ông VMC trong vai tṛ điều hợp và tổ chức “Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới”.
Về ông VMC, chúng tôi đă tŕnh bầy những nghi ngờ thắc mắc qua những số báo
trước. Riêng ông NQD, với lời thú nhận trên đây, đủ thấy ông cũng là nhân
vật “có lai lịch”, hứa hẹn nhiều đường nét vân cẩu ngoạn mục, mà chúng tôi
tin, với thời gian và sự sáng suốt của đồng hương sẽ giúp tôi t́m ra câu trả
lời cho những nghi ngờ của chúng tôi. Biết đâu, nhờ ông VMC chúng ta sẽ hiểu
thêm về NQD và nhờ NQD chúng ta sẽ hiểu thêm VMC.
Đề cập đến thắc mắc của chúng tôi về sự khác biệt giữa “Nghị Hội Người Việt
Toàn Thế Giới” do ông NQD và ông VMC vận động CĐ tổ chức [từ đây xin được
gọi tắt là Nghị Hội Duy Cương - NHDC] vào tháng 11 năm nay và cái gọi là
“Hội Nghị Người Việt Nam Toàn Thế Giới” do VC tổ chức [từ đây xin gọi tắt là
HNVC] tại Hà Nội vào cuối tháng 11 năm 2009, ông NQD viết: “Một người đă quá
sức quan tâm đến Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới tại Úc châu như ông chủ
bút tại sao không tự hỏi "cái nào được thông báo trước?" Viết như vậy, ông
NQD có ư nói, HNVC tuy tổ chức vào tháng 11 năm 2009, nhưng VC đă bắt chước
NHDC, v́ CĐNVTD đă ra thông báo về NHDC trước đó cả năm. Hay nói cách khác,
ông NQD đă có tầm nh́n xa trông rộng, đề ra những kế hoạch quan trọng cho CĐ,
khiến VC phải chạy theo bắt chước!!! Để làm sáng tỏ hơn “chiến thắng ngoạn
mục này”, ông NQD giải thích tiếp: “Vào tháng 6/2009, khi nghe tin đảng cộng
sản Việt Nam sẽ tổ chức Hội Nghị của chúng tại Hà Nội tháng 11/2009, khiến
chúng tôi nghĩ rằng đảng cộng sản đă bị động trước Quyết Nghị Đại Hội 19 của
CĐNVTD tại Úc Châu. Và v́ bị động đảng cộng sản đă phải tổ chức vội vă cái
Hội Nghị của chúng”.
Đọc đến đây, chúng tôi thấy sự ngây thơ ấu trĩ của ông NQD c̣n thê thảm hơn
cả chàng Don Quixote của Cervantes và chú AQ của Lỗ Tấn cộng lại. Sự thực,
VC đă có cả một kế hoạch lâu dài nhiều năm trước khi tổ chức HNVC vào cuối
năm 2009, để các ṭa đại sứ VC, các tổ chức VC nằm vùng chuẩn bị, mồi chài,
dụ dỗ, mua chuộc, lôi kéo người Việt hải ngoại về dự; chứ không thể v́ “bị
động trước Quyết Nghị Đại Hội 19 của CĐNVTD tại Úc Châu” nên VC "phải tổ
chức vội vă cái Hội Nghị của chúng” như ông NQD ngây thơ kết luận.
Một số người có tầm nh́n xa trông rộng và hiểu rơ bản chất của VC và VT, c̣n
nghi ngờ, NHDC và HNVC đều do VC đạo diễn? Như vậy, phải chăng việc ông NQD
âm thầm vận động tổ chức NHDC vào cuối năm nay là do đảng VT giật dây mà ông
NQD không hề biết, hay biết nhưng ông đồng loă? Phải chăng sự giật dây của
VT là do chính VC đạo diễn, mà trung ương đảng VT không hề biết, hay biết
nhưng đồng loă? Phải chăng, vai tṛ điều hợp quan trọng của ông NQD và VMC (người
chúng tôi đă có nhiều thắc mắc nhưng chưa hề được giải tỏa) cùng mối lo ngại
về t́nh trạng “Việt Tân hóa cộng đồng”, sẽ khiến NHDC được tổ chức tại Úc,
trở thành mũi nhọn để VC đánh phá cộng đồng người Việt tại Úc cũng như hải
ngoại? Và như vậy, phải chăng khi quyết định tổ chức Nghị Hội mà không cho
các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương tại các tiểu bang bàn thảo một cách dân
chủ, trái lại chỉ thuần tuư do NQD, VMC và đồng đảng Việt Tân vận động,
CĐNVTD Liên Bang Úc đă thực sự bị Việt Tân thao túng; và qua đó bị VC giật
dây mà không hề hay biết?
NQD là đảng viên đảng ViệT tân?
Ông NQD viết: “Ngay sau ngày mất nước cũng như suốt thời gian c̣n ở
trong nước, mẹ tôi và tôi, đă gia nhập một tổ chức đấu tranh chống cộng sản
Việt Nam. Một số thân hữu của chúng tôi hiện đang cư ngụ tại Úc Châu và Hoa
Kỳ.”
Đọc đoạn văn trên, người đọc không thể không thắc mắc: Tổ chức đấu tranh
chống CSVN mà ông NQD và thân mẫu của ông đă tham gia là tổ chức nào? Một số
thân hữu của ông hiện đang cư ngụ tại Úc và Mỹ là những ai? Tổ chức đấu
tranh chống CS đó có bị CS phát hiện, đàn áp, khủng bố, thanh toán không?
Những ai trong tổ chức chống CS đó đă bị VC giết, những ai c̣n sống sót,
thoát ra hải ngoại, ngoài ông NQD? Liệu trong số những người tham dự tổ chức
đấu tranh chống CS đó, có ai được VC cài đặt, để sau khi đánh phá tan tành
tổ chức chống cộng, những tên đó lại chạy ra hải ngoại khoác áo chống cộng,
tiếp tục đánh phá cộng đồng người Việt hải ngoại? Tại sao ông NQD có thể
công khai tên tuổi và quá khứ tham gia tổ chức đấu tranh chống CS của ông,
c̣n những người khác ông phải giữ bí mật?
Cũng nên nói thêm, ông NQD đă từng viết về ông: “Người viết trưởng thành
dưới chế độ cộng sản. Hàng ngàn lần phải đứng dưới lá cờ đỏ, phải nghe bài
“Tiến quân ca”. Nhưng không một chút suy tôn không một lần mảy may cảm động.
Có chăng chỉ là phát hiện sự khác biệt về màu sắc và h́nh tượng của ngôi sao
trên cờ đỏ trước và sau ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội”.
Đọc đoạn văn trên, có người thắc mắc, không hiểu khi Việt Minh tiếp thu Hà
Nội năm 1954, ông NQD bao nhiêu tuổi? Khi đó ông ở Hà Nội hay sao mà biết
màu sắc và h́nh tượng ngôi sao trên cờ VC trước vào sau ngày Việt Minh tiếp
thu Hà Nội? Mà trước ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội, ông NQD ở đâu? Chẳng lẽ
ông ở trong vùng rừng núi Việt Minh chiếm đóng? Bằng không, làm sao ông biết
màu sắc và h́nh tượng của ngôi sao trước ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội?
Có điều, nếu sau ngày mất nước năm 1975, ông NQD, một người lớn lên tại Bàn
Cờ, đă cùng với mẹ tham gia một tổ chức đấu tranh chống CS, th́ tại sao khi
“hàng ngàn lần phải đứng dưới lá cờ đỏ, phải nghe bài chào cờ của VC” ông
NQD chỉ có t́nh cảm “không một chút suy tôn không một lần mảy may cảm động.
Có chăng chỉ là phát hiện sự khác biệt về màu sắc và h́nh tượng của ngôi sao
trên cờ đỏ trước và sau ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội”??? Tại sao một người
đấu tranh chống CS mà lại có t́nh cảm thờ ơ trước là cờ máu CS? Ḷng căm thù
CS của ông để đâu? Trong khi những người Việt yêu nước b́nh thường, trông
thấy lá cờ máu VC là căm thù khinh bỉ, thậm chí có nhiều người c̣n kỵ cả màu
đỏ v́ cho đó là màu của VC, th́ tại sao một chiến sĩ chống cộng như ông NQD
lại có thể dửng dưng trước lá cờ máu của kẻ thù, khi phải hàng ngàn lần đứng
chào lá cờ máu và hát bài chào cờ của VC? NQD, một chiến sĩ chống cộng, với
bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ, từng biết rơ lá cờ máu của CS là thủ phạm của
muôn vàn tội ác trên quê hương, tại sao "hàng ngàn lần phải đứng dưới lá cờ
máu, phải nghe bài chào cờ của VC", ông vẫn dửng dưng không có chút căm thù,
mà chỉ để ư đến "sự khác biệt về màu sắc và h́nh tượng của ngôi sao trên lá
cờ máu"??? Thú thực, đọc đoạn văn ông viết, chúng tôi nghĩ, bất cứ người
Việt yêu nước nào, chỉ cần chào cờ máu VC một lần cũng đủ điên khùng, chứ
đừng nói tới chào cờ máu VC hàng ngàn lần như ông NQD!!!
Hơn nữa, cho dù tất cả những ǵ ông NQD đă viết ở đoạn trên là sự thật, điều
đó cũng không bảo đảm để chúng tôi hoàn toàn tin tưởng mọi việc làm của ông
NQD trong hiện tại. Bằng chứng, trước 1975, c̣n ai chống cộng đầy tâm huyết
và hào hùng bằng ông Nguyễn Cao Kỳ? Vậy mà bây giờ, ông với kẻ thù VC như
thế nào? V́ vậy, quá khứ đấu tranh chống cộng của một người chỉ quan trọng
khi hiện tại, người đó vẫn tiếp tục là người đấu tranh chống cộng một cách
kiên định và sáng suốt.
Ông NQD viết: “Ra hải ngọai, khi đọc Cương lĩnh Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất
Giải Phóng Việt Nam do chiến hữu Ḥang Cơ Minh lănh đạo. Tôi đă tự t́m đến,
sinh họat với anh chị em và sau đó xin gia nhập Mặt Trận.”
Viết như vậy, ông NQD đă chính thức xác nhận ông là đoàn viên Mặt Trận sau
khi ra hải ngoại không bao lâu. Tuy nhiên, thời gian này, chúng tôi đoán,
đoàn viên MT NQD chỉ sinh hoạt “ch́m”. Lư do là lúc đó, vị lănh đạo Khu Bộ
Trưởng MT ở Úc, tuy gặp gỡ và làm việc với ông NQD nhiều lần, nhưng vị lănh
đạo này vẫn không hề biết ông NQD là đoàn viên MT. Lư do thứ hai là cũng
trong bài viết, ông NQD cho biết, măi tới khi “lên Canberra học tiếp” ông
mới “sinh họat công khai với cơ sở Mặt Trận tại đây”. Điều này chứng tỏ,
trước đó, ông NQD đă là đoàn viên MT nhưng ch́m.
Câu hỏi được đặt ra ở đây, tại sao đoàn viên MT NQD phải che giấu lư lịch
của ḿnh ngay cả với chiến hữu Khu Bộ Trưởng MT? Tổ chức quyền lực nào trong
MT, trên cả Khu Bộ Trưởng Úc Châu, đă ra lệnh cho ông NQD phải che giấu lư
lịch? Nếu Khu Bộ Trưởng Khu Bộ Úc Châu không biết NQD là đoàn viên MT, th́
liệu Trung Ương của MT ở Hoa Kỳ có biết hay không? Nếu cũng không biết, th́
tổ chức quyền lực nào khác ngoài MT đă ra lệnh cho ông NQD tham gia MT ngay
khi ra hải ngoại, nhưng giữ bí mật sự tham gia của ông với tất cả hàng ngũ
lănh đạo nổi của MT?
Ông NQD cũng cho biết, ông là “thành viên sáng lập Liên Minh Việt Nam Tự Do
và là hội viên Hội Chuyên Gia”. Qua lời thú nhận của ông NQD, một lần nữa
chúng ta có thể khẳng định, MT trước đây, VT sau này, đă cho người thành lập
những tổ chức ngoại vi này để bề ngoài đội lốt phong trào của quần chúng,
của cộng đồng, bề trong thuận tiện hậu thuẫn MT và thực hiện chủ trương
đường lối của MT trên những mặt trận khác nhau, trong những tầng lớp xă hội
khác nhau. Cách thức hoạt động này của MT-VT, quả thật ma mănh, thủ đoạn
giống hệt như VC. Điều nguy hiểm là toàn bộ những ma mănh thủ đoạn của MT-VT
không phải để đối phó với VC, mà là đối phó với cộng đồng, hội đoàn, đoàn
thể và đồng hương. Tại sao vậy? Tại v́ như Đỗ Hoàng Điềm đă nói MT-VT "sẵn
sàng hy sinh 3 triệu người Việt hải ngoại để phụng sự cho quyền lợi của 80
triệu người Việt trong nước". Dĩ nhiên, "quyền lợi của 80 triệu người Việt
trong nước" mà Đỗ Hoàng Điềm nói đến ở đây, ai cũng biết đó là b́nh phong,
che đậy "quyền lợi thực sự của 3 triệu đảng viên VC trong nước".
Nhưng lư lịch đầy ly kỳ của NQD không dừng lại ở đó. Ông viết tiếp: “Từ khi
về sống tại Melbourne 1994 tôi không c̣n sinh họat với Mặt trận. Đến nay tôi
vẫn xem các anh chị em sinh họat trong Mặt Trận là chiến hữu.”
Đọc trong cả bài viết không thấy ông NQD đề cập đến chuyện ông ra khỏi MT;
và đặc biệt, sau khi nh́n vào các hoạt động ly kỳ của ông, câu hỏi cần được
đặt ra, phải chăng vào năm 1994, theo nhu cầu của MT, ông NQD đă được MT
điều về Melbourne hoạt động trong tư cách một đoàn viên không thẻ đảng, để
dễ bề hoạt động cho đảng? Nên nhớ, MT-VT là một tổ chức chính trị có mặt tại
hầu hết các quốc gia có người Việt cư ngụ. V́ vậy, tuỳ theo nhu cầu sinh
hoạt của tổ chức, t́nh thế đ̣i hỏi và khả năng của các đoàn viên, đảng viên,
MT-VT có thể chuyển đổi nhân sự với lư lịch mới, từ nơi này đến nơi khác, và
nếu cần, từ quốc gia này sang quốc gia khác.
Trong dịp tṛ chuyện với ông Nguyễn Kim và quư vị lănh đạo VT tại tư gia của
chúng tôi, khi chúng tôi (ông Phạm Thanh Phương, LS Lê Đ́nh Hồ và tôi) đề
cập đến trách nhiệm của VT đối với ông NVH, một vị lănh đạo cốt cán của MT,
từng đóng góp rất nhiều công sức cho MT tại Sydney, ông Nguyễn Kim đă cho
biết, nếu ông NVH muốn, đảng VT sẽ lo cho ông di cư sang một quốc gia khác.
Điều này cho thấy, khả năng to lớn và cách điều hành mang tính xuyên quốc
gia của VT. V́ vậy, cộng đồng người Việt hải ngoại phải cảnh giác và t́m
hiểu thật kỹ khi thấy có những gương mặt lạ bỗng dưng xuất hiện, tích cực
gào thét chửi rủa VC, trong các sinh hoạt đấu tranh chống cộng sản của cộng
đồng. Kinh nghiệm cho thấy, phần đông họ là những cán bộ VT, dùng cách thức
chống cộng điên cuồng để thỏa măn ḷng căm thù CS của đồng hương, ngỏ hầu
chui sâu vào cộng đồng, chờ ngày thao túng và gây phân hóa.
Ông NQD viết: “Nhờ họat động chính trị tôi đă được nhiều đảng phái chính trị
kêu gọi gia nhập tổ chức của họ. Mặc dù tạm coi là một thân hữu kỳ cựu của
Việt Tân, cho đến nay tôi vẫn chưa đựơc Việt Tân ngỏ ư hay kêu gọi tham gia.
Họ đă biết câu trả lời của tôi để không tốn th́ giờ vô ích”.
Đọc đoạn văn trên và những đoạn văn trước đó, chúng tôi có nhiều thắc mắc về
ông NQD. Phải chăng ngay khi tới Úc không lâu, ông NQD đă tham gia MT? Như
vậy lư do ǵ khiến ông phải tham gia lúc th́ bí mật lúc lại công khai? Tại
sao khi chuyển về Melbourne, ông lại không tham gia MT nữa? Ông ly khai MT,
hay bị MT trục xuất, hay ông có sứ mạng ǵ đặc biệt phải làm đoàn viên MT
không thẻ đảng? Tại sao là một “thân hữu kỳ cựu của VT”, ông lại không được
VT ngỏ ư kêu gọi tham gia? Ông NQD cho biết, v́ VT đă biết câu trả lời của
ông nên họ không tốn th́ giờ vô ích. Như vậy, nếu sự thật VT chưa hề ngỏ ư
và ông chưa hề trả lời VT, th́ tại sao VT lại có thể biết trước câu trả lời
của ông? Phải chăng, VT đă biết “sứ mạng đặc biệt” của NQD là “đảng viên VT
không thẻ đảng”, nên VT thấy không cần ngỏ ư hay kêu gọi ông tham gia? Nếu
vậy, sứ mạng đặc biệt của ông NQD là ǵ?
Ông NQD viết: “Với các đảng phái khác tôi đă thẳng thắn trả lời v́ muốn được
độc lập tôi không muốn tham gia các tổ chức chính trị. Tôi viết bài đưa lên
báo lên mạng, tôi cần sự độc lập, trong hành động và trong quan điểm chính
trị của ḿnh trước vận mệnh của Tổ Quốc”.
Th́ ra, ông NQD muốn đóng vai tṛ một lư thuyết gia, chuyên viết bài tuyên
truyền qua báo chí và mạng, nên ông không muốn tham gia các tổ chức chính
trị? Dĩ nhiên, nếu ông NQD là đảng viên VT và ông công khai tư cách đảng
viên của ông, ông sẽ rất khó viết bài tuyên truyền cho đảng VT. Phải chăng
đó là lư do khiến ông NQD là đảng viên VT không thẻ đảng? Nhưng sự thực, ông
NQD có đủ tŕnh độ, khả năng để trở thành một lư thuyết gia cho đảng VT hay
không? Đọc những ǵ ông NQD viết trong các email trao đổi với SGT, cũng như
những bài viết ông gửi cho chúng tôi, chúng tôi nghi ngờ, ông không phải là
người có khả năng viết những bài viết trên mạng, cho dù những bài viết trên
mạng cũng què quặt, chắp vá, không thuần nhất về văn phong, khiến chúng tôi
không tin là do một người viết.
Hơn nữa, đọc những bài viết trên mạng của NQD, người đọc có cảm tưởng ông đă
tung hứng với VC để tuyên truyền cho VC những chủ đề mang tính thời sự. Thí
dụ, ngày 19/5, khi VC kỷ niệm ngày sinh của Hồ Chính Minh, th́ ông NQD viết
bài “Hồ Chí Minh - Tuyên Ngôn Độc Lập - Hiến Pháp 1946”; ngày 19/8 và 2/9,
VC kỷ niệm cái gọi là “Quốc Khánh” th́ ông NQD viết bài “Cội nguồn và ư
nghĩa lá cờ đỏ sao vàng”; rồi khi VC tổ chức mừng 60 năm cái gọi là “Độc Lập”
th́ NQD viết bài “Sáu Mươi Năm Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Nước Việt Nam Dân Chủ
Cộng Hoà"? Hầu hết những bài viết này của ông NQD đều sử dụng các tài liệu,
h́nh ảnh của VC, thơ văn của Hồ Chí Minh? Phần lớn những sử dụng này đều
không cần thiết. Nếu quả thật NQD là tác giả của những bài này, phải chăng,
ông đă đội lốt dân chủ để viết bài tuyên truyền cho VC? Đó là câu hỏi và
cũng là sự nghi ngờ của chúng tôi.
Có điều, chúng tôi nghi ngờ hơn cả là ông NQD, trong vai tṛ “đảng viên VT
không thẻ đảng” để thâm nhập và phá hoại khối 8406. Ông NQD viết: “Ngày
08/4/2006, Khối 8406 được thành lập từ trong nước. Sau khi đọc cương lĩnh
Khối tôi thiết nghĩ có khả năng gíup anh chị em trong nước nên đă tự nguyện
xin gia nhập. Khối là một tổ chức quần chúng đấu tranh chống bạo quyền cộng
sản. Trong cách nh́n cá nhân, Khối 8406 cũng có thể xem như một Cộng Đồng
Người Việt Tự Do Quốc Nội, có ban đại diện và thành viên bao gồm nhiều người
từ nhiều tổ chức chính trị khác nhau. Khối cũng chủ trương đấu tranh công
khai, ôn ḥa, bất bạo động. Trong thời gian gần đây (2009) Khối 8406 phát
triển ra hải ngọai. Các anh chị trong Khối đă liên lạc với tôi để cùng sinh
họat.”
Những nhận định trên đây của ông NQD rất hời hợt, nông cạn nhưng cực kỳ nguy
hiểm. Hời hợt nông cạn v́ ông NQD cho rằng “Khối 8406 cũng có thể xem như
một Cộng Đồng Người Việt Tự Do Quốc Nội”. Nguy hiểm là v́ ông NQD muốn dùng
nhận định nông cạn này để dọn đường cho c̣ mồi VC đội lốt "Cộng Đồng Người
Việt Tự Do Quốc Nội 8406" đến tham dự NHDC vào cuối năm nay.
Thực tế cho thấy, một khi khối 8406 được thành lập tại VN với chủ trương đấu
tranh chống bạo quyền CS, chắc chắn những người lănh đạo phải vô cùng thận
trọng trong việc tuyển lựa thành viên, hoạt động bí mật, để ngăn chặn không
cho VC cài người của chúng, nhất là thành phần VC nằm vùng ở hải ngoại khoác
áo đấu tranh. Tương tự như vậy, cộng đồng người Việt hải ngoại cũng phải có
trách nhiệm cảnh giác, sáng suốt và thận trọng, trước mọi mưu toan của VC
khi chúng âm mưu giật dây thành phần VC nằm vùng tại hải ngoại thâm nhập vô
khối 8406. Vậy câu hỏi được đặt ra, ông NQD, quá khứ liên quan MT, hiện tại
liên quan đảng VT, chuyên viết những bài có nội dung bất lợi cho cuộc đấu
tranh chống CS, thậm chí cổ vơ cho điều khoản ḥa hợp ḥa giải với VC trong
Quyết Nghị của CĐ, ra ṭa án Úc th́ thiếu tư cách đến độ bị Bà Chánh Án đuổi
cổ ra khỏi ṭa?.. nay t́nh nguyện gia nhập khối 8406, có đáng để cho cộng
đồng NVTD tại Úc quan tâm và lo ngại hay không? Việc ông NQD điều hợp việc
tổ chức NHDC vào cuối năm nay, trong khi ông đánh già Khối 8406 là một "Cộng
Đồng Người Việt Tự Do Quốc Nội", có dẫn tới việc một số VC c̣ mồi khoác áo "Cộng
Đồng NVTD 8406" tham dự Nghị Hội hay không?
Ông NQD đ̣i hỏi chúng tôi phải có bằng chứng khi chúng tôi nhận xét, những
bài viết trên diễn đàn của ông NQD "có nội dung cố t́nh khuấy động ḷng thù
hận của người Việt với Trung Quốc, để người đọc không thấy được kẻ thù nguy
hiểm, ngay trước mắt cần phải tiêu diệt là bè lũ CSVN bán nước và lũ tay sai
c̣ mồi. Bằng chứng th́ rất nhiều, nhưng trong phạm vi bài này xin đơn cử một
thí dụ gần đây nhất là bài viết đề ngày "10/2/2010" của ông, nhan đề: “Tết
Mậu Thân 1968 trong chiến lược toàn cầu của Trung Quốc”. Chúng tôi cho ngày
tháng "10/2/2010" trong ngoặc kép, v́ tuy bài này mới xuất hiện trên mạng,
sự thực ông NQD đă viết bài này cách đây gần 1 năm hoặc trước đó nữa. Khi đó,
nhan đề của bài viết là "Bắc Kinh - Hà Nội: Trực tiếp Chỉ Đạo Biến Cố Mậu
Thân 1968" và ngày viết là 15/7/2009. Sau đó, ông NQD đă gửi cho chúng tôi
bài này và đề nghị đăng trên SGT nhân dịp ông Liên Thành ra mắt "Biến Động
Miền Trung" tại VIC. Nhận ra dụng ư không tốt lành của ông NQD, chúng tôi đă
từ chối đăng tải. Việc lấy bài cũ, sửa đổi chút đỉnh rồi gửi đăng là chuyện
b́nh thường. Tuy nhiên, người cầm viết đứng đắn, phải ghi rơ điều này để độc
giả biết. Rất tiếc ông NQD đă không làm như vậy! Lư do giản dị v́ ông không
phải là người cầm viết đứng đắn.
Nói đến thảm sát Tết Mậu Thân, từ xưa đến nay, những người Việt Nam yêu nước,
dù ở Miền Bắc hay ở Miền Nam, trong nước hay hải ngoại, đều hiểu chánh phạm
là CSVN đứng đầu là Hồ Chí Minh và bộ chính trị VC. Trước những bằng chứng
sờ sờ về tội ác kinh thiên động địa này, VC đă ra lệnh cho bồi bút trong
nước và hải ngoại viết bài bịa chuyện để chạy tội cho chúng qua đủ h́nh thức
khác nhau: Người th́ viết, thảm sát Mậu Thân Huế là do thành phần VC nằm
vùng gốc Huế v́ tư thù; người th́ bảo do tướng VC ra lệnh; người th́ nói, do
VC rút quân bị máy bay Mỹ truy kích nên phải giết tù binh; người th́ viết v́
lư do phong thổ, địa h́nh của Huế ngầm chứa sát cơ; người th́ bảo vua qua
nhà Nguyễn trước đây phạm tội diệt đạo nên dân chúng ở Huế, thủ đô của nhà
Nguyễn, đă bị quả báo, và VC chỉ là kẻ thừa hành trong bàn tay của định mệnh?
Riêng ông NQD th́ đưa ra giả thuyết hoàn toàn mới mẻ: Tết Mậu Thân 1968 nằm
trong chiến lược toàn cầu của Trung Quốc!!! Ông NQD mở đầu: “Mậu thân đă xảy
ra 42 năm trước, nhưng trong nội tâm từng người Việt từ cả hai phía Quốc Gia
hay Cộng Sản vẫn c̣n nhiều chia rẽ. Sự chia rẽ làm suy yếu nội lực dân tộc
lại chính là thành quả lớn nhất mà những người cầm quyền Bắc Kinh gặt hái
trong quá tŕnh 60 năm chỉ đạo đảng Cộng sản Việt Nam”. Viết như vậy, ông
NQD đă âm mưu dùng bóng ma Bắc Kinh, đánh thức ḷng tự ái dân tộc, để kêu
gọi người Việt quốc gia đừng chia rẽ với người CSVN, đừng làm suy yếu nội
lực dân tộc nữa, mà hăy cùng ngồi lại bắt tay hoà hợp ḥa giải với VC!!!
Bằng không, nếu chúng ta cứ tiếp tục mâu thuẫn với VC là chúng ta làm suy
yếu nội lực dân tộc, và chỉ làm lợi cho Trung Cộng mà thôi.
Sau đó, ông NQD đưa ra những bằng cớ chung chung, mơ hồ, nhằm thuyết phục
người đọc tin, việc VC tấn công Tết Mậu Thân năm 1968 là do Trung Cộng âm
mưu, hậu thuẫn, vạch kế hoạch.... Cuối bài, ông NQD kết luận: “Ngày nay
nhiều phần đất ông cha để lại đă sáp nhập lănh thổ Trung Quốc. Hằng chục
ngàn cây số vuông vịnh Bắc Bộ đă mất vào tay Trung Quốc. Ḥang Sa, Trường Sa
và Biển Đông đang bị quân đội Trung Quốc chiếm đóng. Trung Quốc ảnh hưởng từ
Trung ương đảng đến hạ tầng cơ sở, từ kinh tế đến chính trị văn hóa, từ tư
tưởng đến hành động ? Việt Nam được ví như một chư hầu, một bán thuộc địa,
một tỉnh nhỏ nghèo của Trung Quốc. Sáu mươi năm chiến tranh hận thù chia rẽ
đều nằm trong chiến lược ṭan cầu của của những người cầm quyền Bắc Kinh.”
Qua đoạn văn trên chúng ta thấy, ông NQD chỉ xoáy sâu vào ḷng tự ái dân tộc,
căm thù Trung Cộng xâm lăng chiếm đóng Hoàng Sa, Trường Sa, biến VN thành
chư hầu, mà không hề đả động ǵ đến tội ác của VC trong Mậu Thân 1968, cũng
như tội bán nước của VC khi VC cam tâm bán đất nhượng biển cho Trung Cộng.
Đồng ư, cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam của CS Hà Nội nằm trong chiến
lược bành trướng toàn cầu của chủ nghĩa cộng sản quốc tế, trong đó có Nga
cộng và Tàu cộng. Tuy nhiên, tại sao chiến lược bành trướng của cộng sản
quốc tế không được thực hiện tại các quốc gia cộng sản khác? Tại sao cộng
sản Đông Đức không đánh Tây Đức, cộng sản Bắc Hàn không đánh Nam Hàn, cộng
sản Trung Quốc không đánh Đài Loan? Tại sao chỉ có CSVN là dại dột và khát
máu xua quân xâm lăng Miền Nam? Dĩ nhiên, câu trả lời là v́ sự ngu xuẩn của
những tên lănh tụ VC xuất thân từ bần cố nông, cùng bản chất hiếu sát, tham
tàn của VC, nên VC đă thực hiện chiến lược nhuộm đỏ toàn cầu của CS quốc tế
bằng cách xâm lăng Miền Nam. Do vậy, Nga, Tàu và các quốc gia CS Đông Âu,
đều giúp CSVN vũ khí, phương tiện chiến tranh và cả nhân sự để CSVN xâm lăng
Miền Nam. Sự giúp đỡ của các nước cộng sản quốc tế dành cho CSVN khác biệt
trong từng giai đoạn hoặc từng chiến dịch, từng trận đánh. Có thấy rơ được
điều đó, chúng ta mới thấy thủ phạm trực tiếp của mọi tang thương trong cuộc
chiến tranh VN là những tên trùm sỏ VC, đứng đầu là Hồ Chí Minh. Có thấy rơ
được điều đó, chúng ta mới không ngây thơ và dại dột chạy tội cho CSVN, bằng
cách đổ lỗi cho Tàu, cho Nga, cho cộng sản quốc tế trong việc xâm lăng Miền
Nam. Có thấy rơ điều đó, chúng ta mới không ấu trĩ chui vô những văn khố lưu
trữ trên internet, lục lọi t́m kiếm mối quan hệ giữa VC với các quốc gia CS
như Nga Xô, Trung Cộng, Tiệp Khắc, trong từng giai đoạn của cuộc chiến tranh
VN, để rồi như đứa trẻ con, reo lên 'Eureka', thảm sát Mậu Thân là do Trung
Cộng, tội ác trên Đại Lộ Kinh Hoàng là do Nga Xô, thảm kịch các trại tù cải
tạo là do Bắc Hàn... Reo riết như vậy, cuối cùng, tất cả mọi tội ác của VC,
từ cải cách ruộng đất, Nhân Văn Giai Phẩm ở Miền Bắc, cho đến xâm lăng Miền
Nam, trại tù cải tạo, thảm kịch người tỵ nạn trên Biển Đông... đều do CS Nga,
Tàu, Bắc Hàn.... gây ra, c̣n VC chỉ là tay sai, nên được trắng án.
Ông NQD phải hiểu, trên phương diện quân sự, trận đánh Tết Mậu Thân 1968 chỉ
là một chiến dịch trong số hàng trăm chiến dịch VC thực hiện để thôn tính
Miền Nam. V́ thế, chiến dịch này có nằm trong chiến lược của Trung Cộng hay
Nga Xô hay của ai đi nữa, điều đó không quan trọng khi nhắc đến Tết Mậu Thân
1968. Điều quan trọng đối với những người Việt có lương tâm, mỗi khi nhắc
đến cuộc tấn công của VC trong dịp Tết Mậu Thân 1968 là nhắc đến những vụ
thảm sát kinh tâm động phách do VC gây ra đối với thường dân vôi tội, trong
đó phần lớn là phụ nữ, ông bà già và trẻ em. Những cuộc thảm sát này là do
chính VC gây ra chứ không phải do Trung Cộng. Cả một guồng máy tuyên truyền,
giáo dục theo chủ nghĩa tam vô của VC đă đào tạo ra những tên VC sát nhân có
máu lạnh, thản nhiên dùng búa, cuốc, ŕu đập vào đầu ông già, bà cả, phụ nữ
trẻ em... cho đến chết. Ghê tởm và tàn nhẫn hơn, cho đến nay, sau thời gian
hơn 42 năm gây ra các vụ thảm sát, CSVN vẫn không hề có một lời xin lỗi, một
câu tuyên bố nh́n nhận tội lỗi kinh thiên động địa mà những người CS đă gây
ra. Hàng trăm ngàn người CS đă trực tiếp hoặc gián tiếp nhúng tay vào máu
của những người dân vô tội dịp Tết Mậu Thân 1968, trong số đó phần lớn hiện
vẫn c̣n sống trên khắp mọi miền của đất nước Việt Nam, và nay họ đă đến tuổi
gần đất xa trời, nhưng tất cả vẫn im ĺm, không một lời thống hối, không một
sự ăn năn... Như vậy đủ hiểu, tội ác của CSVN quả thực ghê rợn đến cỡ nào:
Không những chúng tàn sát đàn ông, phụ nữ, bà già con nít, mà chúng c̣n giết
luôn cả ḷng ăn năn, sự hối cải của chính những kẻ gây tội ác!
Phải chăng, v́ muốn viết bài chạy tội cho VC trong Tết Mậu Thân 1968, ông
NQD đă nặn lên cái gọi là “chiến lược toàn cầu của Trung Quốc”, để che mắt
độc giả, đán thức ḷng thù hận "ngàn năm đô hộ giặc tàu" trong ḷng độc giả,
khiến độc giả không thấy những tội ác ghê rợn của CSVN? Phải chăng ông NQD
đă khôn ngoan dùng bóng ma Bắc Kinh để kêu gọi người Việt quốc gia hăy cùng
ngồi lại bắt tay hoà hợp ḥa giải với người CS? Và phải chăng việc ông NQD
làm, là nằm trong chiến dịch toàn cầu của VC: Khơi dậy ḷng căm thù Trung
Quốc trong ḷng người dân Việt, để mọi người quên mất kẻ thù chính cần phải
tiêu diệt là VC, để rồi người Việt quốc gia sẽ bắt tay với VC, đóng góp tiền
bạc xương máu cho VC để cùng với VC thực hiện cái ảo tưởng chống Trung Quốc,
trong khi lănh tụ VC và Trung Cộng th́ vẫn kề đùi áp má ăn chơi đớp hít với
nhau???
Phần kết luận, ông NQD viết: “Trước 1975, khi c̣n quân c̣n đất nước, cha anh
chúng tôi c̣n đưa ra chính sách chiêu hồi. Qua hồi kư ông Hữu Nguyên viết
tôi nhận ra rằng nếu không có chính sách chiêu hồi và nếu không có người hạ
sỹ quan khuyên ông Hữu Nguyên khai xin hưởng chính sách hồi chánh với chính
quyền Quốc Gia, thay v́ là tù binh, th́ chưa chắc cộng đồng Úc châu của
chúng ta có được một Hữu Nguyên chủ bút của Saigon Times”.
Có lẽ khi đọc hồi kư của tôi, ông NQD đă không nhớ, hoặc đọc nhưng ông không
hiểu, nên ông đă có một giả thuyết sai lầm. Ngày đó, tôi từ trên động Ông Đô,
sau khi chôn xong khẩu súng AK-47, tôi đă cắt đường nhằm thẳng thị xă Quảng
Trị mà đi với ước nguyện t́m tự do. Khi vô đồn cảnh sát dă chiến ở ngoại ô
thị xă Quảng Trị, tôi chỉ có hai bàn tay trắng, trên người không hề có vũ
khí. Đến lúc gặp người lính canh, tôi đă nói: “Tôi về đây là để đầu hàng các
ông... Tôi không có ác ư ǵ cả... Tôi đi t́m tự do mà ông...” V́ vậy, dù cho
tôi không biết để xin hưởng chính sách hồi chánh với chính quyền quốc gia,
th́ trong tư thế đó, thiện chí đó, tôi cũng chỉ là “hàng binh” chứ không thể
là “tù binh” như ông NQD đă viết. Tôi vô cùng biết ơn người hạ sĩ quan,
giọng nói Miền Nam, đă khuyên tôi lúc đó. Và đến bây giờ ḷng biết ơn đó vẫn
c̣n nguyên vẹn trong tôi. Tuy nhiên, tôi tin tưởng, với ước nguyện chân
thành của một người thanh niên mới 20 tuổi đi t́m tự do, với ḷng căm thù CS
ngay từ khi c̣n bé, và thực tế cả gia đ́nh tôi đều là nạn nhân trong chế độ
CS trong đó có 4 bà chị ruột đă di cư vào Nam năm 1954,... chắc chắn một khi
tôi đă đặt chân lên mảnh đất Miền Nam tự do, sớm muộn ǵ tôi cũng được hưởng
chính sách chiêu hồi.
KẾT LUẬN
Qua những bài viết chạy tội cho VC của NQD, những hành xử thiếu tư cách của
NQD, những biểu hiện cố t́nh vô lễ tại ṭa án của NQD khiến Bà Chánh Án phải
ra lệnh đuổi cổ NQD ra khỏi ṭa, làm ảnh hưởng đến uy tín của cộng đồng
người Việt, qua lối "xuất thủ rồi... ù té chạy", không chịu đối thoại của
NQD... cùng hàng trăm điều không hay khác về NQD, chúng tôi thành thực tin
tưởng, ông NQD không xứng đáng là một người Việt tỵ nạn cộng sản. Và như vậy,
ông càng không xứng đáng là một người đại diện cộng đồng trong bất cứ cương
vị nào, trên bất cứ chiều hướng nào. Đồng ư, NQD là người có học. Nhưng với
tư cách tệ hại và cách hành xử "vô lễ giữa ban ngày ngay tại ṭa án Úc" của
ông, chúng tôi tin tưởng ông là một tên "lưu manh trí thức" nguy hiểm cho
cộng đồng, chúng ta cần có bổn phận thẳng thắn đóng góp và giúp đỡ ông để
ông trở nên người hữu ích.
Việc NQD âm thầm vận động CĐ tổ chức Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới, với
sự cộng tác tích cực của đảng Việt Tân và ông Vơ Minh Cương (cũng tham gia
khối 8406???), người chúng tôi đă có những thắc mắc, những nghi ngờ nhưng
đến nay vẫn chưa được giải tỏa, cộng với việc ông NQD tham gia Mặt Trận khi
ch́m khi nổi, và mối quan hệ bất minh của ông với VT, một chính đảng đang bị
chúng tôi nghi ngờ là cánh tay nối dài của VC; khiến chúng tôi nghi ngờ, ông
NQD gia nhập khối 8406 là để đánh phá khối 8406; và việc tổ chức Nghị Hội
Người Việt Toàn Thế Giới vào tháng 11 năm nay, với sự điều hợp của NQD và
VMC (và những ai khác???), chắc chắn sẽ là một bước đi vô cùng nguy hiểm cho
cộng đồng NVTD Úc Châu cũng như hải ngoại. V́ vậy, chúng tôi kính mong, quư
vị lănh đạo tinh thần, cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể và quư đồng hương, cảnh
giác, theo dơi và ngăn chặn kịp thời bước đi nguy hiểm này.
