Phố Nắng SGT 575

Hoàng Nguyên & Hưng Việt phụ trách

 

Lời Ṭa Soạn: Nh́n vào những sinh hoạt của cộng đồng người Việt tại Úc, nhiều người vui mừng khi thấy sinh hoạt của cộng đồng người Việt tại QLD có nhiều điểm đặc biệt đáng quư. Một trong những điểm đặc biệt đáng quư đó là khả năng "bách gia tề phóng, bách gia tranh minh" trên các diễn đàn internet của đồng hương tại QLD. Chính sinh hoạt lành mạnh và dân chủ này đă thực sự mở ra viễn ảnh tươi sáng: Mỗi người dân là một nhà truyền thông. Sau thời gian chú tâm theo dơi các cuộc trao đổi trên diễn đàn của các nhà "truyền thông QLD", SGT ngưỡng mộ trước khả năng lư luận sắc bén, nắm bắt kịp thời những tin tức giá trị, và lập trường đấu tranh sáng suốt, vững vàng, thẳng thắn của ông Hưng Việt (bút hiệu của ông Trần Hưng Việt, Cựu Chủ Tịch CĐNVTD/QLD) và ông Hoàng Nguyên (bút hiệu của BS Nguyễn Văn Hoàng). V́ vậy, hạ tuần tháng 3 vừa qua, SGT đă trân trọng viết thư mời hai ông cộng tác. Ngay sau đó, chúng tôi vô cùng hân hạnh được hai ông nhận lời trong tinh thần một ḷng cống hiến độc giả. SGT xin chân thành cảm ơn tấm ḷng ưu ái của hai ông và sau đây xin trân trọng giới thiệu cùng quư độc giả trang Phố Nắng do hai ông phụ trách.

Mục Lục

 

Người Ghé Thăm

 

 

SAIGON TIMES PTY

ABN 71 088 414 b457

 

175 William St,

Bankstown NSW 2200

 

PO BOX 409

Bankstown NSW 2200

 

Tel: (02) 9785 8431

Fax: (02) 9790 3557

 

Email: saigon@bigpond.net.au

 

 

Chủ Bút - Editor

Hữu Nguyên

Mob: 0438 699 150

 

Phụ Tá Chủ Bút - Assistant Editor

Phạm Thanh Phương

Mob: 0411 638 770

 

Cố Vấn Luật Pháp- Legal Advisor

Luật Sư Lê Đ́nh Hồ

(LeDinh Lawyers)

Tel: (02) 9708 6629

Mob: 0413 166 152

 

Ban Biên Tập

Phạm Thanh Phương

Lê Đ́nh Hồ

Hoàng Tuấn

Thùy Dzung, Hữu Nguyên

 

Cộng Tác

 Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Sầu Đông, Trần Ngân Tiêu

Mơ Sàig̣n, Vũ Hồ, Quốc Hải

Con Hưu, Phạm thái Lai

Doăn B́nh, Bội Diệp, Lê Phụng

Lẩn Thẩn Hậu Sinh, Ái Vân

 

Quảng Cáo - Advertising

LeBa Ethnic Media

 

Tel: (03) 9521 3366

Fax: (03) 9521 3436

 

Thùy Dzung

Tel: (02) 9785 8431

Mob: 0415 260 060

 

ĐẠI DIỆN CÁC TIỂU BANG:

VICTORIA

Trần Đ́nh Song

Tel: (03) 9327 7571

Fax: (02) 9827 7571

Mob: 0423 081 289

 

SOUTH AUSTRALIA

Hồ văn Tuấn

Tel: (08) 8345 2007

Phố Nắng: Tại Sao Tôi Tẩy Chay Thế Vận Hội Bắc Kinh? 

- Hưng Việt


Một lời yêu cầu xin được thành khẩn gởi đến bạn bè thân hữu: trong 15 ngày sắp tới, xin vui ḷng đừng đề cập với bỉ nhân về Thế vận Hội Bắc Kinh 2008.

Lúc chúng tôi ngồi viết những gịng chữ này, c̣n đúng 24 tiếng đồng hồ nữa, vân động hội mà nhà cầm quyền Trung Cộng đă chuẩn bị hơn 7 năm nay sẽ chính thức khai mạc. Pháo bông sẽ nở rộ trên ṿm trời thủ đô Trung Quốc vào lúc 8 giờ 8 phút tối ngày 8 tháng 8 năm 2008. Người Hoa rất tin vào con số 8 nên thời điểm vừa nói không phải đă được chọn một cách t́nh cờ. Trong hai tuần lễ sau đó, các cuộc thi tài giữa những lực sĩ lừng danh trên thế giới sẽ diễn ra với sự theo dơi của hàng tỉ người trên thế giới.

Tuy nhiên, khác với những Thế Vận Hội trước đây, trong hai tuần lễ sắp tới, cá nhân chúng tôi sẽ theo "chính sách 4 KHÔNG", gồm có KHÔNG ĐỌC, KHÔNG NGHE, KHÔNG XEM và KHÔNG QUẢNG BÁ bất cứ một bộ môn thi đấu nào xảy ra trong kỳ Thế Vận Hội này.

Độc giả quen thuộc và bạn bè thân thích có thể sẽ rất ngạc nhiên trước quyết định vừa nói bởi v́ những người này có lẽ đều biết chúng tôi vô cùng ái mộ thể thao. Bất cứ bộ môn ǵ. Hồi c̣n ở Việt Nam th́ dĩ nhiên không thể nào không mê túc cầu v́ đó là môn thể thao vua ở xứ ta. Song bóng bàn với Mai văn Ḥa, Lê văn Tiết, Lê văn Inh đă từng làm các tay vợt Nhựt Bổn điêu đứng, đua xe đạp có "phượng hoàng" Lê thành Các thao túng các Ṿng Cộng Ḥa khắp miền Nam nước Việt, quần vợt với Vơ văn Bảy, Vơ văn Thành ngự trị làng banh nỉ trong nhiều năm v.v. cũng đă tạo nên ḷng say mê thể thao trong tôi.

Ra đến hải ngoại, nhập gia tùy tục, chúng tôi cũng bắt đầu theo dơi rồi ham chuộng các môn chơi thể thao ở nước Úc này như cricket, AFL, rugby league, rugby union v.v. để bàn luận (và thỉnh thoảng cá độ) với bạn bè trong sở về những trận đấu diễn ra mỗi cuối tuần. Cũng chọn cho ḿnh một đội banh để ủng hộ, để rồi cũng biết buồn khi "đội nhà" bị đá bại hoặc hớn hở khi hạ được đối phương.

Và mỗi khi có một cuộc quần hùng đại hội thể thao như "Tứ Đại Giải" (Grand Slam) quần vợt, hay World Cup hoặc Euro Cup của túc cầu, hay Vận Động Hội khối Thịnh Vượng Chung (Commonwealth Games), kẻ hèn này lại nhiều đêm thức trắng để theo dơi. Sau đó, không nhiều th́ ít cũng có một hai bài đóng góp để phổ biến các nơi.

Thế th́ tại sao lại hững hờ và thờ ơ với Thế vận Hội lần này đến như vậy? Tại sao có thể vô tâm, không muốn biết xem Úc Đại Lợi sẽ đứng hàng thứ mấy trong bảng tổng sắp huy chương? Tại sao có thể bỏ qua cơ hội xem liệu Michael Phelps phá nổi thành tích 7 huy chương Vàng trong một kỳ Thế Vận Hội của Mark Spitz hay không? Tại sao không cùng nín thở với các lực sĩ cử tạ khi họ gồng ḿnh cố gắng đẩy hàng trăm lư lô sắt qua khỏi đầu? Tại sao không thưởng thức những trận bóng bàn gay cấn và hấp dẫn 4 năm mới có một lần? Tại sao? Và tại sao??.

Câu trả lời rất rơ ràng và ngắn gọn: TRUNG QUỐC.

Không phải v́ Ủy Hội Thế Vận Trung Quốc đă không giữ lời hứa 7 năm về trước khi được ủy thác trọng trách tổ chức TVH 2008, là sẽ làm cho không khí thủ đô Bắc Kinh trong lành hơn để tránh nguy hiểm có thể xảy ra cho các lực sĩ thi đấu. Ngay cho đến hôm nay, 7/08/2008, một ngày trước khi lễ khai mạc diễn ra, cả thành phố Bắc Kinh vẫn c̣n bị che khuất bởi một làn khói trắng mờ mà người ta có thể đo được độ ô nhiễm hơn mức b́nh thường đến cả mấy chục lần.

Nhưng chuyện đó đă có Ủy Hội Thế Vận Quốc Tế giải quyết.

Cũng không phải v́ nhà cầm quyền Trung Quốc đă ngăn cấm các phóng viên ngoại quốc vào internet xem những trang web nói về Tây Tạng tự trị hay giáo phái Pha Luân Công dầu trước đây 7 năm, họ cũng đă từng hứa hẹn là sẽ không có bất kỳ một sự kiểm duyệt thông tin nào.

Chuyện này cũng sẽ được các cơ quan truyền thông quốc tế lên tiếng.

Và cũng không phải v́ Bắc Kinh đă khóa cổng Thiên An Môn, không cho du khách ngoại quốc văng lai, sợ những người chống đối trà trộn.

Vấn đề này sẽ được những tổ chức và cá nhân đấu tranh cho nhân quyền lưu tâm.

Lư do khiến tôi không thể đành ḷng ung dung thưởng thức những ngày hội đang diễn ra tưng bừng tại nước láng giềng phương Bắc là v́ trong tôi c̣n 2 vết thương đau nhói mang tên TRƯỜNG SA và HOÀNG SA.

Chung vui được sao với những người đă cưỡng chiếm đất đai, lănh thổ của ḿnh? C̣n nhớ hay đă vội quên mới cách đây 5 tháng, nhiều người trong chúng ta đă kéo nhau về thủ đô Canberra khi ngọn lửa Thế Vận được rước đến đây để nói lên sự phẩn uất của chúng ta trước hành động thôn tính đó? Chưa đầy nửa năm về trước, ta ồn ào phản đối sự xâm chiếm lănh thổ của họ để rồi bây giờ nếu thong dong ngồi xem họ liên hoan, tôi thấy dường như có một sự mâu thuẩn khó ḷng giải thích.

Và phải chăng chúng ta cũng có một sự ràng buộc tinh thần với những người bạn Pháp Luân Công lúc nào cũng sát cánh với cộng đồng người Việt tỵ nạn trong các cuộc biểu t́nh chống nhà cầm quyền CSVN như trong các vụ Duyên Dáng Việt Nam hay VTV4? Lúc chúng ta cần, họ sẳn sàng bên cạnh. Nay đến khi họ hữu sự, lẽ nào chúng ta ngoảnh mặt xoay lưng?

Đó là chưa kể đến những người bạn Tây Tạng không tự do, không chủ quyền và cả dân tộc của họ đang sống dưới sự cai trị của ngoại bang. Cũng đồng thời là người lưu vong, tỵ nạn Cộng Sản, ta không thể nào chia sẻ được nổi uất hờn này với họ hay sao?

Xin đừng nói không nên đem chính trị vào thể thao. Chính trị bao trùm tất cả mọi sinh hoạt trong cuộc sống. Tôi c̣n nhớ những cuộc biểu t́nh hực lửa với nhiều vụ bạo động, xô xát diễn ra trong thập niên 70 khi đội bóng Springbok sang chơi ở Úc và Tân tây Lan v́ dân chúng ở hai quốc gia này phản đối chính sách kỳ thị apartheid của Nam Phi. Nếu nhớ rằng đối với dân chúng Tân Tây Lan, môn thể thao rugby union c̣n được xem như một tôn giáo (religion) và những tuyển thủ quốc gia trong đội All Blacks được vô cùng trọng vọng th́ mới hiểu được khi sẵn sàng tẩy chay các trận đấu với đội Nam Phi vào thời bấy giờ, họ đă công phẫn đến mức độ nào đối với chính sách kỳ thị người da đen của chính phủ Ian Smith.

Tôi cũng không quên hai kỳ Thế vận Hội Moscow 1980 và Los Angeles 1984 đă từng bị lực sĩ của phe thế giới tự do và phe cộng sản thay phiên tẩy chay.

Cho nên, chính trị chi phối đời sống con người trong mọi phương diện. Nghĩ cho cùng, cũng v́ chính trị mà lần này hơn 100 nguyên thủ quốc gia mới chịu khó cất công đến Bắc Kinh v́ không muốn làm phật ḷng Hồ Cẩm Đào để có thể mất đi những mối lợi về kinh tế và ngoại giao. Những George W. Bush, Kevin Rudd, ngay cả Tổng Thống Pháp Sarkozy, tuy có những lời chỉ trích vô cùng gay gắt về vấn đề nhân quyền của Trung Quốc nhưng cuối cùng cũng đă dự lễ khai mạc v́ đă phải đặt quyền lợi chính trị lên hàng ưu tiên.

Tôi biết sẽ có nhiều người cho rằng tôi đang làm một chuyện viễn vông. Như Don Quixote đứng múa kiếm trước nhà máy xay lúa. Một cuộc tẩy chay đơn lẻ th́ có sẽ có tiếng vang đến đâu? Sẽ có bao nhiêu người biết đến? Và sẽ làm cho Thế vận Hội Bắc Kinh 2008 có bị ngưng trệ một tích tắc đồng hồ nào không?

Tôi cũng biết như thế. Nhưng ngoài ra, tôi cũng biết chắc một điều là với quyết định như trên, 15 đêm sắp tới, tôi sẽ ngủ rất yên. Yên với lương tâm, không đi ngược lại những điều ḿnh hằng tin tưởng và tranh đấu.

Tôi cũng muốn nói rơ đây chỉ là những ư nghĩ riêng tư của cá nhân kẻ hèn này mà thôi. Tôi không muốn, và cũng không dám, vận động với bất kỳ ai khác cùng tham gia với tôi vào cuộc tẩy chay này. Tôi tôn trọng tuyệt đối quyền suy tư và quyết định của mỗi cá nhân.

Tôi chỉ xin lập lại lời yêu cầu thành khẩn với bạn bè: 15 ngày sắp tới, xin vui ḷng đừng đề cập ǵ với bỉ nhân về Thế vận Hội Bắc Kinh.

Chân thành đa tạ!!!


Phố Nắng: Đạo sống qua Olympic

- Hoàng Nguyên-

Biết ơn, nhớ ơn và đền ơn là những điều chúng ta được dạy dỗ từ thuở nhỏ. "Người ta giúp ḿnh mà ḿnh không giúp lại coi sao được", đó là cái lư lẽ làm người. Chúng ta không không ít lần được khuyên bảo "chuyện không dính dáng đến ḿnh th́ chen vào làm chi", người không phạm ta, ta chẳng nên phạm người. Lớn lên ở VN chắc không mấy ai không biết hai câu thơ mang tinh thần Lăo giáo của Nguyễn Khuyến, "ta dại ta t́m nơi vắng vẻ, người khôn người đến chốn lao xao". Không biết đền ơn đáp nghĩa, lại hay xen vào chuyện đời, chuyện của người khác là không biết cách sống, sống không đúng đạo, theo như những lời khuyên nhủ trên. Nhưng có thật đây là cách sống đúng nghĩa không?

Đúng hay không th́ chưa biết và có lẽ trên đời này không có cái thước để đo sự đúng sai này, nhưng điều chắc chắn đây là đạo sống mà chúng ta thấy rất rơ ràng trong lễ khai mạc thế vận hội Olympic Bắc Kinh 2008. Trước đây vài tháng, người ta thấy biểu tượng năm ṿng tṛn Olympic của Bắc Kinh được biếm họa lại thành năm cái c̣ng. Nhiều quốc gia trên thế giới nhốn nháo đả đảo, hô hào tẩy chay thế vận hội Bắc Kinh v́ Trung Cộng đàn áp Tây Tạng. Những cuộc biểu t́nh rầm rộ đă diễn ra ở Pháp, ở Canberra. Ủa, chuyện là chuyện giữa Bắc Kinh và Tây Tạng, Trung Cộng có phạm đến Úc, đến Pháp đâu mà biểu t́nh. Thế nhưng trong lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh cách đây mấy ngày th́ hầu như vị nguyên thủ quốc gia nào cũng có mặt, Mỹ, Nga, và dĩ nhiên có cả Pháp và Úc.

Người không phạm ta, ta chẳng phạm người, hay "tốt" hơn nữa, người không phạm ta, ta siết chặt thêm t́nh thân hữu. Tối thứ sáu, 8/8/08, cái ngày mà người tin dị đoan xem là rất may mắn, pháo bông bắn rợp trời Bắc Kinh, hàng trăm ngàn người trong vận động trường tổ chim và hàng tỉ người trên thế giới đă chăm chú theo dơi buổi lễ khai mạc Olympic ngoạn mục, hào nhoáng của Bắc Kinh. C̣n dân Tây Tạng? Nỗi buồn câm nín của Tây Tạng đă ch́m dưới biển xôn xao của ḍng vận hội. Lại thêm một câu nữa mà ai trong chúng ta cũng từng nghe qua, có thể áp dụng cho trường hợp của dân Tây Tạng: Sống chết mặc bây.

Ai có xem video Hongkong nhiều, chắc đều có nghe qua câu "người không v́ ḿnh, trời tru đất diệt". Nghe qua th́ ích kỷ, nhưng có lẽ sự thật là vậy. Không lo cho bản thân ḿnh th́ sẽ dễ bị đào thải. Cảm tử quân không lo cho bản thân ḿnh nên bỏ mạng sa trường. Thị trường của Trung Cộng lớn quá, không chơi với Trung Cộng th́ lỗ, c̣n không chơi với Tây Tạng th́ chẳng sao, cho nên các nguyên thủ quốc gia không muốn làm cảm tử quân, không muốn mang lợi nhuận của quốc gia ḿnh ra treo trên chỉ mành.

Ai trong chúng ta mà không trọng cảm tử quân, không trọng những người không v́ ḿnh mà hy sinh cho kẻ khác. Ai trong chúng ta mà không kính nể, không cảm kích một đệ tam quốc gia, một bạn đồng minh bỗng dưng ra tay tương trợ ḿnh dù họ không hề bị kẻ thù của ta xâm phạm. Nhưng đời là như vậy, đại đa số là ích kỷ, cá nhân ích kỷ theo cá nhân, quốc gia ích kỷ theo quốc gia.

Thôi, Tây Tạng là con cá nhỏ, bị nuốt đă đành. Chuyện của Tây Tạng là chuyện của Tây Tạng. Thế nhưng đời đâu có đơn giản như vậy. Hôm nay, trên đài 4EB, trong bài viết tẩy chay thế vận hội Bắc Kinh của Hưng Việt, tác giả nhắc đến một việc khiến cho tất cả các lập luận "người không phạm ta, ta không phạm người" bên trên trở nên trắc trở, khó hiểu. Điểm then chốt khiến anh Hưng Việt tuyên bố tẩy chay thế vận hội Bắc Kinh, dù rất mê thể thao, không phải là v́ Trung Cộng đàn áp Tây Tạng, mà là việc CS Tàu chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của chúng ta. Người đă phạm ta, mới cách đây vài tháng. Thế nhưng đoàn tuyển thủ VN vẫn tham gia Olympic Bắc Kinh, và trơ trẽn hơn nữa, Chủ Tịch VC Nguyễn Minh Triết cũng ḷ ḍ chạy qua Bắc Kinh tham dự.

Người ta không đụng ḿnh, ḿnh không đụng người là điều b́nh thường. Người ta không đụng ḿnh, nhưng v́ chính nghĩa ḿnh chen vào, đó là việc cao thượng. Nhưng người ta phạm ḿnh, ḿnh lại a dua với người ta th́ nghĩa làm sao, chuyện như vầy mà có thể xảy ra được sao? Được chứ. Đạo sống này phi thường, không phải là đạo sống ích kỷ b́nh thường, cũng không phải là đạo sống "t́m nơi vắng vẻ", cũng chẳng phải đạo sống vị tha cao thượng. Đó là đạo sống mặt dầy. Đó là đạo sống khiếp nhược của chư hầu.

Tiếc là Olympic chưa có môn chạy... "bưng bô", nếu không th́, ông Nguyễn Minh Triết sẽ có một huy chương vàng.