|
Người Ghé Thăm

SAIGON
TIMES PTY
ABN 71 088
414 b457
175 William
St,
Bankstown
NSW 2200
PO BOX 409
Bankstown
NSW 2200
Tel: (02)
9785 8431
Fax: (02)
9790 3557
Email:
saigon@bigpond.net.au
Chủ Bút -
Editor
Hữu Nguyên
Mob: 0438 699
150
Phụ Tá Chủ
Bút - Assistant Editor
Phạm Thanh
Phương
Mob: 0411 638
770
Cố Vấn Luật
Pháp- Legal Advisor
Luật Sư Lê
Đ́nh Hồ
(LeDinh
Lawyers)
Tel: (02) 9708
6629
Mob: 0413 166
152
Ban Biên
Tập
Phạm Thanh
Phương
Lê Đ́nh Hồ
Hoàng Tuấn
Thùy Dzung,
Hữu Nguyên
Cộng Tác
Trường
Sơn Lê Xuân Nhị
Sầu Đông, Trần
Ngân Tiêu
Mơ Sàig̣n, Vũ
Hồ, Quốc Hải
Con Hưu, Phạm
thái Lai
Doăn B́nh, Bội
Diệp, Lê Phụng
Lẩn Thẩn Hậu
Sinh, Ái Vân
Quảng Cáo -
Advertising
LeBa Ethnic
Media
Tel: (03) 9521
3366
Fax: (03) 9521
3436
Thùy Dzung
Tel: (02) 9785
8431
Mob: 0415 260
060
ĐẠI DIỆN
CÁC TIỂU BANG:
VICTORIA
Trần Đ́nh Song
Tel: (03) 9327
7571
Fax: (02) 9827
7571
Mob: 0423 081
289
SOUTH
AUSTRALIA
Hồ văn Tuấn
Tel: (08) 8345
2007
|
SGT số 571
"Sự cố Hồng Y": MỘT NGÀN CÂU HỎI
Lê Văn Ấn - http://tiengnoigiaodan.net/
LGT: Qua lá thư ngỏ của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn,
câu hỏi lớn nhất được đặt ra, nguyên nhân nào khiến Ngài viết thư lá thư ngỏ đó?
Hay nói chính xác hơn, tại sao CSVN lại có âm mưu để cho Ngài viết lá thư ngỏ
công khai phản đạo lư, gây công phẫn đối với đông đảo người Việt hải ngoại, là
đối tượng chính của "công tác Mục Vụ Di Dân" mà Ngài phải thực hiện? Để có thể
phần nào trả lời được câu hỏi đó, sau đây, DDĐG xin trân trọng giời thiệu cùng
qúy độc giả bài phân tích giá trị của Ông Lê Văn Ấn, và một số tác giả khác,
thuộc Diễn Đàn Tiếng Nói Giáo Dân.
*
Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đă phải hủy bỏ 2 buổi lễ tại Nam California, hủy bỏ
luôn 2 buổi lễ tại San Jose, và không biết Ngài có phải hủy bỏ thêm mấy buổi lễ
tại Seattle nữa hay không? Và nhứt là Ngài c̣n đủ can đảm để tham dự Đại Hội
Giới Trẻ tại Úc Châu theo lời mời “tha thiết” của Đức Hồng Y George Pell mà ngài
đă nhận lời hay không? Ngài có đủ can đảm đối diện, khuyên nhủ, dạy bảo những
người rất trẻ mà ngài gọi là những “thói đời mang tính đối kháng” với Đảng và
Nhà Nước của Ngài hay không?... Những câu hỏi này không quan trọng, v́ chỉ cần
Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn phải hủy bỏ cử hành Thánh Lễ tại Nam và Bắc California
cũng đủ để nói cho ngài biết ư chí chống Cộng, tôn trọng quốc kỳ của VNCH, biểu
tượng cho người Việt tị nạn Cộng Sản tại hải ngoại, mà Đức Hồng Y đă khinh miệt,
gọi một cách xách mé là “thói đời mang tính đối kháng”.
Nhưng câu hỏi tại sao lại có “hiện tượng Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn” mới là quan
trọng. Hiện tượng này có nằm trong nghị quyết 36 của Việt Cộng hay không? Bổn
phận giáo dân, các linh mục hải ngoại phải làm ǵ? Các Giám Mục, Linh Mục địa
phương ở hải ngoại nên có cái nh́n thế nào về “hiện tượng Đức Hồng Y Phạm Minh
Mẫn”? Nhưng trước hết, “hiện tượng Hồng Y Phạm Minh Mẫn” là hiện tượng ǵ?
Không phải những bậc vị vọng, những nhà lănh đạo thế giới, nhất là những nhà
lănh đạo tôn giáo? luôn luôn nói những điều đúng
Mà dù có nói điều đúng sự thật nhiều khi cũng bị dị nghị, tranh căi, chống đối.
Đức Giáo Hoàng Bênêditô 16 vừa mới lên ngôi đă nói một câu, một sự thật về Hồi
Giáo và đă bị phản đối, xuưt nữa phải bỏ chuyến du hành mục vụ tại Thổ Nhỉ Kỳ là
một ví dụ cụ thể. Thế th́ tại sao người Việt hải ngoại, nhất là giáo dân Công
Giáo lại quan trọng hóa bức thư của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và gọi đó là “hiện
tượng Hồng Y Phạm Minh Mẫn”? “Hiện tượng” v́ đây không phải là lần đầu tiên cũng
không phải vị lănh đạo giáo hội duy nhất có hành động này.
Xưa nay trong đạo Công giáo, phẩm trật của Giáo Hội là một cái ǵ linh thiêng,
cao quư. Các Đấng Bề Trên được gọi là Đấng Chăn Chiên. Đây không phải là cái tên
do người ta đặt ra, mà do chính Chúa Giê Su đă nói với Phê Rô: “Hăy chăn chiên
con của ta” và “Hăy chăn các chiên mẹ của ta”. Các Giám Mục mỗi khi làm các nghi
lễ do uy quyền Giám Mục đều cầm gậy chăn chiên. Do đó, lời nói của các linh mục,
giám mục là những mệnh lệnh, giáo dân rất hân hạnh được nhận lệnh của các đấng.
Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt chỉ gởi một bức thư xin giáo dân cầu nguyện để
Nhà Nước trả lại Ṭa Khâm Sứ cũ, là có ngay hàng hàng lớp lớp giáo dân hưởng ứng
đêm ngày khiến Cộng Sản lo sợ.
Nhưng Vatican cũng gởi một bức thư là Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt phải lùi
bước. “Hiện tượng Hồng Y Phạm Minh Mẫn” là chiến lược phá vỡ sự kính trọng, sự
vâng lời của giáo dân đối với hàng giáo phẩm, dần dần, coi thường chức Thánh ở
các ngài! Một đạo quân dù có thiện chiến cách mấy mà không có kỷ luật cũng sẽ
bại trận. Điều này là một định luật!
Hành động nghịch lư của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn khiến cho “Hiện tượng Đức Hồng
Y Phạm Minh Mẫn” nổi bật, đưa mọi người đến kết luận đây là một chiến lược của
Việt Cộng khôn hơn không kém. Một chiến lược mà Đức Giám Mục Nguyễn Quang Tuyến
gọi là “thuần hóa”, nghĩa là làm những ǵ do Việt Cộng ra lệnh, không cần biết
điều đó đúng hay sai.
Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, sinh ra và lớn lên ở miền Nam, được hưởng tất cả những
ǵ miền Nam có, từ kinh tế, giáo dục, văn hóa, và cả chiến tranh, một cuộc chiến
bảo vệ đất nước khỏi lọt vào tay Cộng Sản, một cuộc chiến đă khiến cho người
miền Bắc di cư vào miền Nam “để giữ đạo”. Hơn nữa, Ngài c̣n là chứng nhân những
suy thoái kinh tế, chính trị, những sự bóc lột, đàn áp, những thảm cảnh chính
trị do tội ác của Việt Cộng gây nên sờ sờ trước mắt Ngài 33 năm qua.
Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn cũng biết người Việt hải ngoại là những người không
chấp nhận chế độ Cộng Sản mới t́m đủ mọi cách, chấp nhận cái chết để sống tự do,
bảo vệ nếp sống của con người Việt Nam mà sự hào hiệp của họ đối với các vị lănh
đạo tôn giáo, sự tha thiết với dân tộc mà bằng chứng là mỗi năm họ đă gởi về mấy
tỉ Mỹ kim, nhất là mỗi khi các ngài qua Hoa Kỳ đều quyên góp được những số tiền
rất lớn.
Tại sao Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn lại không chấp nhận sự hiện diện của Cờ Vàng 3
Sọc Đỏ, biểu tượng của Quốc Gia ngày trước và biểu tượng của người Việt tị nạn
Cộng Sản hôm nay? Tại sao, mỗi khi Ngài đến với người Việt tị nạn Cộng Sản đều
được tiếp rước một cách trọng thể, thắm thiết t́nh Cha và Con, mà ngài nỡ gọi họ
là “những thói đời mang tính đối kháng”? Đối kháng đây không có nghĩa nào, ngoài
cái nghĩa đối kháng Việt Cộng, một chế độ tam vô mà Ngài biết rơ hơn ai hết, là
một chế độ cần phải trừ khử?
Sự nghịch lư này đưa đến kết luận “Hiện tượng Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn” là chiến
lược tiêu diệt Công giáo của Việt Cộng mà Ngài là kẻ chủ chốt, là gương mẫu.
Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Đức Giám Mục Hoàng Văn Tiệm, Đức cha Nguyễn Chí Linh có
thể nói các ngài qua Hoa Kỳ với mục đích “gây quỹ”. Các cuộc gây quỹ này đều do
người Việt tị nạn Cộng Sản đóng góp. Tiền bạc và những phương tiện vật chất khác
th́ các ngài đ̣i hỏi cho nhiều mỗi lần quyên góp, và quyên góp nhiều lần, có khi
trong một năm, các ngài hiện diện ở hải ngoại mà “chủ yếu” là Hoa Kỳ đến mấy
tháng, có Giám Mục mùa Chay Thánh mà vẫn ở hải ngoại khiến cho “không ai làm
phép dầu”. Thế mà các ngài lại khinh khi người Việt hải ngoại.
Có nghịch lư hay không? Tại sao sự nghịch lư lại xảy ra, khi các ngài là những
nhà trí thức, lại được đào tạo, được hấp thụ một nền giáo dục trái với nền giáo
dục thù hận, vô ơn, tàn bạo của Cộng Sản? Không thể nào nói rằng các ngài không
biết cái nghịch lư này. Cái nghịch lư mà một người b́nh dân, thậm chí một đưa
trẻ cũng biết, làm sao các ngài không biết?
Nhận xét các ngài bị thuần hóa oan hay ưng? Trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất
của Việt Cộng thập niên 50, Việt Cộng dùng nông dân đấu tố địa chủ, nhưng trong
chiến dịch triệt hạ uy tín hàng giáo phẩm, Việt Cộng không thể dùng giáo dân,
một là quá đông, 2 là những sự kính trọng của giáo dân đối với các Đấng Bề Trên
hầu như tuyệt đối, cho đến nỗi có những linh mục phá giới, giáo dân vẫn có thái
độ: “ngài phạm tội đă có Chúa” chứ giáo dân vẫn kính trọng chức Thánh trong Ngài.
Do đó, muốn phá vỡ hệ thống, tôn ti trật tự “thâm căn cố đế” này, Việt Cộng phải
dùng đến các Giám Mục. Và các ngài phải làm thế nào để cho giáo dân KHÔNG CHỐNG
KHÔNG ĐƯỢC. Không chống th́ phải chấp nhận những điều PHẢN LẠI SỰ THẬT, phản lại
LẼ PHẢI, có khi PHẢN LẠI GIÁO LƯ.
Qua lời tuyên bố “Đi t́m ánh sáng soi đường” mấy năm về trước, Đức Hồng Y Phạm
Minh Mẫn đă làm cho giáo dân phải phản đối, v́ những lập luận không đúng sự thật,
không phù hợp với giáo lư, cho đến nỗi giáo sư Đỗ Mạnh Tri, trong cuốn “Hiện
Tượng Nguyệt Biều” đă phê b́nh một cách gay gắt, nhưng hợp lư.
Do đo, “Hiện Tượng Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn” nằm trong chiến lược phá Giáo Hội
Công Giáo tại Việt Nam, làm thế nào để cho giáo dân chống đối lại những lời
tuyên bố, những hành động của hàng giáo phẩm. Dĩ nhiên, những hành động đó,
những lời nói, bản văn đó phải trái với sự thật, phải có lợi cho chế độ Việt
Cộng, và có khi xâm phạm đến tín lư của Công Giáo.
Những bài phân tích, những bức thư, những cảm nghĩ của giáo dân khắp hoàn vũ (trừ
Việt Nam) đă phê b́nh bức thư của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn. Hơn nữa, đă có sự
tẩy chay tại Nam Bắc California cho đến nỗi Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn không thể
xuất hiện trước giáo dân trong thánh lễ. Điều này đă nói lên nội dung bản văn
của Ngài chứa đựng những điều trái với lẽ phải, hàm ư loại trừ Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ,
một lá cờ đă qui tụ hàng triệu người đứng lên chống chủ nghĩa vô thần, một lá cờ
mà người Việt Quốc Gia cho là biểu tượng của Đất Nước Việt Nam. Thế mà Đức Hồng
Y Phạm Minh Mẫn lại cho là “tượng trưng cho thói đời mang tính đối kháng”. Trả
lời câu hỏi “đối kháng ai” “Đối kháng cái ǵ” chúng ta sẽ thấy Đức Hồng Y Mẫn đă
phản đối sự “đối kháng” chế độ Việt Cộng của người Việt hải ngoại.
“Hiện tượng Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn” là một chiến lược phá hoại Giáo Hội Công
Giáo tại Việt Nam một cách thâm độc, hậu quả sánh ngang hàng với “Chiến Dịch Cải
Cách Ruộng Đất” của Việt Cộng. Nếu chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất phá bỏ truyền
thống ḥa thuận, thanh b́nh và an lạc của nông thôn Việt Nam, khuyến khích con
cái tố cáo cha mẹ, đấu tố ông bà, thâu tóm ruộng đất vào trong tay đảng viên
Cộng Sản và thiết lập chế độ “siết bao tử” người dân làm cho họ trở nên nông nô
mà không chống đối được, th́ “Hiện tượng Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn” làm cho những
lời giáo huấn của hàng Giáo Phẩm bị giáo dân “xét lại”, dần dà sự kính trọng
không c̣n, thế là ngư ông CS đắc lợi.
Tại sao chỉ một ḿnh Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn thường hay tuyên bố với hải ngoại
những điều có lợi cho Việt Cộng một cách trắng trợn hơn các Giám mục Hoàng Văn
Tiệm và Nguyễn Chí Linh?
Người ta nghĩ rằng Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn không thực quyền điều khiển Tổng
Giáo Phận Saigon, mà chính linh mục Huỳnh Công Minh, một đảng viên Cộng Sản lâu
năm, một người đă công khai thú nhận đă báo cáo cho công an biết những lời nói
“phản động” của anh em linh mục, dù là trong những lúc họp tĩnh tâm, chính người
này mới điều khiển Tổng Giáo Phận Saigon.
Đức Giám Mục Huỳnh Văn Nghi đă được chọn làm Giám Quản Tổng Giáo Phận Saigon,
tại sao không được Việt Cộng chấp thuận? Tại sao linh mục Huỳnh Công Minh phải
cho người rượt theo giám mục Huỳnh văn Nghi để lấy con dấu của Ṭa Tổng Giáo
Phận? Những điều này nếu đúng sự thật, người ta có quyền nghi ngờ Đức Hồng Y
Phạm Minh Mẫn đă bị Huỳnh Công Minh khống chế.
Có những tên bồi bút Việt Cộng hải ngoại, đưa những lập luận 3 xu, phân tích lá
cờ Vàng Ba Sọc Đỏ như thế này, như thế nọ để binh vực sự khinh miệt của Đức Hồng
Y Phạm Minh Mẫn, thế Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn khinh chê người Việt tị nạn, những
người khi ngài ngửa tay ra là họ giúp đỡ tận t́nh, gọi họ là “những thói đời
mang tính đối kháng” sao những kẻ bồi bút này không phân tích tiếp?
Văn thư của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn gồm 2 đối tượng ngài khinh rẻ, mạt sát, một
là Quốc Kỳ VNCH, hai là người lấy lá cờ đó làm biểu tượng. Ngài mạt sát lá cờ v́
đó là biểu tượng của những kẻ chống đối chế độ Cộng Sản. Những tên bồi bút cũng
khôn lắm, v́ chúng biết nếu nói đến đối tượng thứ 2 mà Hồng Y Phạm Minh Mẫn
khinh miệt tức là người Việt hải ngoại th́ mọi người sẽ thấy sự vô ơn trắng trợn
của Ngài Hồng Y!
Như trên đă nói, Việt Cộng bắt các ngài phải có những hành động mà giáo dân, bất
kỳ giáo dân xứ nào cũng phải chống đối, cũng phải có thái độ tích cực. Không có
không được! Không có th́ phản lại SỰ THẬT , không có th́ PHẢN LẠI TỔ QUỐC, LƯ
TƯỞNG ? mà có th́ con chống cha, con chiên chống chủ chăn?
Giải pháp nào thích hợp để giải quyết vấn nạn này? Đây là trách nhiệm của các
linh mục và giáo dân người Việt tại hải ngoại. Trách nhiệm lớn nhất phải là
trách nhiệm của Đức Cha Mai Thanh Lương. Ngày nào Đức Cha Mai Thanh Lương và các
linh mục c̣n “chừa đường để về Việt Nam”, ngày đó, các Hồng Y, Giám Mục và Linh
Mục, Tu sĩ Việt Nam tay vẫn nhận tiền của người Việt tị nạn Cộng Sản, miệng th́
đả đảo những “thói đời đối kháng Đảng và Nhà Nước Việt Nam Xă Hội Chủ Nghĩa”.
*
Các Ngài chừa đường về Việt Nam để làm ǵ?
Nỗi Ḷng Con Chiên Sydney Mai Ly - Sydney -www.tiengnoigiaodan.net
Đến nay chỉ c̣n hai ngày nữa là Đại Hội Giới Trẻ khai mạc tại Sydney, ngày 15/
tháng 7. Người công giáo Việt Nam tại Sydney nôn nóng chờ đợi Đức Giáo Hoàng bao
nhiêu th́ lại ái ngại cho Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn bấy nhiêu.
Mỗi ngày trên các báo điện tử nhan nhản những bài viết, bài góp ư, lên án lá thơ
của Đức Hồng Y thóa mạ cờ vàng. Đặc biệt, những bài lên án có vẻ “nặng kư” nhất
lại thường đến từ những hàng giáo phẩm và các con chiên ngoan đạo nhất. Đúng như
lời ông Giang Văn Hoan, Chủ tịch Cộng Đồng Công Giáo NSW đă tâm t́nh trong buổi
họp với Cộng Đồng Người Việt và các Hội Đoàn ngày 2/7 rằng: “Lá thư của Đức Hồng
Y Phạm Minh Mẫn làm cho các bạn đau một th́ đối với anh chị em công giáo chúng
tôi, nỗi đau đó c̣n gia tăng gấp 10.”
Người dân Sydney cũng đă viết thơ thẳng đến Đức Hồng Y George Pell và Ban Tổ
Chức World Youth Day tŕnh bầy nội vụ. Câu trả lời của Ban Tổ Chức là: “Hoan
nghênh các bạn cầm lá cờ biểu tượng cho các cộng đồng sắc tộc tại Úc để chào
mừng Đức Giáo Hoàng.”
Câu trả lời này cũng giống y như câu nhắn nhủ của Ban Tổ Chức đă loan báo ngay
cả trước khi lá thư gây sóng gió trên xuất hiện. Câu nhắn nhủ ấy nội dung là: "Mọi
tổ chức, mọi cộng đồng sắc tộc được khuyến khích dùng lá cờ, huy hiệu biểu dương
tổ chức của ḿnh để nói lên nền văn minh đa sắc tộc của nước Úc khi chào đón Đức
Giáo Hoàng”.
Lá cờ biểu tượng cho người Việt tại Úc là lá cờ vàng bao sọc đỏ. Giản dị có vậy.
Nước Úc nhận người Việt vào định cư dưới lá cờ này. Căn cước của người Việt tại
Úc là lá cờ này. Người Việt nào không chấp nhận lá cờ này th́ không nên sống ở
Úc, một xứ sở của những người yêu tự do, dân chủ, nhân quyền, nhân bản, công
bằng, những thứ “dị ứng” với cờ đỏ đang bị áp đặt tại Việt Nam thân yêu.
Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu và NSW đă chính thức kêu gọi đồng bào Việt
Nam biểu dương lá cờ vàng thân yêu vào ngày 20/7, lễ bế Mạc Đại Hội. Dự trù cũng
phải vài ngàn người tham dự.
Những trạm dừng chân của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và những diễn biến gần đây đều
được theo dơi kỹ càng. Đức Hồng Y “họp kín” tại Seattle thay v́ dâng lễ đồng tế
công khai. Đức Hồng Y “cáo bệnh” không ghé San Jose để dâng lễ trọng thể tại hai
địa điểm đông người Việt cư ngụ. Người dân Sydney mừng lắm, lại càng thở phào
nhẹ nhơm trước tin Đức Hồng Y sẽ bay thẳng từ Washington DC về Việt Nam.
Nhưng có ǵ thay đổi vào giờ chót không?
Mọi sự đă lên khuôn! Chỉ cần biết giờ đáp máy bay của Đức Hồng Y đến Sydney là
sẽ có một rừng cờ vàng ra đón ngài ngay tại phi trường!! Chuyện này th́ ... Cha
con nh́n nhau .....ê càng lắm!!
Tôi tin rằng từ trong đáy ḷng, các con chiên tại Sydney đều mong rằng Đức Hồng
Y Phạm Minh Mẫn ĐỪNG sang Sydney tham dự Đại Hội Thanh Niên Công Giáo. Mong thay!
*
Biết "đổ lệ"
TCV /Adam Tran
Tội cho cụ ..hồng y.. Minh mẫn
Ổng hổng chừng? lẩm cẩm! tội không??
Kỳ này , chắc khó.. hiệp thông
Sao vàng khó kiếm!! bởi công ...cốc rồi
Tội nói sảng ...bảnh thôi ...với đảng
Có ngờ đâu ..lạng quạng..mất uy
Với đảng , quen thói ..nâng bi
Với con chiên quư? Mất uy... mất tiền
Qua tới Mỹ ..bịnh liền ..tội thiệt
Bởi v́ ông ..đă biết ..hổng xong
Con chiên hải ngoại ..chờ ông
Chỉ mong thấy mặt đồng ḷng ..đuổi xua
Mượn danh Chúa ..làm bùa ..kiếm chác
Sao lần này ..thấy khác ..trước nha
Cũng v́, cái tội ..ba hoa
Tưởng ḿnh minh mẫn ..hoá ra dại khờ
Công vác bị ..đâu ngờ ..trống túi
Thảm thân già ..chui nhũi ..chuồn êm
Lần này ..lần cuối ..không thêm
Tuổi già một lẽ ..danh tên ..cháy rồi
*
Hiệp Thông Thành Tuyệt Thông
Đinh Từ Thức - www.tiengnoigiaodan.net
Cố Giáo hoàng John Paul II đă có sáng kiến tổ chức Ngày Thanh niên Thế giới (WYD
- World Youth Day) từ năm 1984. Ngày này tổ chức hàng năm tại mỗi giáo phận, và
từ hai đến ba năm một lần trên b́nh diện thế giới, tại các quốc gia khác nhau.
Năm lần tổ chức trước đây, mỗi lần thu hút hàng triệu thanh niên trên thế giới
tham dự. Kỷ lục là năm 1995 tại Manila với 4 triệu người; 1997 tại Paris với 1
triệu 200 ngàn; tại Rome năm 2000 với 2 triệu; Toronto năm 2002 với 800 ngàn, và
Cologne năm 2005 với 1 triệu 200 ngàn. Từ 15 đến 20 tháng 7 năm nay, Sydney cũng
chuẩn bị đón tiếp hàng trăm ngàn người.
Trước đây cũng như năm nay, trong số người tham dự WYD, có cả người Việt từ
trong nước, và thuộc cộng đồng tị nạn cộng sản từ khắp nơi trên thế giới. Ngày 4
tháng 6, 2008, Hồng y Phạm Minh Mẫn, Tổng Giám mục Sài G̣n gửi đi một lá thư,
được phổ biến trên mạng, rồi lại được gỡ đi. Trong 6 điểm của lá thư, có 2 điểm
đáng chú ư, như sau:
Điểm 2: WYD ba lần trước ở Pháp, Đức, Canada, đều có một sự kiện mà một số bạn
trẻ ở một số nơi coi như một sự cố làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các
bạn trẻ Việt Nam. Sự cố đó là lá cờ vàng ba sọc đỏ đă được dương lên trong lúc
các bạn trẻ Việt Nam từ nhiều châu lục quy tụ lại để cử hành phụng vụ hoặc sinh
hoạt chung.
Điểm 3: Một lá cờ biểu tượng cho điều ǵ? Có lúc lá cờ được coi là biểu tượng
cho một đất nước, lúc khác được coi là biểu trưng một chủ nghĩa, chủ nghĩa tư
bản, chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa quốc gia... Có lúc chỉ biểu trưng một thói
đời mang tính đối kháng.
Nhiều người trong cộng đồng tị nạn, kể cả người Công giáo, đă phản ứng mạnh về
lá thư của Hồng y Mẫn, nhất là tại Hoa Kỳ, và Úc. Ngoài những thư ngỏ than phiền,
bài báo chỉ trích, c̣n có cả những cuộc biểu t́nh phản đối, khiến Hồng y Mẫn đă
vắng mặt tại nhiều địa điểm từng dự trù sự có mặt của Ngài.
Con đường hiệp thông của Hồng y Mẫn chẳng những không thông, c̣n tạo ra t́nh
trạng tuyệt thông giữa chủ chăn và con chiên.
V́ đâu nên nỗi? Tổng Giám mục Ngô Đ́nh Thục đă phải lên đường lưu vong, và góp
phần vào việc đưa cả gia đ́nh ḿnh tới chỗ chết thảm, chỉ v́ lá cờ. Vậy mà, bây
giờ Hồng y Phạm Minh Mẫn vẫn c̣n đùa giỡn với lá cờ!
Chủ đích của Hồng y Mẫn là không muốn sự xuất hiện của lá cờ vàng ba sọc đỏ tại
WYD ở Sydney năm nay. Đă biết rơ đó là quốc kỳ của Việt Nam Cộng hoà, đă từng
được hàng triệu người hy sinh mạng sống để bảo vệ, tại sao Ngài c̣n phải đặt câu
hỏi “Một lá cờ biểu tượng cho điều ǵ?” Và tự trả lời: lúc chỉ biểu trưng một
thói đời mang tính đối kháng”
Đây là một sự xúc phạm nặng nề đối với những người từng chính ḿnh, hay thân
nhân bạn bè hoặc đồng ngũ của ḿnh đă sống chết v́ cờ.
Không phải chỉ có những người Việt lưu vong nặng t́nh với cờ. Người Mỹ cũng thế.
Hăy nghe ông John McCain, đang là ứng cử viên tổng thống Mỹ nói về t́nh cảm của
ḿnh đối với quốc kỳ. Từng bị bắt làm tù binh, giam ở Hoả Ḷ, Hà Nội từ 1967 đến
1973, ông kể: Đồng phục chúng tôi mặc trong tù gồm có áo ngắn tay màu xanh, quần
giống như pi-da-ma, và loại dép làm bằng vỏ xe hơi mà tôi phải công nhận là rất
bền; chỉ cần một đôi cho đến ngày măn tù. Trong khuôn khổ thay đổi cách đối xử,
một số tù binh được nhận quà từ gia đ́nh. Trong một số những gói quà này có khăn
tay, khăn quàng, và những món quần áo khác. Mike (bạn tù cùng pḥng) kiếm một
miếng vải trắng, một miếng vải đỏ và tự chế ra một cái kim bằng tre. Trong
khoảng thời gian vài tháng, anh ta khâu được một lá cờ Mỹ bên trong áo của ḿnh.
Vào mỗi buổi trưa, trước khi được một tô xúp, chúng tôi đều treo áo của Mike lên
tường pḥng giam, và đọc lời Hứa trung thành (The Pledge of Allegiance) [1] .
Tôi biết ngày nay, việc đọc lời Hứa trung thành có vẻ kém quan trọng và ít ư
nghĩa hơn, nhưng tôi có thể bảo đảm với các bạn rằng - với những người trong
hoàn cảch cô lập tù đày - đó quả thật là điều vô cùng quan trọng và nhiều ư
nghĩa. Một ngày nọ, cai tù Việt Nam xét pḥng giam chúng tôi, khám thấy cái áo
của Mike với lá cờ khâu bên trong, và lấy đi. Chiều hôm đó họ trở lại, mở cửa
pḥng giam, gọi Mike Christian ra ngoài, đóng cửa pḥng giam lại, tránh cho
chúng tôi khỏi phải nh́n, và đánh Mike nhừ tử trong vài giờ. Rồi họ mở cửa pḥng
giam và ném anh vào. Anh ta trông không khá chút nào. Chúng tôi ráng an ủi, và
cố gắng giúp anh với tất cả những ǵ có thể làm được. Pḥng giam chúng tôi có
một mảng xi-măng đắp cao lên ở giữa để ngủ. Bốn ngọn đèn trần treo bốn góc pḥng.
Sau khi mọi sự yên lặng trở lại, tôi sửa soạn đi ngủ. Trong lúc nằm xuống, tôi
chợt nh́n về phía một góc pḥng giam. Ngồi dưới ngọn đèn mờ, một miếng vải trắng,
một miếng vải đỏ, một cái áo khác và cái kim tre, đó là bạn Mike Christian của
tôi. Với hai mắt gần như híp lại, do sưng húp v́ mới bị đánh, anh ngồi đó, khâu
một lá cờ Mỹ khác. Anh ấy không khâu lá cờ v́ nó khiến cho Mike Christian cảm
thấy dễ chịu hơn. Anh khâu lá cờ, v́ anh ấy biết sự quan trọng của nó đối với
chúng tôi. Nhờ đó, chúng tôi có thể đọc lời hứa trung thành với quốc kỳ và tổ
quốc. [2]
Với những tù binh Mỹ, dù sao, họ chỉ bị “mất” cờ tạm thời, trong thời gian bị
giam, và hy vọng sẽ có lại khi trở về. Với những người Việt đă từng sống chết
với lá cờ vàng ba sọc đỏ, sự mất mát của họ đă trở thành vĩnh viễn. Giống như
t́nh cảm đối với người thân, có thể xuề xoà thân mật khi gần gũi, nhớ nhung khi
xa cách. Nhưng trở thành thiêng liêng khi người thân không c̣n nữa.
Cờ vàng ba sọc đỏ tượng trưng cho quốc gia Việt Nam Cộng hoà. Nay Việt Nam Cộng
hoà không c̣n nữa, lá cờ đó không thể bỗng nhiên từ vai tṛ quốc kỳ biến thành
“biểu trưng một thói đời mang tính đối kháng”. Giống như h́nh ảnh ông bà cha mẹ,
khi những vị này qua đời, h́nh ảnh của họ trở thành trân quư hơn, được để trên
bàn thờ, chứ không biến thành những biểu tượng tầm thường đáng liệng vào thùng
rác.
Có phải lá cờ vàng ba sọc đỏ là trở ngại trên con đường hiệp thông giữa người
Việt trong và ngoài nước? Mỗi năm, mấy trăm ngàn người Việt hải ngoại về thăm
Việt Nam, mang năm bảy tỉ bạc về “hiệp thông” với quốc nội, họ phải đối diện với
cờ đỏ sao vàng ngay tại phi trường, nhưng không coi đó là một trở ngại.
Tại sao Hồng y Mẫn coi việc người Việt trong nước đối diện với cờ vàng ba sọc đỏ
tại hải ngoại là một trở ngại cho hiệp thông? Tiền của hải ngoại công đức th́
vui vẻ nhận, biểu tượng thiêng liêng của hải ngoại là lá cờ vàng ba sọc đỏ th́
tránh như bệnh truyền nhiễm. Đó là cách xử sự phải đạo đưa tới hiệp thông?
Bước đầu của tiến tŕnh hiệp thông là phải tôn trọng lẫn nhau. Ḿnh tới nhà
người ta để làm thân, để bàn tính hợp tác về nhiều chuyện tốt đẹp, mà yêu cầu
người ta phải bỏ đi mấy tấm h́nh trên bàn thờ, chắc chắn điều này không giúp cho
hiệp thông, mà chỉ đưa tới tuyệt thông. Việc các vị Thừa sai tới truyền đạo tại
các nước thờ bụt thần, mà tiên vàn cấm người ta không được thờ bụt thần, đă đưa
tới hậu quả nào, các chức sắc cao như Hồng y và Giám mục biết rơ hơn ai hết.
Cờ vàng ba sọc đỏ không làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ Việt
Nam, nhưng là một trở ngại đối với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
HY Phạm Minh Mẫn và nhiều Giám Mục, linh mục trong hàng giáo phẩm Việt Nam không
muốn bản thân và con chiên ḿnh hiện diện tại những nơi có trương cờ vàng ở hải
ngoại, sợ bị chính quyền trong nước cấm đoán hay làm khó dễ.
Những người Việt lưu vong đă phải chịu nhiều thiệt thời về tinh thần và vật chất.
Họ đă bị mất tất cả, nhiều người thân đă mất cả mạng sống trên đường đào thoát,
chỉ c̣n vật kỷ niệm cuối cùng đă trở thành thiêng liêng là lá cờ, mà cũng bị đ̣i
phải dẹp đi để làm đẹp ḷng những người là nguyên nhân sự đau khổ của họ. Điều
này chẳng những bất công, mà phải gọi là độc ác. Có con đường hiệp thông nào mở
ra trên bất công và độc ác?
Nếu chỉ v́ sợ mất ḷng nhà cầm quyền cộng sản mà phải hy sinh t́nh cảm gắn bó
với lá cờ của người tị nạn, th́ nói theo Lê Thị Công Nhân, như thế là đă sợ quá
mức cần thiết. Ngày 26 tháng 2 năm 2007, hai tuần trước khi bị bắt, Công Nhân đă
công khai viết trên mạng: “Cộng sản đă hết sức thành công trong việc làm cho dân
tộc Việt Nam sống ch́m trong nỗi sợ hăi hàng chục năm trời. Nếu chúng ta đều sợ
hăi như vậy th́ tôi e rằng chúng ta đă sợ hăi quá mức cần thiết.”
Nếu lời lẽ của một cô gái mới ra đời năm 1979 không đáng để Hồng y Mẫn lưu tâm,
th́ xin hăy theo lời Chúa: “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác, mà sau đó
không làm ǵ hơn được” (Lc 12,4).
Theo Franklin D. Roosevelt: Điều đáng sợ nhất chính là sự sợ hăi. Cho nên, rất
khó giúp người mang sẵn bản tính sợ hăi. Nhưng v́ sự sợ hăi của ḿnh mà xúc phạm
tới t́nh cảm của người anh em, là lỗi phép công bằng. Trong trường hợp này, cách
cư xử phải đạo của một giáo dân b́nh thường, là đấm ngực cáo ḿnh nhận lỗi, và
giảng hoà với người anh em.
Phụ chú:
[1 ] The Pledge of Allegiance: I pledge allegiance to the flag of the United
States of America and to the Republic for which it stands, one nation under God,
indivisible, with liberty and justice for all. (Tôi hứa trung thành với quốc kỳ
Hợp chủng quốc Hoa Kỳ và với nền Cộng hoà tượng trưng bởi quốc kỳ, và một quốc
gia dưới Thượng đế, không phân ly, với tự do và công lư cho mọi người.)
[2] John McCain kể trong cuốn tự truyện Faith of My Father (1999).
*
Hăy chấm dứt mơ tưởng hăo huyền
Thành Thật - www.tiengnoigiaodan.net
Nếu nhà nước Việt cộng có kế hoạch lợi dụng các vị tu sĩ bay ra hải ngoại để xin
tiền về VN chia chác cho đảng và nhà nưóc CS mà c̣n thêm ư đồ 'không muốn thấy"
cờ vàng, th́ xin đảng và nhà nước CS hăy chấm dứt sự mơ tưởng hăo huyền ấy. Kinh
tế VN đang xuống dốc thê thảm, hăy để dành tiền vé máy bay pḥng hờ lúc hoạn nạn.
CSVN muốn "ăn xin" mà c̣n đ̣i "điều kiện" thật mơ hồ và nham nhở. Đến nhà người
ta để cầu cạnh xin tiền mà lại đ̣i điều kiện th́ chỉ có bọn CS lưu manh ngang
ngược dám mang ư nghĩ tửng tửng đó.
Cho nên xin các vị tu sĩ đang c̣n ở VN, đừng nên có ư định ra hải ngoại xin
người tị nạn cs giúp tiền bạc khi mà quí vị mang trong ḿnh "thông điệp của CS".
Nhát sợ CS th́ xin ở nhà. V́ điều hiển nhiên chắc chắn là khi quí vị đến bất cứ
quốc gia nào có người việt tị nạn CS đang sống th́ nơi đó quí vị chỉ thấy cờ
Vàng hiên ngang bay khắp chốn. C̣n cờ máu, cờ đỏ sao vàng của việt cộng th́ chỉ
có may ra trông thấy trong sọt rác mà thôi, hoặc là chỉ thấy cờ máu CS treo ủ rũ
buồn tủi cô đơn xấu hổ ở một góc xó xỉnh dơ dáy nào đó trong toà lănh sự CSVN.
Thật tội nghiệp cho nhà nước CSVN, trên thế giới có khoảng 3,000,000 dân VN sống
ở hải ngoại, thế mà nơi công cộng chẳng có 1 bóng cờ máu Việt cộng được treo
ngoài công cộng trong những lúc người Việt cử hành lễ của họ. Và tủi buồn xấu hổ
thê thảm hơn nữa là, mỗi khi các cán bộ dốt nát cấp cao của CS bay ra hải ngoại
"ăn mày" th́ lại cũng chẳng thấy bóng cờ đỏ sao vàng, mà chỉ thấy rừng cờ của
VNCH tung bay phất phới "chào đón" cán bộ CSVN khiến chúng phảy chạy cong đuôi,
chuyên chui cửa hậu....
*
HIỆP THÔNG
Đỗ Thái Nhiên - http://www.tiengnoigiaodan.net
Mỗi người khi chào đời, chào đời một ḿnh trong tiếng khóc oang oang. Khi chết
đi, chết đi một ḿnh trong tuyệt đối cô liêu. V́ vậy , ước mơ ngh́n đời của con
người là được sống hợp quần với mọi người trên căn bản thông cảm và yêu thương.
Gọi tắt là hiệp thông. Hiệp thông giữa con người với con người. Hiệp thông giữa
con người với Thượng Đế. Hiệp thông là giấc mơ chung. Thế nhưng, trên con đường
đi t́m hiệp thông, con người lại có rất nhiều suy nghĩ riêng. Những suy nghĩ
riêng kia lắm khi làm cho những người chung quanh cảm thấy thực sự kinh ngạc.
Bây giờ chúng ta hăy t́m hiểu những suy nghĩ của Hồng Y Tổng Giám Mục Phạm Minh
Mẫn về hiệp thông.
Trong thư đề ngày 04 tháng 07 năm 2008, gửi cho hàng giáo phẩm Việt Nam có liên
quan đến Đại Hội Giới Trẻ Công Giáo Thế Giới năm 2008, khi đề cập tới các đại
hội giới trẻ,trong quá khứ, tổ chức ở Pháp, Đức, Canada , Hồng Y Phạm Minh Mẫn
viết: “Có một sự kiện mà một số bạn trẻ ở một số nơi coi như một sự cố làm tắc
nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ Việt Nam. Sự cố đó là lá cờ vàng ba
sọc đỏ đă được dương lên trong lúc các bạn trẻ Việt Nam từ nhiều châu lục qui về
để cử hành phụng vụ hoặc sinh hoạt chung.”
Vẫn theo Hồng Y Phạm Minh Mẫn, sở dĩ cờ vàng ba sọc đỏ làm tắc nghẽn con đường
hiệp thông là v́ lẽ: lá cờ kia biểu trưng cho một chủ nghĩa với lời giải thích
“một chủ nghĩa trần thế, dù là tư bản, hay cộng sản, hay quốc gia, bao giờ cũng
tạo nên sự phân rẽ mang tính đối kháng và loại trừ nhau trong ḷng một dân tộc,
trong hàng ngũ con cái chung một mẹ.” (Hết lời dẫn)
Đời sống là một đấu tranh bất tận giữa thiện và ác. Nói theo ngôn từ thời đại,
trên trận địa đấu tranh kia, các luồng tư tưởng tư bản, cộng sản, quốc gia va
chạm lẩn nhau quyết liệt. Quốc gia chính là đời sống dân tộc đă được pháp lư hóa.
V́ vậy tư tưởng quốc gia chính là tư tưởng dân tộc. Tư tưởng này thực sự hướng
thượng. Nó tạo ḥa ái giữa người dân với người dân trong nội bộ dân tộc. Nó tạo
ḥa b́nh và ổn định giữa các dân tộc với nhau trong cộng đồng nhân loại.
Tư tưởng quốc gia là truyền thống tư tưởng Việt. Nhờ vào tư tưởng quốc gia, dân
tộc Việt vẫn tồn tại sau một ngàn năm Tàu thuộc. Nhờ vào tư tưởng quốc gia, năm
1954 sau khi đất nước bị chia đôi, người Việt Nam phía nam vỹ tuyến 17 vẫn quyết
tâm bảo vệ và xây dựng tự do dân chủ. Nhờ vào tư tưởng quốc gia, sau 30/04/1975
nương theo tín hiệu của cờ vàng ba sọc đỏ, người Việt Nam lưu lạc trên khắp thế
giới đă t́m gặp lại nhau tạo nên cộng đồng Việt Nam hải ngoại, một cộng đồng ra
đời và lớn mạnh trên nền tảng t́nh đồng hương, nghĩa đồng bào.
Tư tưởng quốc gia chính là công cụ giúp loài người biến ḷng bác ái thành hành
động cụ thể. Bác ái không là “trung lập” giữa Trời Phật và ma quỷ. Bác ái chính
là sự vận dụng tính nhân ái của quả tim và nếu cần, sức mạnh của đôi tay để mang
ác về với thiện. Do tinh thần bác ái vừa mô tả, Đức John Paul Đệ Nhị, mặc dầu
rất bận rộn với trách nhiệm của một vị giáo hoàng, Ngài vẫn bền tâm đấu tranh
loại bỏ đảng CS ra khỏi đất nước Ba Lan. Hồng Y Phạm Minh Mẫn rơ ràng đă đi
ngược lại đức bác ái khi loại bỏ tư tưởng quốc gia mà cờ vàng là một biểu trưng.
Sau khi qui kết cờ vàng ba sọc đỏ là biểu trưng một chủ nghĩa, Hồng Y Phạm Minh
Mẫn lại viện dẫn lư do thứ hai để kết buộc cờ vàng ba sọc đỏ đă làm tắc nghẽn
hiệp thông. Lư do đó là cờ vàng ba sọc đỏ “chỉ biểu trưng một thói đời mang tính
đối kháng”. Đối kháng ở đây hiển nhiên là đối kháng chế độ Hà Nội. Dư luận c̣n
nhớ rất rơ, ngày 22/07/2007 trong một bức thư gửi cho LM Phaolô Nguyễn Thái Hợp
thuộc câu lạc bộ Nguyễn Văn B́nh, Hồng Y Phạm Minh Mẫn đă viết: “Lâu lâu rồi,
tôi thấy báo chí tường thuật lời ông tổng bí thư tuyên bố tham nhũng là quốc nạn.
Có lẽ quốc nạn cho người dân, chớ c̣n đối với nhiều đầy tớ của nhân dân, đó là
cơ hội tốt để trở thành đại gia đỏ” ( Hết lời dẫn). Không có sự chối căi rằng
lời lẽ vừa trích dẫn của Hồng Y Phạm Minh Mẫn rơ ràng là lời lẽ cay đắng của
“một thói đời mang tính đối kháng”. Thế nhưng, chỉ vài tháng sau đó, chẳng hiểu
v́ nguyên nhân nào Hồng Y Phạm Minh Mẫn lại quay ra bệnh vực Hà Nội để buông lời
miệt thị cờ vàng là “một thói đời đối kháng”.
Người Việt Nam thường nói thói ăn gian nói dối, thói rượu chè cờ bạc chứ không
bao giờ nói “thói đối kháng”. Thực vậy, đối kháng không thể là một thói, đối
kháng là nhân cách. Sống là đối kháng, đối kháng bất công, đối kháng tội ác. Lá
cờ vàng là h́nh ảnh kiêu hùng của tinh thần đối kháng, đối kháng độc tài, đối
kháng tham ô và bóc lột, đối kháng CSVN một tập đoàn bán nước hại dân. Con người
cao cấp hơn động vật ở điểm con người có ư thức đối kháng. Đối kháng chính là
thước đo phẩm hạnh của mỗi người. Người nào tránh né đối kháng, người đó tự ư
rời bỏ vị trí làm người.
Mặc dầu cáo buộc cờ vàng là nguyên nhân của mọi phân rẽ trong ḷng dân tộc; cáo
buộc cờ vàng là “một thói đời mang tính đối kháng”, nhưng khi bàn về một giải
pháp cho Việt Nam, Hồng Y Phạm Minh Mẫn lại viết: “Người mẹ VN lúc mặc áo
vàng(cờ vàng), lúc mặc áo đỏ(cờ đỏ), lúc mặc áo lành, lúc mặc áo rách, vẫn là
người mẹ đă dày công sinh thành dưỡng dục con dân Việt Nam, vẫn là người mẹ đă
để lại cho dân tộc VN một di sản vô giá.”
Giải pháp của Hồng Y Phạm Minh Mẫn nghe qua rất cảm động nhưng nh́n lại sẽ thấy
hai sai lầm. Sai lầm một: mẹ VN không bao giờ mặc áo đỏ, nếu có mặc chăng là mặc
do bi đám con cờ đỏ dối gạt. Người nào muốn biết Mẹ VN bị cờ đỏ dối gạt phủ
phàng đẽn mức độ nào xin hăy t́m gặp vô số mẹ dân oan ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng,
Hà Nội. Sai lầm hai: CSVN chẳng những không có công mà c̣n mang trọng tội đối
với văn hóa Việt. Thời vàng son của chủ nghĩa Marx Lenine, CSVN chủ trương hủy
diệt văn hóa VN, thay vào đó là văn hóa Marx Lenine mà CSVN tôn xưng là văn hóa
mới.
Sau 1985 giai cấp tư bản đỏ lên ngôi. CSVN chạy theo chủ nghĩa đôla. Lường gạt
là khôn ngoan, thành thật là khờ dại. Do đó vinh danh CSVN đă giúp mẹ VN để lại
cho dân tộc VN một di sản vô giá là kiểu vinh danh không nghiêm chỉnh.
Mặc dầu cờ vàng và cờ đỏ đều là con của Mẹ VN, nhưng cờ đỏ là một loại nghịch tử,
loại con đâm cha, chém chú. V́ vậy đề nghị cờ vàng bắt tay cờ đỏ là một đề nghị
không thích nghi. Thiện và ác không thể chung sống ḥa b́nh. Ranh giới giữa
thiện và ác sẽ được xóa bỏ chừng nào ác không c̣n là ác nữa. Nói cách khác,
thiện và ác cần có hoàn cảnh để cùng nhau trải nghiệm một lộ tŕnh hiệp thông
hợp t́nh và hợp lư.
Đúng như Hồng Y Phạm Minh Mẫn đă nhận định: hiệp thông gồm hai bước: hiệp thông
giữa con người với con người và hiệp thông giữa con người với Thượng Đế. Bài
viết này chỉ bàn thảo về chủ điểm hiệp thông giữa con người với con người như
một dọn đường cho cuộc hiệp thông giữa con người với Thượng Đế. H́nh ảnh Mẹ VN
khi mặc áo đỏ, khi mặc áo vàng do Hồng Y Phạm Minh Mẫn mô tả là một gợi ư rằng
hiệp thông giữa người Việt với người Việt chính là hiệp thông giữa cờ vàng và cờ
đỏ. Bây giờ hăy nói về nội dung của mỗi lá cờ.
Cờ đỏ thoạt tiên là cờ của đảng CSVN, sau đó, nhà cầm quyền CS, nhà cầm quyền
không do dân bầu đă tự ư biến cờ đảng thành cờ quốc gia. Nhắc tới cờ đỏ là nhắc
tới cướp chính quyền, cải cách ruộng đất, vụ án nhân văn giai phẩm, tết Mậu Thân,
tù cải tạo sau 1975, cướp đoạt tài sản của nhân dân dưới h́nh thức đánh tiểu
thương, đánh tư sản, độc tài, tham ô, phản quốc, tán trợ Trung Quốc xâm lược
Việt Nam?
Nhắc tới cờ vàng là nhắc tới xă hội miền Nam VN trù phú, tự do, dân chủ, nhân
quyền được tôn trọng, hệ thống pháp lư văn minh, văn hóa, giáo dục thăng hoa?
Thế rồi, đồng minh phản bội dẫn đến biến cố 30/04/1975: hàng triệu người lâm
cảnh hoặc đi tù cải tạo hoặc đi kinh tế mới, hàng triệu người vượt biên, khoảng
năm trăm ngàn người bỏ thây trên biển cả, non ba triệu người sống rải rác khắp
thế giới?
Cờ vàng là cờ của những người lương hảo gặp tai ương. Trong tận cùng của tai
ương, những người chọn cờ vàng làm điểm hội tụ vẫn tha thiết với quê hương, vẫn
kiên tŕ đ̣i hỏi tự do, dân chủ cho đồng bào, vẫn âm thầm gửi về cho quê cũ hàng
năm trên sáu tỉ Mỹ Kim, chưa kể số tiền những người trong nước ra ngoài quyên
góp để xây dựng cơ sở các tôn giáo, để cứu trợ tai trời, ách nước?
Mang nội dung hai lá cờ đặt cạnh nhau, chúng ta thấy ngay đâu là mục tiêu của
hiệp thông. Thực vậy, hiệp là một tập thể người qui tụ lại với nhau. Thông là đả
thông tư tưởng để đi đến cảm thông, đoàn kết và xây dựng. Đả thông tư tưởng
trong trường hợp này là cờ vàng và cờ đỏ hăy đối thoại với nhau trên căn bản
công bằng và hợp lư.
Nguyên tắc trọng yếu của tính công bằng đ̣i hỏi: đất nước là của toàn dân, v́
vậy, toàn dần phải có quyền bầu ra cấp lănh đạo quốc gia. Nguyên tắc này làm cho
tập đoàn cờ đỏ vô cùng bối rối v́ không có lư lẽ để biện minh. Nhằm cứu nguy cho
Hà Nội, Hồng Y Phạm Minh Mẫn đă lên tiếng yêu cầu tập thể cờ vàng hăy hạ cờ vàng
ngay trên lănh thổ mà cờ vàng tị nạn, yêu cầu cờ vàng hăy chấm dứt “thói đời đối
kháng” , yêu cầu cờ vàng hăy từ bỏ chủ nghĩa trần thế với ghi nhớ rằng: “Một chủ
nghĩa trần thế,dù là tư bản, hay cộng sản, hay quốc gia, bao giờ cũng mang tính
đối kháng và loại trừ nhau.” (Hết lời dẫn).
Lời kêu gọi của Hồng Y Phạm Minh Mẫn có vẻ mung lung, có vẻ mơ hồ. Thế nhưng
trong cái thế giới mung lung, mơ hồ kia có cả một ẩn ư thâm sâu. Muốn xác định
được ẩn ư này chúng ta hăy trở về với câu ngạn ngữ của cỗ La Mă: “Cui bono”.
Ngạn ngữ vừa nêu có nghĩa là: ai là người có lợi? Người có lợi ở đây chính là Hà
Nội. Thực vậy, Cộng Sản bảo vệ chủ nghĩa của họ bằng guồng máy cầm quyền với vô
số công an và nhà tù. Chủ nghĩa quốc gia gồm những người trên tay chỉ có ngọn cờ
vàng, trong ngực mỗi người là một quả tim hừng hực yêu nước. Như vậy lời kêu gọi
của Hồng Y Phạm Minh Mẫn không gây tổn hại nào đối với CSVN mà chỉ nhằm tác động
vào tập thể người Việt hải ngoại.
Đại Hội Giới Trẻ Công Giáo Thế Giới là cơ hội để giới trẻ Công Giáo thuộc nhiều
quốc gia khác nhau gặp gở lẩn nhau, cùng nhau phụng vụ theo nghi thức Công Giáo.
Trong đại hội này thanh niên thuộc quốc gia nào th́ mang theo cờ của quốc gia đó.
Về phía Việt Nam, các năm về trước chỉ có cờ vàng, không có cờ đỏ. Năm nay, 2008
Hồng Y Phạm Minh Mẫn kêu gọi hạ cờ vàng. Điều này có hai hậu quả:
Một là: Mở đường cho cờ đỏ xuất hiện trước Đại Hội Giới Trẻ Công Giáo Thế Giới
trong tương lai. Cờ đỏ là cờ của vô tôn giáo nay lại được Hồng Y Phạm Minh Mẫn
tạo cơ hội để cờ đỏ hiên ngang vẩy vùng trong môi trường tôn giáo. Có lẽ đây là
hài kịch trớ trêu nhất trên địa bàn hài hước.
Hai là: Lá cờ có thể là cờ quốc gia, cờ tôn giáo, cờ đoàn thể chính trị , cờ
biểu tỏ một lư tưởng xă hội, v.v? Hồng Y Phạm Minh Mẫn gọi cờ vàng ba sọc đỏ là
một biểu trưng cho một chủ nghĩa trần thế, chủ nghĩa quốc gia. Như vậy, mỗi lá
cờ hàm chứa một tư tưởng. Trương một lá cờ là hành động phô diễn quyền tự do tư
tưởng. T́m cách tháo gở cờ vàng ba sọc đỏ là một hành động chà đạp quyền tự do
tư tưởng của con người. Sự thể này vi phạm trầm trọng điều 18 bản tuyên ngôn
Quốc Tế Nhân Quyền ngày 10/12/1948 của LHQ.
Ba là: Hiệp thông có nghĩa là nhiều suy nghĩ khác nhau cùng qui tụ lại để cùng
nhau kết hợp trong thế giới của thiện tâm. Hiệp thông không thể h́nh thành bằng
cách kín đáo kêu gọi cờ vàng, cờ của lương tri và ái quốc hăy nhường bước cho cờ
đỏ, cờ của vô tôn giáo, của độc tài tham ô. Hiệp thông như vậy là phản hiệp
thông, phản bác ái.
|