|
Người Ghé Thăm

SAIGON
TIMES PTY
ABN 71 088
414 b457
175 William
St,
Bankstown
NSW 2200
PO BOX 409
Bankstown
NSW 2200
Tel: (02)
9785 8431
Fax: (02)
9790 3557
Email:
saigon@bigpond.net.au
Chủ Bút -
Editor
Hữu Nguyên
Mob: 0438 699
150
Phụ Tá Chủ
Bút - Assistant Editor
Phạm Thanh
Phương
Mob: 0411 638
770
Cố Vấn Luật
Pháp- Legal Advisor
Luật Sư Lê
Đình Hồ
(LeDinh
Lawyers)
Tel: (02) 9708
6629
Mob: 0413 166
152
Ban Biên
Tập
Phạm Thanh
Phương
Lê Đình Hồ
Hoàng Tuấn
Thùy Dzung,
Hữu Nguyên
Cộng Tác
Trường
Sơn Lê Xuân Nhị
Sầu Đông, Trần
Ngân Tiêu
Mõ Sàigòn, Vũ
Hồ, Quốc Hải
Con Hưu, Phạm
thái Lai
Doãn Bình, Bội
Diệp, Lê Phụng
Lẩn Thẩn Hậu
Sinh, Ái Vân
Quảng Cáo -
Advertising
LeBa Ethnic
Media
Tel: (03) 9521
3366
Fax: (03) 9521
3436
Thùy Dzung
Tel: (02) 9785
8431
Mob: 0415 260
060
ĐẠI DIỆN
CÁC TIỂU BANG:
VICTORIA
Trần Đình Song
Tel: (03) 9327
7571
Fax: (02) 9827
7571
Mob: 0423 081
289
SOUTH
AUSTRALIA
Hồ văn Tuấn
Tel: (08) 8345
2007
|
Tầm quan trọng của sự Minh Bạch
-Phan Văn Hưng -
LGT: Trong những năm gần đây, càng ngày càng có
những dấu hiệu chứng tỏ nhiều cơ cấu hội đoàn, đoàn thể, và đặc biệt là cơ cấu
cộng đồng, đã bị một số tổ chức chính trị thâm nhập, lũng đoạn. Nguy hiểm hơn,
càng ngày càng có nhiều bằng chứng thực tế, khiến quý vị lãnh đạo cộng đồng có
uy tín, cũng như đông đảo mọi người, phải tin tưởng thừa nhận, trong số những tổ
chức chính trị thâm nhập lũng đoạn cộng đồng đó, có cả những tổ chức có những
việc làm phản bội chính nghĩa tỵ nạn cộng sản, vi phạm lập trường chính trị của
người Việt quốc gia, ngang nhiên tiếp tay cho cộng sản. Hậu quả của tình trạng
này đã dẫn đến những chuyện trái khoáy, có những vị lãnh đạo cả một tập thể cộng
đồng có uy tín và truyền thống chống cộng suốt mấy chục năm, bỗng nhiên toa rập
với các đảng phái chính trị thân cộng, thực hiện âm mưu xoá bỏ ngày Quốc Hận
30-4, ngang nhiên kêu gọi người Việt tỵ nạn CS tiếp tay cộng sản nuôi dưỡng du
sinh VC, hay giúp đỡ công nhân do CS xuất cảng ra hải ngoại. Hiện tượng đảng
phái hoá, hoặc chính trị hoá mọi sinh hoạt cộng đồng một cách vô cùng thâm độc
và nguy hiểm trong thời gian qua, đã một mặt gây phân hóa cộng đồng, một mặt kìm
hãm, thậm chí phong tỏa sức mạnh đấu tranh chống cộng của cộng đồng người Việt
hải ngoại. Bài phát biểu thẳng thắn, sâu sắc và vô cùng hữu ích sau đây của Kỹ
sư Phan Văn Hưng, tại Đại Hội Chuyên Gia Việt Nam Úc Châu kỳ thứ 13, 2008, sẽ
cho quý độc giả thấy được một số nguy hại khi các tổ chức chính trị tham gia các
hội đoàn, đoàn thể, cộng đồng một cách thiếu minh bạch. Mặc dù trong bài viết,
tác giả không nói rõ tên những tổ chức chính trị thiếu minh bạch đó, nhưng những
lo ngại của tác giả hoàn toàn chính đáng và thực sự bắt nguồn từ thực tế. Thực
tết đó như thế nào, chắc chắn đông đảo độc giả đều biết rõ. Vì vậy, để có thể
thực sự góp phần mang lại cho các hội đoàn, đoàn thể, cũng như cộng đồng một sức
mạnh và tương lai phát triển tốt đẹp, thiết tưởng, quý vị lãnh đạo các hội đoàn,
đoàn thể, cộng đồng, cũng như mỗi người chúng ta, cần phải thẳng thắn nhìn thẳng
vào thực tế, để thấy rõ những tổ chức chính trị thiếu minh bạch đó là ai và hãy
mạnh dạn góp ý với họ trong tinh thần tương kính.
Được biết, Kỹ sư Phan Văn Hưng, tốt nghiệp kỹ sư hầm mỏ và kỹ sư thăm dò dầu hỏa
tại Pháp. Sau những năm phục vụ trong ngành dầu hỏa và điện lực hạt nhân, ông
gia nhập kỹ nghệ quốc phòng. Ông từng là Giám đốc vùng Á châu-Thái bình dương,
Giám đốc Kỹ thuật, cũng như Program Manager cho một số công ty quốc phòng tại
Pháp, Brazil, Hoa Kỳ và Úc. Trong lãnh vực cộng đồng, ông từng là Ủy viên văn
nghệ và Ủy viên báo chí của Tổng hội Sinh viên Việt Nam tại Paris, Phó Chủ tịch
Ngoại vụ Cộng đồng Người Việt Tự do Úc châu, Nam Úc.
*
Nỗ lực của một số tổ chức chính trị người Việt nhằm "kiểm soát" những hội đoàn
trong cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại, đã là yếu tố gây ra nhiều sự bực bội,
tranh chấp và chia rẽ. Tình trạng này đem lại nhiều sự thiệt hại cho các hội
đoàn bị "xâm nhập", cho cuộc tranh đấu chống CSVN nói chung, và ngay cả cho
chính tổ chức chính trị đó. Tác giả đề nghị một hướng phát triển cộng đồng qua
các phương cách hoạt động minh bạch và bình đẳng, thể hiện tinh thần dân chủ của
người Việt ngay tại các quốc gia định cư.
Kính thưa quý vị và quý bạn. Tôi xin cảm tạ Hội Chuyên Gia đã cho tôi cơ may này
để chia xẻ cùng quý vị và quý bạn một vài ý nghĩ của tôi về chủ đề đại hội năm
nay, là tìm những phương hướng phát triển cho cộng đồng người Việt tại hải ngoại.
Đề tài này rất rộng, gồm có nhiều lãnh vực có thể được nhìn từ nhiều góc cạnh
khác nhau, và chắc chắn các diễn giả khác trong đại hội này sẽ đưa ra nhiều quan
điểm cá biệt.
Riêng tôi thì mong chúng ta ngồi đây hôm nay hãy cùng nhau suy nghĩ và bàn thảo
về một vấn đề mà tôi coi là có tầm hệ trọng đặc biệt. Đó là vấn đề mà vì không
có danh từ nào ngắn gọn hơn, tôi xin tạm gọi là khuynh hướng của một số tổ chức
hay đảng phái chính trị muốn "kiểm soát" các hội đoàn sinh hoạt trong cộng đồng
người Việt Nam chúng ta tại hải ngoại.
Tôi cũng biết rằng ngồi trong cử toạ hôm nay có những thành viên hay đảng viên
của một số tổ chức chính trị, cho nên tôi xin nói ngay là tôi sẽ đề cập vấn đề
này trong một tinh thần tôn trọng đối với các tổ chức chính trị, bởi vì các tổ
chức này có những mục tiêu hoạt động hoàn toàn chính đáng và hữu ích trong lãnh
vực của họ, nhưng khi những mục tiêu đó chồng tréo với những nhu cầu sinh hoạt
của các hội đoàn cộng đồng và sự quan hệ không được nhận định một cách trong
sáng và rõ ràng, thì tôi e rằng cả hội đoàn, cộng đồng lẫn tổ chức chính trị sẽ
đều bị thiệt hại.
Tôi cũng biết, đây là một đề tài có tính chất "nhậy cảm", và một số người sẽ cho
rằng tôi không nên nói ra, nhưng tôi cảm thấy đã đến lúc phải nói ra một cách
công khai - dĩ nhiên là trong tinh thần tương kính - vì đây là một vấn đề đã gậm
nhấm nhiều đoàn thể người Việt trong thời gian qua, và sẽ còn tiếp tục làm ung
thối một số mối quan hệ, trong khi trái lại, những mối quan hệ này có thể xảy ra
một cách tốt đẹp hơn.
Trong phần trình bày này, tôi sẽ dùng danh từ "hội đoàn" (HĐ) hay "hội đoàn cộng
đồng" (HĐCĐ) để chỉ những đoàn thể, tổ chức, những nhóm sinh hoạt trong cộng
đồng người Việt Nam tại hải ngoại nói chung và tại Úc nói riêng. Thường những HĐ
này nhằm phục vụ một thành phần cá biệt nào đó của cộng đồng, hay một nhu cầu
chuyên ngành nào đó, ví dụ như phụ nữ, thanh niên sinh viên, người cao niên, cựu
quân nhân, thương gia, nông gia, nhân quyền, v.v. hoặc cũng có khi bao trùm
nhiều thành phần khác nhau, mà điển hình là các Cộng đồng Người Việt Tự do Liên
bang cũng như tại các tiểu bang tại Úc. Nói chung, tổng thể của những HĐ này
cũng có thể được gọi là một xã hội dân sự - là xã hội dân sự của người Việt tại
quốc gia định cư.
Qua danh từ "tổ chức chính trị" (TCCT), tôi muốn nói đến những tổ chức, đảng
phái có chủ trương chủ yếu là cổ võ và tranh đấu cho một đường lối chính trị nào
đó cho Việt Nam hay cho quốc gia định cư.
Để chúng ta nhìn thấy rõ tầm quan trọng của vấn đề này, tôi xin đưa ra ngay một
ví dụ; tuy chỉ là một ví dụ chung chung nhưng quý vị chắc chắn đã thấy nó xảy ra
ở nhiều nơi trên thế giới chứ không phải chỉ ở một nơi. Một HĐ nọ đang sinh hoạt
bình thường thì bỗng nhiên người ta biết được người chủ tịch, hoặc một số thành
viên chấp hành của hội, là những thành viên của một TCCT nào đó. Khi nhìn vào
những việc làm của HĐ này, người ta nhận thấy phần lớn những việc làm trong quá
khứ của hội đã tỏ ra thiên vị, có lợi cho TCCT nói trên. Lập tức, một bầu không
khí nghi kỵ bao trùm HĐ này, và những phe nhóm được thành hình, không những giữa
những người thân hoặc chống TCCT kia mà ngay cả giữa những người coi vấn đề độc
lập của HĐ là quan trọng hay không quan trọng. Những thành viên của TCCT nằm
trong hội bị coi là "tay trong" của tổ chức đó, được đưa vào hội nhằm kiểm soát,
lèo lái, theo dõi, lợi dụng hay áp đảo hội đoàn đó. Chẳng bao lâu khi sự nghi kỵ
lan tràn, HĐ này rơi vào tình trạng phân hoá, xong chia rẽ, và giữa các phe nhóm
thì không còn sự hợp tác như trước nữa. Hoặc HĐ này bị lên án, cô lập bởi cộng
đồng chung quanh, hay bị chỉ trích là một "bộ phận ngoại vi" của TCCT kia -
nghĩa là không bị tê liệt bên trong thì nhiều phần cũng bị tê liệt bên ngoài.
Ở đây chúng ta cần đào sâu từ "chia rẽ". Từ này có nhiều cách định nghĩa, nhưng
tôi đề nghị chúng ta nhìn vấn đề như thế này. Sống trong xã hội dân chủ ở quốc
gia định cư, việc bất đồng quan điểm là một chuyện không những hoàn toàn bình
thường mà lại còn được người ta khuyến khích nữa. Nếu chỉ có bất đồng quan điểm,
bất đồng chủ trương hay đường lối, hay ngay cả bất đồng với nhau về một cá nhân
nào đó, thì đó vẫn không thể gọi là chia rẽ. Phải gọi đó là sự đa dạng thể hiện
một sinh hoạt cởi mở và dân chủ, nhất là khi xã hội dân chủ nơi chúng ta sống
cho chúng ta những phương tiện để bày tỏ công khai sự đa dạng của chúng ta. Chỉ
khi nào sự bất đồng đã đóng băng thành những phe nhóm chống đối nhau với bất cứ
giá nào, khi sự bất đồng vượt quá mọi khuôn khổ quan điểm để chỉ còn dựa trên sự
ưa ghét lẫn nhau, và được phát biểu bằng những lời lẽ ưa ghét nhau, thì tình
trạng chia rẽ mới xảy ra.
Nếu muốn giản dị hóa tối đa vấn đề, ta có thể nói rằng chia rẽ xảy ra khi tình
cảm lấn át lý trí. Và trong ví dụ vừa kể ở trên, tình cảm đóng một vai trò chủ
chốt bởi vì theo lẽ thường, một hành động bị quần chúng cảm nhận là lừa dối,
giấu giếm hay bội phản, là một hành động đáng ghét. Và ngược lại đối với TCCT
nói trên, khi hành động của mình bị ghét bỏ thì lại cho ngay rằng người ta ghét
mình. Thành thử căn nguyên của vấn đề nằm ở việc làm lừa dối tiên khởi, khiến
cho sự bất đồng vượt ra ngoài phạm vi quan điểm để rơi vào tâm trạng chia rẽ.
Thật ra, sự kiện các TCCT tìm cách chi phối các đoàn thể quần chúng không phải
là mới mẻ. Nếu nhìn lại nền chính trị của Việt Nam trong lịch sử cận đại, chúng
ta sẽ thấy cách sinh hoạt này đã ăn sâu vào tâm thức sinh hoạt chính trị tại
Việt Nam, và có lẽ cũng đã ăn sâu vào con người Việt Nam, khiến cho chúng ta,
ngay cả khi sống tại một nước dân chủ, vẫn chưa thực sự sinh hoạt dân chủ. Tôi
xin tạm gọi cách sinh hoạt này là "chính trị kiểu xưa".
Trước năm 1975 tại miền Bắc Việt Nam, cả miền Bắc nằm hoàn toàn dưới sự thống
trị của Đảng Cộng sản. Tất cả các tổ chức gọi là đoàn thể, tổ chức quần chúng
đều do đảng này dựng lên. Hoàn toàn không có bất cứ một loại đoàn thể nào khác -
giản dị là như thế.
Tại miền Nam trước 1975, các sinh hoạt dân sự sinh động hơn nhiều, nhưng vẫn có
nhiều nỗ lực từ các đảng phái chính trị và đặc biệt là đảng cầm quyền để đưa
người mình vào nắm các vai trò then chốt trong một số HĐ, hoặc cũng có khi tự
mình dựng lên những tổ chức HĐ này. Tuy nhiên nỗ lực của họ không đạt được quy
mô vì ý thức của người dân khá cao, đặc biệt là của giới truyền thông, văn nghệ
sĩ, giới trẻ, các tổ chức văn hoá, xã hội, v.v.
Sau năm 1975 tại Việt Nam và nhất là trong những năm gần đây, chúng ta chứng
kiến một hiện tượng mà có người đặt cho một cái tên khá chính xác, là "xã hội
dân sự quốc doanh". Như quý vị cũng biết, xã hội dân sự của một nước là tổng thể
các tổ chức, đoàn thể, các nhóm phi chính phủ hoạt động nhằm mục đích phục vụ
người dân, nhưng không phải là nhà nước và cũng không phải là các doanh nghiệp.
Xã hội dân sự bình thường gồm có các hội từ thiện, nghiệp đoàn, tổ chức tôn giáo,
văn hoá nghệ thuật, tranh đấu xã hội và chính trị, v.v. nhằm bênh vực hay phục
vụ cho quyền lợi rộng lớn của một thành phần xã hội nào đó. Nhưng ở Việt Nam,
tất cả những tổ chức này đều nằm dưới sự kiểm soát của Đảng CSVN, với tầng lớp
lãnh đạo gồm toàn đảng viên CS có cấp, và với mục đích là vận dụng quần chúng để
hỗ trợ cho quyền lực của Đảng CS. Nói tóm là một xã hội dân sự giả tạo, quốc
doanh. Bình thường ở một quốc gia dân chủ, xã hội dân sự là một yếu tố tiến bộ,
nhưng ở Việt Nam, nó trở thành một yếu tố củng cố quyền lực cho chế độ dưới
những chiêu bài phục vụ người dân.
Bây giờ nhìn qua người Việt tại hải ngoại, tuy sinh sống tại các nước dân chủ
nhưng hình như chúng ta vẫn chưa hoàn toàn rũ bỏ được cái tinh thần làm "chính
trị kiểu xưa". Các TCCT, có lẽ vì không đủ sức thuyết phục được số đông người
Việt hải ngoại theo quan điểm của mình, hoặc cũng có thể vì không muốn bỏ ra quá
nhiều công sức để thực hiện cuộc thuyết phục rất cần thiết đó, cho nên một số
TCCT đã chọn con đường tắt, hoặc nói đúng hơn là con dường mòn, bằng cách kiểm
soát một số HĐ, đặt người của mình vào trong đó để hướng dẫn đường lối của HĐ mà
không cần phải mất công thuyết phục. Hoặc có khi TCCT cũng dựng ra những HĐ lệ
thuộc vào mình.
Đây là cách sinh hoạt theo kiểu xưa, và dĩ nhiên đã sinh hoạt như thế thì kết
quả nếu đạt được cũng không ngoài một kết quả "quốc doanh" mà thôi. Khi một TCCT
cố dựng lên một mạng lưới gồm nhiều những HĐ do mình nắm giữ hoặc ảnh hưởng để
đẩy mạnh đường lối riêng của mình, và nếu các sinh hoạt dân sự bị thu về một mối
như thế thì chúng ta có một hiện tượng mang tính chất "quốc doanh" ngay tại hải
ngoại này.
Bây giờ hãy thử lược qua một số điểm lợi và điểm hại của cách sinh hoạt này đối
với hải ngoại.
Trong số những điều lợi, xin ghi ra một vài điểm như sau:
Trong quá khứ và nhất là trong những buổi đầu của cuộc tranh đấu nhằm lật đổ bạo
quyền Cộng sản của người Việt hải ngoại, người ta không thể chối cãi được tầm
quan trọng của các TCCT trong cuộc đấu tranh này. Thời đó, tựu trung tất cả các
TCCT thường có cùng một chủ trương tranh đấu, nếu có khác nhau thì chỉ trong
những phương trình được đem ra áp dụng và các nhân sự lãnh đạo mà thôi. Ngay cả
các HĐCĐ, tuy phục vụ quyền lợi chuyên ngành của hội viên mình, vẫn tự đặt mình
vào trong cuộc tranh đấu chung. Do sự hoà nhập giữa các sinh hoạt cộng đồng và
các sinh hoạt đấu tranh, ít ai đặt vấn đề nhân sự nào là của TCCT và nhân sự nào
là của HĐ. Hai loại nhân sự gắn bó rất chặt chẽ với nhau.
Cái lợi cho HĐ là HĐ được nhận sự trợ lực của TCCT, cả về nhân lực lẫn các
phương tiện khác, và đồng thời HĐ cũng được dịp vươn lên theo đà cuộc tranh đấu
chung. Song song đối với TCCT thì TCCT được "mượn danh" HĐ để đẩy mạnh các mũi
dùi phát triển của mình, được xử dụng môi trường sinh hoạt của HĐ làm đất dụng
võ và kết nạp thêm nhiều thành viên, và quan trọng hơn cả, hướng dẫn các sinh
hoạt đấu tranh theo ý mình.
Nếu ta hỏi các thành viên các TCCT thì có lẽ đa số sẽ trả lời rằng TCCT của họ
đã góp phần mang lại sức sống cho HĐ và đã giữ vững "tiền đồ" cộng đồng đối đầu
lại với CSVN. Tuy không hoàn toàn sai, nhưng tôi cho đó là một nhận định có
nhiều phần chủ quan.
Sau cái buổi đầu "nhất thống" đó thì những nhược điểm của tình trạng kể trên bắt
đầu hiện ra một cách rõ ràng. Lý do theo tôi cũng khá dễ hiểu: tình trạng đó tựu
trung là sự phản chiếu của cái hệ thống quốc doanh nhất thống tại Việt Nam mà
người Việt tỵ nạn chúng ta vì chán ghét nó nên mới bỏ xứ ra đi, vậy mà chúng ta
lại vô tình đem nó theo qua tới bên đây; do đó làm sao mà có thể chấp nhận một
cách lâu dài được? Những điểm lợi mà tôi vừa kể ở trên thật ra là những điểm lợi
giả tạo chỉ có thể nở rộ trong một hệ thống quốc doanh khép kín, chứ khi đem cấy
vào một xã hội mở cửa như ở phương Tây thì nó không thể sống còn, vì nó mang quá
nhiều nhược điểm căn bản khiến cho bất cứ một HĐ nào mà cho phép nó tồn tại thì
sẽ khó thoát khỏi sự tan vỡ, nhất là ở một thời điểm khi mà không còn một đường
lối tranh đấu duy nhất nữa mà có thể có tới mấy đường lối khác nhau.
Và đây là những nhược điểm hiển nhiên nhất:
Như tôi có trình bày ở trên, khi một vài cá nhân nắm giữ HĐ bị cảm nhận là "tay
trong" của một TCCT và hành xử thiên vị cho TCCT đó, không khí nghi kỵ lẫn nhau
sẽ lập tức xuất hiện, không thể tránh được. Một khi sự nghi kỵ trùm xuống, ngay
cả những người có tinh thần trong sáng, độc lập cũng bị kéo lây vào trong "vòng
chiến". Đây là liều thuốc độc cho bất cứ HĐ nào, bởi vì sự tin tưởng lẫn nhau là
căn bản sinh hoạt của mọi HĐCĐ, và mất lòng tin ở nhau thì không còn căn bản nào
để làm việc gì với nhau nữa.
Một HĐ bị một TCCT chi phối có nguy cơ đánh mất chức năng của mình là phục vụ
các quyền lợi chuyên ngành của hội viên mình, chẳng hạn như một HĐ sinh viên mà
không phục vụ cho sinh viên, chỉ độc nhất phục vụ cho những chương trình riêng
của một TCCT duy nhất, thì sẽ bị đánh giá là một HĐ giả danh.
Nếu vì quyền lợi của TCCT mà các thành viên của tổ chức này bao che cho nhau một
cách quá lộ liễu, nhất là khi có vấn đề bao che sai trái, thì hậu quả tự nhiên
sẽ là sự thành lập những phe nhóm chống đối, bởi vì khi có một số người cư xử
theo nhóm thì đương nhiên những người còn lại cũng sẽ tụ lại thành nhóm. Từ đó
sẽ phân hoá rồi chia rẽ.
Tình trạng phân hoá sẽ khiến cho những người có lòng nhiệt tình phục vụ thật sự,
đặc biệt là giới trẻ, sẽ xa lánh HĐ. Về lâu về dài, HĐ bị kiệt quệ vì không có
sinh khí mới nữa. Và khi HĐ càng ít người tham gia thì TCCT cũng càng dễ bề đưa
thêm người mình vào, càng chiếm lấy thế thượng phong trong HĐ.
Điều chúng ta cần thấy rõ là, không phải chỉ có HĐ mới bị thiệt hại mà ngay cả
TCCT cũng bị thiệt hại không kém. Trước tiên là thành viên do mình đặt vào trong
HĐ sẽ bị các hội viên khác cô lập, vô hiệu hoá và có khi mất cả uy tín lẫn tầm
ảnh hưởng của mình. Thứ nhì, ngay chính TCCT cũng sẽ mất uy tín vì bị cảm nhận
là đã hành xử "lừa dối". Và thứ ba, HĐ mà họ mong "chiếm hữu" được thật ra sau
một thời gian, sẽ chỉ còn lại là một cái xác bị trút mất thực lực, không còn
giúp được gì cụ thể cho công cuộc mà TCCT muốn thực hiện nữa. Như vậy, đứng trên
bình diện cuộc tranh đấu chung, chúng ta không những đã mất đi một HĐ khi HĐ đó
trở thành vô hiệu; chúng ta không những bị tiêu hao lực lượng chung, mà chúng ta
còn bị mất đi tiềm năng đóng góp của TCCT khi uy tín của tổ chức này xuống dốc.
Nói tóm lại khi sự việc xảy ra, tất cả mọi người đều bị thiệt cả. HĐ bị thiệt là
lẽ dĩ nhiên, ai cũng thấy được. Cộng đồng và cuộc tranh đấu nói chung bị thiệt;
điều này cũng tương đối dễ thấy. Nhưng TCCT cũng bị thiệt hại rất nặng, thế mà
điều này thì dường như các tổ chức đó lại không ý thức được.
Vậy thì chúng ta có giải pháp nào không cho vấn nạn này? Trong cương vị nhỏ bé
của chúng ta là những cá nhân sinh hoạt trong cộng đồng, tôi thiển nghĩ chúng ta
cần đặt cho mình một số tiêu chuẩn hành xử:
Trước hết, chúng ta cần ý thức rằng lối làm "chính trị kiểu xưa" đã hết thời ở
xã hội dân chủ nơi chúng ta đang sống. Ở Việt Nam thì khác: nơi đó Cộng sản tiếp
tục thống trị với lối cai trị độc đoán u tối của chúng. Nhưng ở đây, chúng ta
cần phải cởi bỏ đầu óc nhất thống quốc doanh để cư xử cho minh bạch và thực hiện
được một xã hội dân sự đúng nghĩa chứ không giả nghĩa.
Thứ nhì, chúng ta hãy khuyến khích những người có tinh thần bình đẳng và độc lập
ra cáng đáng công việc của các HĐCĐ. Điều này không những cần thiết để phát huy
khả năng kết hợp của HĐ mà còn cần thiết vì không có tinh thần này thì giới trẻ
sẽ không bao giờ nhập cuộc trong các sinh hoạt HĐ, hoặc nếu có nhập cuộc thì
cũng chỉ được một thời gian xong rồi sẽ chán ngán bỏ đi. Tôi chắc chắn trong kỳ
đại hội này sẽ có những diễn giả khác nhấn mạnh đến nhu cầu phải có người trẻ,
và theo tôi, tinh thần làm việc không thiên vị là điều kiện không thể thiếu được
nếu chúng ta muốn thế hệ thứ hai đứng ra gánh vác các HĐCĐ.
Đối với các TCCT thì tôi chỉ xin có lời kêu gọi: Trước hết, quý vị nên từ bỏ các
phương thức tiêu cực mà tôi vừa mô tả. Những đồng hương nghiêm khắc sẽ kết tội
quý vị là đã gây chia rẽ trong cộng đồng. Riêng tôi thì không tin rằng các TCCT
cố tình muốn gây chia rẽ, nhưng tình trạng phân hoá do sự thể này gây ra thì ai
cũng có thể thấy được. Tôi kêu gọi các TCCT hãy đừng đem người vào các HĐ để nắm
giữ HĐ nữa. Cách hành xử này như chúng ta đã thấy, mang lại nhiều điều nguy hại
cho cộng đồng hải ngoại và làm lợi cho CSVN.
Thứ nhì, khi cho bất cứ một người nào của mình vào tham gia các HĐ, các TCCT
phải có can đảm nói thật công khai, và phải chứng minh bằng hành động, rằng: đây
là đảng viên (hay thành viên) của chúng tôi, anh này (hay chị này) tham gia vào
HĐ với mong muốn duy nhất là phục vụ HĐ chứ không phải phục vụ tổ chức của chúng
tôi. Có làm như thế thì các hội viên khác mới mở tâm đón nhận và từ đó mới có đủ
lòng tin để làm việc với nhau một cách không hậu ý.
Thứ ba, khi một thành viên của TCCT ra ứng cử một chức vụ nào trong một HĐ có
nhiều hoạt động chính trị, chẳng hạn như các Cộng đồng Người Việt Tự do tại Úc,
thành viên này phải nói rõ: tôi là thành viên của TCCT đó với lập trường chính
trị như thế này, xin đồng hương bầu cho tôi và cũng ủng hộ lập trường của TCCT
của tôi. Sự minh bạch vào thời buổi này không còn là một thứ xa xỉ phẩm nữa rồi;
nó là điều kiện sống còn của sinh hoạt dân chủ.
Tất cả những điều vừa rồi, tôi mong quý vị và quý bạn đón nhận như những lời đề
nghị xây dựng và thành tâm của tôi. Đối với các thành viên của các TCCT có mặt
hôm nay, hoặc được đọc bài này, xin quý vị tha lỗi cho tôi nếu tôi có làm phật
lòng quý vị điều gì, vì quý vị cần hiểu rằng đây là những điều không thể im lặng
mãi mà cần phải được nói lên, không những vì tương lai của cộng đồng hải ngoại
mà ngay cả vì tương lai phát triển chính đáng của tổ chức quý vị.
Tôi rất mong rằng sự ý thức của mỗi người và mỗi tổ chức sẽ giúp cho cộng đồng
chúng ta tiến được cái bước phát triển kế tiếp vô cùng cần thiết.
Xin cảm ơn tất cả quý vị và quý bạn.
|