|
Người Ghé Thăm

SAIGON
TIMES PTY
ABN 71 088
414 b457
175 William
St,
Bankstown
NSW 2200
PO BOX 409
Bankstown
NSW 2200
Tel: (02)
9785 8431
Fax: (02)
9790 3557
Email:
saigon@bigpond.net.au
Chủ Bút -
Editor
Hữu Nguyên
Mob: 0438 699
150
Phụ Tá Chủ
Bút - Assistant Editor
Phạm Thanh
Phương
Mob: 0411 638
770
Cố Vấn Luật
Pháp- Legal Advisor
Luật Sư Lê
Đ́nh Hồ
(LeDinh
Lawyers)
Tel: (02) 9708
6629
Mob: 0413 166
152
Ban Biên
Tập
Phạm Thanh
Phương
Lê Đ́nh Hồ
Hoàng Tuấn
Thùy Dzung,
Hữu Nguyên
Cộng Tác
Trường
Sơn Lê Xuân Nhị
Sầu Đông, Trần
Ngân Tiêu
Mơ Sàig̣n, Vũ
Hồ, Quốc Hải
Con Hưu, Phạm
thái Lai
Doăn B́nh, Bội
Diệp, Lê Phụng
Lẩn Thẩn Hậu
Sinh, Ái Vân
Quảng Cáo -
Advertising
LeBa Ethnic
Media
Tel: (03) 9521
3366
Fax: (03) 9521
3436
Thùy Dzung
Tel: (02) 9785
8431
Mob: 0415 260
060
ĐẠI DIỆN
CÁC TIỂU BANG:
VICTORIA
Trần Đ́nh Song
Tel: (03) 9327
7571
Fax: (02) 9827
7571
Mob: 0423 081
289
SOUTH
AUSTRALIA
Hồ văn Tuấn
Tel: (08) 8345
2007
|
Những Thành Quả, Quanh Chuyến Đến Mỹ cuả
Nguyễn Tấn Dũng
-Phạm
Thanh Phương (Úc Châu)-
Sau nhiều ngày vận động và chờ đợi từ những lực lượng đấu tranh tại hải ngoại,
cuối cùng cuộc gặp gỡ của Nguyễn tấn Dũng, Thủ tướng CSVN và Tổng thống Bush đă
kết thúc và để lại sau lưng nhiều dữ kiện vui buồn lẫn lộn trong cộng đồng người
Việt tại Mỹ nói riêng và trên toàn thế giới nói chung. Những chữ “thành công” và
“thất bại” của sự việc, đang là hai đề tài tương đối nỏng bỏng và được bàn tán,
b́nh luận một cách sâu rộng khắp nơi trong những sinh hoạt liên quan đến công
cuộc đấu tranh chính trị hiện nay.
Theo một số tin tức đưa ra, trước khi Nguyễn Tấn Dũng đến Mỹ, một số đại diện
các hội đoàn người Việt đă gặp Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ và đưa một số
kiến nghị yêu cầu Tổng thổng Bush áp lực với CSVN về lănh vực nhân quyền và tự
do Tôn giáo. Song song với những nỗ lức đó, sáu dân biểu liên bang Hoa Kỳ đă lên
tiếng tố cáo chính sách đàn áp nhân quyền tại dă man tại Việt Nam. Đồng thời một
bản lên tiếng của 150 “nhà đấu tranh dân chủ” và nhân quyền tại Việt Nam cũng đă
được các vị dân biểu liên bang chuyển đến tay Tổng Thống Bush, để có thể làm
bằng chứng áp lực với CSVN trước khi bàn luận về các vấn đề khác như viện trợ,
bang giao kinh tế, chính trị, quân sự, giáo dục,v,v....
Tuy đă có nhiều nỗ lực vận động, nhưng sau cuộc xúc với Nguyễn Tấn Dũng, Tổng
thống Bush đă cho RFP biết: "Chúng tôi thảo luận về tự do, về tự do tôn giáo và
chính trị , tôi cho rằng đường hướng nhà cầm quyền (CSVN) đang hướng về tự do
tôn giáo là đáng khen và tôi cảm ơn các nỗ lực mà ông ấy và chính phủ của ông ấy
đang thực hiện...". Với câu nói này của TT Bush, đă khiến một số người tỏ ra
thất vọng và cho là TT Bush đă “phản bội” niềm tin của họ, phản bội cộng đồng
người Việt tỵ nạn và phản bội luôn cả hai chữ “Nhân bản” mà chính nước Mỹ cũng
như thế giới tự do thường tuyên dương.
Một số ư kiến khác lại cho rằng lời nói của TT Bush không phải là chính sách, mà
chỉ là lời nói của một người không am tường về hoàn cảnh Việt Nam kể cả trước và
sau năm 1975, v́ thế cũng không nên quan tâm cho lắm. Đây cũng là một lối suy
nghĩ rất ấu trĩ, hay có thể là một sự lấp liếm, ngụy biện cho một ư đồ bịp bợm
trong một mục đích nào đó. Có lẽ ai cũng biết, sau lưng TT Bush c̣n có cả một
ban tham mưu và lưỡng viện quốc hội, ông không thể tùy tiện, cẩu thả trong bang
giao. Do đó đại đa số nhận định, v́ quyền lợi của nước Mỹ, TT Bush bắt buộc phải
nói như vậy, dù có phải đi ngược lại thực tế. C̣n nếu nói rằng TT Bush đă “phản
bội” cộng đồng người Việt tỵ nạn th́ hoàn toàn không đúng, v́ trên thực tế TT
Bush chưa bao giờ thề thốt trung thành với bất cứ cộng đồng sắc tộc nào trên đất
nước của ông, có chăng ông chỉ có bổn phận trung thành với quốc gia, dân tộc và
quyền lợi của quốc gia ông mà thôi.
Ngoài ra cũng có một số người b́nh luận cho rằng, lời khen CSVN về tự do tôn
giáo và nhân quyền của TT Bush được coi như mang hàm ư “dạy cho Nguyễn Tấn Dũng
một bài học về nhân bản”, đây cũng lại là một sự vơ đoán phi lư, vô căn cứ. Bởi
lẽ, hầu như ai cũng biết những lời khen chỉ mang tính “áo thụng vái nhau”, nó
xẩy ra một cách rất b́nh thường trong ngoại giao v́ quyền lợi của cả hai bên. Do
đó, nếu nói rằng lời nói của TT Bush mang hàm ư “khuyến cáo hay dạy dỗ” Nguyễn
Tấn Dũng th́ có lẽ nên xét lại. Có chăng đây lại chính là một lời nhắn gởi những
kẻ đă t́m cách “Lobby” để gặp được những thành phần trong nội các hay cá nhân TT
Bush, rồi dùng sự việc đó bịp cộng đồng ḿnh như đă xẩy ra nơi một số nhân vật,
đảng phái và ngay cả với những những tên CS nằm vùng đội lột Quốc Gia. Hơn nữa,
lời nói của TT Bush cũng có thể là một thông điệp ngầm, dùng khuyến cáo đừng bao
giờ hy vọng rằng chính phủ Mỹ hay bất cứ một quốc gia nào có thể hy sinh quyền
lợi dân tộc họ để giải quyết, hay phục vụ quyền lợi của một dân tộc khác. Và đây
cũng chính là một bài học để cho những cá nhân hay phe nhóm, đảng phái đang nhẩy
múa hô hào là sẽ vận động Mỹ và các quốc gia khác dùng sức mạnh buộc CSVN tái
xét Hiệp Định Paris 1973, rút về bên kia vĩ tuyến 17, trả lại toàn bộ lănh thổ
cũng như chế độ VNCH khi xưa trước năm 1975, chỉ là một giấc mơ hoang tưởng.
Cũng có thể đây là một lời nhắn gởi, “Hỡi các bạn, nếu thực sự thương dân nước,
các bạn hăy nỗ lực cứu dân tộc các bạn thoát khỏi ách lầm than của CS bằng chính
sức mạnh và tâm huyết dân tộc các bạn, các nước khác chỉ có thể giúp các bạn
trong một sự hạn chế khi các bạn thực sự nỗ lực vận động để vực dậy được sức
mạnh dân tộc, chính sức mạnh của dân tộc sẽ giải quyết mọi vấn đề. Nước Mỹ không
thể và cũng không có quyền ban phát hoà b́nh, tự do, dân chủ cho bất cứ một dân
tộc nào”.
Trở lại câu chuyện Nguyễn Tấn Dũng, qua một bài phỏng vấn của tạp chí Times do
hai phóng viên Jim Erickson và Martha Ann Overland thực hiện. Khi được hỏi về
hiện trạng tham nhũng tại Việt Nam, Nguyễn Tấn Dũng đă thể hiện rất rơ nét cái
bản chất trơ trẽn bịp bợm cuả CS với sự lúng túng lấp liếm là “để giải quyết vấn
đề này, cần cải thiện khuôn khổ pháp lư, minh bạch hóa thị trường tài chính”,
nhưng rất tiếc Dũng lại không cho biết đă thực hiện được ǵ và cũng không dám
nói cần phải minh bạch hóa tài sản của giai cấp lănh đạo. Một điều đặc biệt là
Dũng cho báo Times biết rằng, “sẽ tăng lương công chức để họ khỏi tham nhũng”,
trong khi cả thế giới đều biết tệ trạng tham nhũng tại Việt Nam là “quốc sách”
không phải tệ nạn nhỏ, nó không chỉ xẩy ra tại hạ tầng cơ chế, mà nó phát triển
mạnh nhất nơi thượng tầng Trung Ương Đảng CSVN. Như vậy, chắc chắc không phải v́
cán bộ đảng thiếu ăn mà xảy ra tham nhũng như Dũng đă bịp, mà nó chính là bản
chất một chế độ ngu dốt, nhưng lại thích bóc lột, hưởng thụ. Cứ nh́n lại gia tài
và cách ăn xài hưởng thụ của cán bộ thượng tầng tất sẽ rơ, điển h́nh như vụ tham
nhũng tầm cỡ như PMU18 có phải v́ đói ăn hay không, có lẽ i ai cũng hiểu. Do đó,
“tăng lương công chức” để diệt tham nhũng là một điều bịp bợm rất trơ trẽn và ấu
trĩ, không thuyết phục được bất cứ ai dù chỉ là những “em bé quàng khăn đỏ” của
đảng.. Một điều trơ trẽn hơn nữa khi tất cả thế giới đều biết hai phóng viên của
báo Tuổi Trẻ vvà báo Thanh Tiên bị bắt vừa qua chính là những con dê tế thần
trong vụ tham nhũng “cao cấp” PMU 18. Nhưng khi được hỏi đến, Dũng liến thoắng
trả lời một cách rất mập mờ đầy khuất lấp và cũng không cho biết hai phóng viên
này bị bắt về tội ǵ, Dũng chỉ nói: “việc bắt hai phóng viên này không có
liên quan gì đến cuộc chiến chống tham nhũng. Ông nói Việt Nam là đất
nước có sự cai trị của luật pháp, tất cả mọi công dân đều bình đẳng
trước pháp luật và những ai vi phạm đều bị trừng trị, không kể người
đó là ai”.
Với một số dữ kiện điển h́nh nêu trên có lẽ một lần nữa chúng ta có thể tái
khẳng định, CSVN không c̣n là một con người đầy đủ liêm sỉ và nhân cách và đạo
đức, để có thể hy vọng một sự ư thức giác ngộ nào đó đối với quê hương và dân
tộc dù chỉ là một “cơn gió thoảng” nhỏ nhoi.
Tóm lại, sự thành công của Dũng trong chuyến đi này là đă được những nước “tôn
trọng nhân bản” như Mỹ che chở và xoa đầu ban khen, do sự cong lưng uốn lưỡi,
buôn dân bán nước của CSVN. Ngược lại, sự thành công của người Việt hải ngoại
nói riêng và toàn dân tộc Việt Nam nói chung là nhận diện được sự thật, dù một
sự thật có phũ phàng. Sự thật ấy là không thể tin tưởng vào bất cứ một thế lực
nào hay một quốc gia nào có thể hy sinh quyền lợi của họ để giải quyết vấn đề tự
do, dân chủ và nhân quyền trên quê hương Việt Nam, nếu chúng ta không tận dụng
mọi nỗ lực lấy về. Và nhận diện được một số cá nhân, phe nhóm, đảng phái bịp bợm
hay Việt gian một cách rơ nét hơn.
Phạm Thanh Phương (Úc Châu)
|