|
Người Ghé Thăm

SAIGON
TIMES PTY
ABN 71 088
414 b457
175 William
St,
Bankstown
NSW 2200
PO BOX 409
Bankstown
NSW 2200
Tel: (02)
9785 8431
Fax: (02)
9790 3557
Email:
saigon@bigpond.net.au
Chủ Bút -
Editor
Hữu Nguyên
Mob: 0438 699
150
Phụ Tá Chủ
Bút - Assistant Editor
Phạm Thanh
Phương
Mob: 0411 638
770
Cố Vấn Luật
Pháp- Legal Advisor
Luật Sư Lê
Đ́nh Hồ
(LeDinh
Lawyers)
Tel: (02) 9708
6629
Mob: 0413 166
152
Ban Biên
Tập
Phạm Thanh
Phương
Lê Đ́nh Hồ
Hoàng Tuấn
Thùy Dzung,
Hữu Nguyên
Cộng Tác
Trường
Sơn Lê Xuân Nhị
Sầu Đông, Trần
Ngân Tiêu
Mơ Sàig̣n, Vũ
Hồ, Quốc Hải
Con Hưu, Phạm
thái Lai
Doăn B́nh, Bội
Diệp, Lê Phụng
Lẩn Thẩn Hậu
Sinh, Ái Vân
Quảng Cáo -
Advertising
LeBa Ethnic
Media
Tel: (03) 9521
3366
Fax: (03) 9521
3436
Thùy Dzung
Tel: (02) 9785
8431
Mob: 0415 260
060
ĐẠI DIỆN
CÁC TIỂU BANG:
VICTORIA
Trần Đ́nh Song
Tel: (03) 9327
7571
Fax: (02) 9827
7571
Mob: 0423 081
289
SOUTH
AUSTRALIA
Hồ văn Tuấn
Tel: (08) 8345
2007
|
Những Kỷ Niệm Đau Ḷng
- Duyên Lăng Hà Tiến Nhất -
LGT: Việc các nhà tư bản đỏ Việt Nam, với bản
chất tham nhũng, hối lộ và biển lận, đầu tư tiền bạc ngày càng nhiều vào các khu
thị tứ sầm uất của người Việt tại hải ngoại, dẫn đến những thao túng ắt có về
kinh tế, chính trị, ngoại giao,... trong các cơ cấu lập pháp, hành pháp, tư pháp,
cũng như truyền thông tại các quốc gia bản xứ; cùng bản chất xu thời, bất tín
của các chính trị gia, trong đó có các chính trị gia gốc Việt, đă tạo nên những
quyết định có vẻ dân chủ nhưng thực chất đó là kết quả của những thao túng tài
chánh và chính trị, phụng sự cho các mục tiêu của CSVN. Bằng chứng cụ thể, việc
Hội Đồng Thành Phố San Jose, Hoa Kỳ, trong đó có bà nghị viên gốc Việt Madison,
hiện đang công khai đ̣i thay thế tên "Little Saigon" bằng tên "Vietnamese
Business District", chính là góp phần thực hiện âm mưu của CSVN: Loại bỏ tên
Sàig̣n ngay trong ḷng người Việt hải ngoại! Sau đây, Sàig̣n Times trân trọng
giới thiệu bài viết của tác giả Duyên Lăng Hà Tiến Nhất, với hy vọng, qua đó quư
độc giả sẽ thấy được bàn tay lông lá của cộng sản đằng sau những quyết định mang
màu sắc dân chủ, cũng như những cuộc gặp gỡ giả tạo theo sự giật dây của CSVN
của giới chính khách xu thời bản xứ.
*
Chỉ có việc đặt tên cho một khu thương mại nho nhỏ mà trở thành một biến cố quan
trọng, một cuộc tranh căi sôi nổi, một chuyện giằng co dai dẳng, một sự ăn thua
đủ giữa quần chúng người Việt tỵ nạn với chính quyền của thành phố. Nói đúng ra
là với sự liên minh giữa ông thị trưởng của thành phố San Jose và một nghị viên
cũng là người Việt Nam trong Hội Đồng của thành phố này. Điều trớ trêu là cả bà
nghị viên và ông thị trưởng đều là những "con gà" được người Việt tỵ nạn ở đây
ấp từ cái trứng mà trở thành, và được coi là những đồng minh đáng tin tưởng nhất
của họ. Nếu tôi nói rằng trước đây, cả hai đều là thần tượng cho những mơ ước
chính trị của người Việt tỵ nạn trong khu vực là điều chẳng có ǵ là quá đáng.
Tôi nói có sai không? Chúng ta hăy nhớ lại xem. Chúng ta cảm thấy thế nào khi mà
một cô gái chưa chồng, c̣n trẻ măng, mới vừa tốt nghiệp đại học xong đi đến từng
nhà, từng buổi họp cộng đồng tươi cười chào đón mọi người và giơ tay thề thốt:
Chúng cháu lớp trẻ nguyện sẽ đứng bên cạnh các chú các bác trong công cuộc xây
dựng cộng đồng vững mạnh để chống lại bọn CS? Chúng ta nghĩ sao trong hầu hết
các buổi lễ lạc của cộng đồng, quí vị đều nh́n thấy trong hàng quan khách một
ông Mỹ trắng cao nghều bảnh bao trong bộ đồ bay của Không Quân Hoa Kỳ với chiếc
cravate mầu vàng ba sọc đỏ nơi cổ áo của ông ta? Ông ta hănh diện đă từng là một
chiến sĩ can trường trong cuộc chiến chốn CS xâm lược của Dân Tộc Việt Nam. Tôi
đă nh́n thấy có những cụ già đầu bạc run lên v́ sung sướng đứng ngắm nghía không
mỏi mắt những h́nh ảnh vừa uy nghiêm vừa thân thương đó.
Nhưng nay th́ đă vật đổi sao rời. "Những chuyện xa xưa ấy xin đừng nhắc thêm
buồn". Vị sĩ quan không quân Hoa Kỳ đă trở thành ông thị trưởng của thành phố.
Và cô gái trẻ người Việt dễ thương kia đă có chỗ đứng đầy hănh tiến bên cạnh ông
thị trưởng. Cả hai, trong vấn đề đặt tên cho khu thương mại trên đường Story
Road đă đứng quay lưng lại với nguyện vọng của những người trước đây đă tin
tưởng và dồn phiếu cho họ.
Xin được nói rơ. Bài viết này không chủ ư biện bạch xem cái tên nào đúng, cái
nào sai, cái tên nào hay, cái nào dở, mà chỉ luận sự kiện trên căn bản chữ "TÍN"
trong đạo làm người của những người đại diện dân là những người đă đặt họ lên
chức quyền. Tên nào cũng đă có lịch sử riêng của nó với cái hay, cái dở riêng,
tùy chỗ đứng, hướng nh́n, và cảm quan của người đánh giá. Giải thích thường bao
giờ cũng chủ quan, và đôi khi thiên kiến. Tuy nhiên đứng trên lập trường chính
trị của người tỵ nạn và xét tổng quát th́ cái tên Little Saigon mang ư nghĩa
trọn vẹn hơn bất cứ một cái tên nào khác. Có ít nhất cũng bốn hay năm khu thương
mại trên đất Mỹ mang cái tên này rồi. Như thế cái tên Little Saigon không đẹp
không hấp dẫn sao? Little Saigon đúng là niềm tự hào, tuy bé nhỏ, của tất cả mọi
người Việt tỵ nạn tại hải ngoại.
Thú thực ngay từ đầu tôi đă không mấy quan tâm đến chuyện đặt tên cho khu vực
thương mại mới này. Lư do đơn giản là tôi chẳng có tiền để mà lui tới những khu
buôn bán sang trọng như thế. Nhưng khi nghe thấy bọn Việt gian CS (VGCS) trong
nước hí hửng vỗ tay reo mừng khi nghe cái tên Vietnamese Business District do bà
nghị viên Madison đề đặt. Về sau chính bà này cùng với thị trưởng Chuck Reed c̣n
nhất định bác khước chữ "Little Saigon", tên do cộng đồng tỵ nạn ở đây yêu cầu,
th́ tôi cảm thấy bên trong phải có một cái ǵ đó không ổn.
Mà không ổn thiệt!
Tại sao khi không lại có vấn đề VGCS vỗ tay reo mừng chuyện của người dân tỵ nạn
ở tận bên nước Mỹ này? Chuyện cũng hơi khó hiểu, nhưng không phải là không hiểu
được. CS khen ai, chê ai đều có lư do riêng của nó. CS khen, có khi là chúng
khen thiệt, nhưng cũng có khi là con dao chúng kề vào cổ người được khen. Và CS
chê cũng có thể là chúng chê đúng, nhưng lại rất có thể là chúng "mạ vàng" hay "sửa
sắc đẹp" cho người bị chê. Từ đó suy ra, đừng thấy CS kết án tổ chức này, đảng
phái nọ ở hải ngoại là khủng bố mà tưởng thật. Cũng đừng vội bực tức tức, nghi
ngờ ai, khi thấy người đó được CS ca tụng. Cần phải cẩn trọng lắm lắm.
Trường hợp bà nghị viên Madison, nếu bà thực t́nh đứng trong hàng ngũ những
người chống cộng, th́ việc VGCS hoan hô bà chính là chúng kê con dao vào cổ bà.
Chúng muốn mượn tay người tỵ nạn để xin bà tí huyết đấy. Như thế th́ bà nên hănh
diện. C̣n nếu không th́ lại là chuyện khác. Việc bà làm đáng được CS khen ngợi.
Không biết bà có phải là một tay cao cờ không, nhưng chắc chắn bà là một người
đàn bà can đảm, có bản lănh. Bởi v́ không một người nào làm chính trị ở địa
phương c̣n mơ ước đến tương lai mà lại quyết liệt quay lưng lại trước yêu cầu
chính đáng của những người đă tín nhiệm và bỏ phiếu cho ḿnh. Người làm chính
trị khôn khéo và có tầm nh́n xa quyết không ai hành động lỗ măng như thế, trừ
khi đàng sau họ có cả một trái núi.
Bà nghị viên Madison và ông thị trưởng Chuck Reed hành động ngược lại ư nguyện
của cử tri v́ lư do ǵ th́ xin bàn đến về sau. Nhưng chỉ với lư do ông bà cho
rằng đám người yêu sách chỉ là thiểu số ồn ào, không quá 200 người, th́ thật là
điều không ổn. Nếu bà và ông thị trưởng tập trung được con số trên 200 những
người ủng hộ ông bà th́ hăy nên nói như thế. Lư luận như ông thị trưởng và bà
nghị viên th́ cuộc tuần hành vĩ đại của mục sư Martin Luther King, Jr. năm 1963
tại Washington cũng vẫn phải kể là thiểu số v́ mới qui tụ được chưa tới 1/10 dân
số da đen ở đây? Trong hoàn cảnh nếu bị mất uy tín v́ vấn đề đặt tên này, ông
Chuck Reed c̣n có thể có đường binh khác, chứ bà Madison th́ có phần chắc là
không. Vậy th́ xá ǵ một cái tên mà bà dám hy sinh cả một tương lai đang ở trước
mặt? Rất nhiều người dân San Jose không ngờ người làm chính trị khôn khéo như bà
Madison và cáo già như ông Chuck Reed mà lại dám đánh canh bạc liều như vậy. Một
ván bài quá nhỏ mà riêng cô Madison đă đổ vào hết "láng" rồi th́ đúng là một tay
chơi ít có. V́ thế người hiếu kỳ muốn đi t́m hiểu nghề chơi chính trị của bà
Madison. Hiểu được lối chơi của người trong cuộc, người ta mới biết được then
chốt của vấn đề.
Cứ giả dụ đây là một canh bạc thật. Vậy trước hết cần phải biết các tay chơi
trên chiếu bạc là những ai.
Những tay chơi đang ngồi trên chiếu bạc trước hết phải kể là chính quyền thành
phố. Tuy nhiên thực ra chỉ có ông thị trưởng Chuck Reed và bà nghị viên Madison
mới là các tay "đặt tụ". Các nghị viên của các sắc dân khác trong Hội Đồng thành
phố trong canh bạc này đúng ra chỉ là dân chầu ŕa. Họ chẳng có ǵ để ăn thua.
Tay chơi thứ hai trên chiếu bạc là các sắc dân trong khu vực. Nếu cần quan tâm
th́ chỉ có người dân Việt tỵ nạn quan tâm đến cái tên đặt cho khu buôn bán gần
nhà ḿnh thôi, chứ những dân khác họ bận tâm làm ǵ. Vả lại người khác làm sao
hiểu nổi những lắt léo trong việc xử dụng ngôn ngữ Việt Nam như chúng ta. Đến
các nhà buôn lẻ trong khu thương mại nên được kể là tay chơi thứ ba. Trong khu
thương mại gọi là Việt Nam th́ chắc chắn chủ nhân các cửa hàng đa số là người
Việt. Ngoài ra c̣n một số các chủ nhân người Tàu chăng. Trong vấn đề làm ăn,
người Tàu có tiếng là những người không biết nh́n mầu sắc. Việc đặt tên cho cái
khu buôn bán của họ là Thị Nở hay Chí Phèo ǵ đó không cần biết. Chuyện quan
trọng đối với các chú là kiếm được thật nhiều tiền. Như vậy kẻ quan tâm có chăng
là các chủ nhân Việt Nam tại đây. Họ là người tỵ nạn th́ có thể tin là họ yêu
thích cái tên Little Saigon hơn các tên khác. Cái tên này vừa thân thương đối
với họ, vừa là niềm tự hào của họ. Hăy cứ thử lấy cái tên "Nam Kỳ Khởi Nghĩa" mà
đặt thử coi xem chuyện ǵ xẩy ra. C̣n lại tay chơi cuối cùng trên chiếu bạc là
các nhà đầu tư. Đây mới là cái khó v́ hầu như mọi người không biết họ là ai,
cũng không biết họ thích cái tên nào. Các người đầu tư là các nhà tư bản. Trên
thế giới hiện nay có hai loại tư bản rất dễ phân biệt là tư bản xanh và tư bản
đỏ. Có thứ tư bản nào lại không muốn kiếm tiền? Để có đồng tiền cho dù phải bỏ
đi cả liêm sỉ, thậm chí phải giết người. Chuyện này nói không ngoa đâu. Riêng
bọn tư bản đỏ c̣n là thứ ưa sĩ diện. Nó rất chuộng cái danh hăo. Từ điểm khác
biệt tâm lư này, người ta có thể mang máng nhận ra được chủ nhân thực sự của khu
thương mại mới này là ai. Như vậy, tay chơi này kỵ cái tên Little Saigon là điều
có thể hiểu được.
Nh́n vào cách chơi, người ta thấy thị trưởng Chuck Reed và nghị viên Madison
không phải là những tay chơi có máu mặt, họ chỉ là những tay chơi thế, hay c̣n
gọi là c̣ mồi. Bảng suy loại trên cho thấy trên chiếu bạc thực sự chỉ có hai tay
chơi đang tố nhau là sắc dân Việt Nam trong khu vực (cộng đồng tỵ nạn CS nói
rộng ra) và các nhà đầu tư được chơi thế do ông Chuck Reed và bà Madison. Sự
đoán ṃ nhưng có lẽ đúng y boong này được củng cổ bởi những yếu tố và kinh
nghiệm cụ thể đă xẩy ra. Thứ nhất là chuyện ông thị trưởng Chuck Reed ngay sau
khi vừa đắc cử đă định đưa ngay Hon Lien, một ả tay sai VGCS vào ngồi trong Hội
Đồng thành phố để gây phe cánh cho ông ta. Thứ hai là h́nh ảnh một Madison duyên
dáng đàng sau là tay tu bíp trọc phú Nguyễn Xuân Ngăi và một lô những kẻ đang
thậm thụt với VGCS. Nguyễn Xuân Ngăi là ai? Ông ta mới đây gởi thư năn nỉ chính
quyền Bush đưa VGCS ngồi vào cái ghế Ủy Viên Không Thường Trực Hội Đồng Bảo An
Liên Hiệp Quốc. Chiếc ghế này có lợi chăng là lợi cho VGCS và Nguyễn Xuân Ngăi
thôi. Dân Tộc VN tuyệt đối chẳng ăn được cái giải ǵ. Lớp sau Nguyễn Xuân Ngăi
người a c̣n thấy thấp thoáng tên tay sai VGCS Vũ Đức Vượng và một lô tên khác
nữa.
Canh bạc sẽ kết thúc trong vài ngày nữa.
Hồi thời phong kiến th́ "ư dân là ư Trời". Nhưng trong thời tự do dân chủ ngày
nay, câu nói đó không nhất thiết c̣n là chân lư nữa. Quyền hành và tiền bạc mới
là ư Trời. Chuyện đặt tên cho khu thương mại trên đường Story sẽ được đem ra
biểu quyết tại Hội Đồng thành phố San Jose vào ngày 20 tháng 11 này. Các nghị
viên vote theo ư dân là điều c̣n mơ hồ lắm. Người VN sống trên nước Mỹ đă từng
có kinh nghiệm về sinh hoạt của nền dân chủ nghị trường Mỹ. Tại Quốc Hội Mỹ, rất
nhiều khi hai đảng trao đổi quyền lợi qua lá phiếu của nhau. Nước Mỹ cho đến
ngày nay chưa có được một nền tảng bảo hiểm y tế cho toàn dân là v́ không dung
ḥa được quyền lợi tư bản mà hai đảng đại diện. Ở các hội đồng địa phương cũng
thế thôi. Tại San Jose chẳng hạn, biết đâu đă chẳng có sự thỏa thuận ngầm giữa
bà Madison và một số các nghị viên khác. Khi bà Madison yêu cầu nghị viên nào đó
vote cho bà những ǵ không đụng chạm đến quyền lợi của nghị viên ấy th́ họ dại
ǵ mà nêu ra những lư do vớ vẩn nào đó để từ chối. Khi khác bà Madison cũng lại
làm cho họ như bây giờ họ làm cho bà. Đây là thông lệ "bánh ích trao đi bánh qui
trao lại" trong nghị trường. Một cuộc trao đổi ṣng phẳng. Theo nguyên tắc này,
ngày mai đây, một ông nghị Mễ chẳng hạn (tôi giả dụ thôi) vote cho bà Madison.
Sau này nếu có việc đặt tên cho khu thương mại Mễ th́ chuyện bỏ phiếu lại lại
diễn ra y chang như trước. Bà Madison sẽ vote cho ông nghị viên Mễ để trả nợ,
c̣n việc anh muốn đặt tên cho khu thương mại của anh là Taco, là Burrito "or
whatever I don't care". Đó là việc của người Mễ các anh. Biết đă có như thế
nhưng tôi vẫn mong đừng xẩy ra như thế ở đây.
Khi ngồi vào bàn máy viết những ḍng này tôi cứ vẩn vơ trong đầu câu chuyện Ngô
Khởi giết vợ để được làm tướng nước Lỗ. Để cầu công danh và lợi lộc, Ngô Khởi đă
nhẫn tâm giết cả người vợ rất ngoan hiền của ḿnh chỉ v́ người đàn bà này là
ḍng tộc nước Tề vốn là kẻ thù của chủ ḿnh là vua nước Lỗ. Đấy là chuyện ngày
xưa. Ngày nay, có phải người ta đang manh tâm giết chết đến cả một chút lưu
luyến bé nhỏ nhất của một tập thể đă đánh mất tất cả cũng chỉ v́ một chút công
danh lợi lộc? H́nh ảnh cô gái trong chiếc áo dài VN duyên dáng và ông Mỹ oai
phong đeo chiếc cravate màu vàng ba sọc đỏ ngày nào trở lại trong đầu khiến tôi
choáng váng và cảm thấy đau ḷng.
|