Tự Truyện: Tôi T́m Tự Do (kỳ 99)

Hữu Nguyên

 

Mục Lục

 

Người Ghé Thăm

 

 

SAIGON TIMES PTY

ABN 71 088 414 b457

 

175 William St,

Bankstown NSW 2200

 

PO BOX 409

Bankstown NSW 2200

 

Tel: (02) 9785 8431

Fax: (02) 9790 3557

 

Email: saigon@bigpond.net.au

 

 

Chủ Bút - Editor

Hữu Nguyên

Mob: 0438 699 150

 

Phụ Tá Chủ Bút - Assistant Editor

Phạm Thanh Phương

Mob: 0411 638 770

 

Cố Vấn Luật Pháp- Legal Advisor

Luật Sư Lê Đ́nh Hồ

(LeDinh Lawyers)

Tel: (02) 9708 6629

Mob: 0413 166 152

 

Ban Biên Tập

Phạm Thanh Phương

Lê Đ́nh Hồ

Hoàng Tuấn

Thùy Dzung, Hữu Nguyên

 

Cộng Tác

 Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Sầu Đông, Trần Ngân Tiêu

Mơ Sàig̣n, Vũ Hồ, Quốc Hải

Con Hưu, Phạm thái Lai

Doăn B́nh, Bội Diệp, Lê Phụng

Lẩn Thẩn Hậu Sinh, Ái Vân

 

Quảng Cáo - Advertising

LeBa Ethnic Media

 

Tel: (03) 9521 3366

Fax: (03) 9521 3436

 

Thùy Dzung

Tel: (02) 9785 8431

Mob: 0415 260 060

 

ĐẠI DIỆN CÁC TIỂU BANG:

VICTORIA

Trần Đ́nh Song

Tel: (03) 9327 7571

Fax: (02) 9827 7571

Mob: 0423 081 289

 

SOUTH AUSTRALIA

Hồ văn Tuấn

Tel: (08) 8345 2007

 Hữu Nguyên

Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc c̣n minh bạch, lằn ranh quốc cộng c̣n rơ ràng, tôi hoàn toàn tin tưởng và sẵn sàng đối phó với mọi âm mưu, thế lực của cộng sản. Nhưng gần đây, có những dấu hiệu rơ ràng chứng tỏ, những thế lực ch́m nổi của cộng sản tại Úc đang t́m cách xóa bỏ lằn ranh quốc cộng, đồng thời thực hiện âm mưu làm suy yếu sức mạnh đấu tranh của người Việt hải ngoại. Trong hoàn cảnh đấu tranh ngày càng khó khăn đó, tôi thấy ḿnh chỉ có thể đi tiếp con đường ḿnh đă chọn khi được quư độc giả hiểu và tin tưởng. V́ vậy, tôi viết hồi kư này, kể lại một cách trung thực cuộc đời đầy đau khổ, uất ức và ân hận của tôi khi sống trong chế độ cộng sản, cũng như những nguy hiểm, may mắn khi tôi t́m tự do.... Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn trên nhiều phương diện, lại phải vừa duy tŕ tờ báo, vừa tham gia các sinh hoạt cộng đồng, vừa t́m cách "mưu sinh, thoát hiểm" giữa hàng chục "lằn tên đường đạn", nên hồi kư này có rất nhiều thiếu sót. Kính mong quư độc giả thông cảm bỏ qua, hoặc đóng góp nếu có thể.


*
(Tiếp theo...)

Khi ông Phùng dốc b́nh rượu rót vừa được một ly cuối cùng, th́ ông chủ quán A Thọng bước vô, lặng lẽ đặt trên bàn b́nh rượu thứ hai, giống hệt b́nh rượu trước. Tôi ngạc nhiên, v́ không thấy ông gọi thêm rượu ǵ mà sao chủ quán biết mang rượu vô thật đúng lúc. Hiểu được sự ngạc nhiên của tôi, ông Phùng xua tay:
- Ngạc nhiên hả? Chuyện nhỏ mà. Chú em đừng có tṛn mắt ra nh́n như vậy. Anh của chú vô đây nhậu thường xuyên nên lăo biết thói quen của anh, vậy thôi.
Châm thêm chút rượu vào chiếc ly c̣n trên lưng của tôi, ông dục tôi cạn ly. Tôi uể oải nhắp một chút rồi lo lắng chờ đợi. Ông Phùng ngửa cổ cạn ly, khà một tiếng khoái trá, rồi tiếp:
- Chú em biết không, trước đây ta đi buôn từ Việt Nam, suốt một dẻo Hải Pḥng, Tiên Yên, Móng Cái, qua đến Trung Quốc, từ Đông Hưng đến Pḥng Thành, Bắc Hổi, Quảng Châu, Hồng Kông... ta đi nhẵn cả. Nhưng trong gần đó nơi, chú mày muốn đến Hồng Kông th́ phải đến Bắc Hổi, v́ chỉ có Bắc Hổi là nơi chú mày có thể đến được.
- Tại sao không đi thẳng Quảng Châu? Tôi nghe nói Quảng Châu ngay cạnh Hồng Kông...
Ông Phùng xua xua tay:
- Chú lặng im nghe ta nói. Về cái khoản đường xá ở Trung Quốc, chú em không biết tí ti ǵ. C̣n ta th́ cả một miền duyên hải từ đây lên Hồng Kông ta rất rành. V́ vậy, chú mày không biết th́ hỏi, ta sẽ giảng giải cho mà nghe.
Tôi ngồi lặng im. Ông Phùng nh́n tôi một lúc rồi thong thả:
- Chú mày không thể đi Quảng Châu v́ mấy lẽ. Cái thứ nhất là từ đây đi Quảng Châu cả mấy ngàn cây số, tiền bạc, xe cộ, ăn ngủ rất khó khăn, mà chú mày th́ bất đồng về ngôn ngữ. C̣n Bắc Hổi th́ từ đây đi chỉ bằng phần mười đường. Cái thứ hai là ở Bắc Hổi có rất nhiều người Việt tỵ nạn tụ tập, trong đó hầu hết là người Việt gốc Hoa, và có cả người Việt thuần tuư nữa.
Tôi ngạc nhiên:
- Ông nói ở Bắc Hổi có cả người Việt?
Ông Phùng gật đầu:
- Người Việt trăm phần trăm. Họ là những người vượt biên đi từ Việt Nam đến Hồng Kông. Trên đường đi họ phải ghé vô Bắc Hổi tránh băo, hoặc mua thêm lương thực, xăng nhớt... trước khi đi chặng chót thẳng tới Hồng Kông.
Tôi hỏi tiếp:
- Ông nói họ đi từ Việt Nam là từ những tỉnh nào?
- Đủ hết, Đà Nẵng, Nha Trang, ra đến Hải Pḥng, Móng Cái, rồi cả Hà Nội nữa. Chú em biết không, anh nghe nói hiện ở Hồng Kông có cả mấy chiếc tàu sắt chở cả mấy ngàn người ở Hà Nội, Sàig̣n,... đang neo ở Hồng Kông, chờ chính phủ Hồng Kông cho phép vô trại tỵ nạn.
Tôi băn khoăn:
- Vậy chính phủ Trung Quốc chấp nhận cho thuyền bè tỵ nạn Việt Nam ghé Bắc Hổi hay sao?
Ông Phùng gật đầu và giải thích:
- Chú em phải hiểu Trung Quốc v́ bất đắc dĩ mà nhận mấy trăm ngàn người Việt gốc Hoa chứ trong thâm tâm, Trung Quốc không muốn tiếp nhận họ. Trung Quốc coi họ là dân có đầu óc tư bản đế quốc, ăn trắng mặc trơn quen rồi, nên nếu để họ ở Trung Quốc, họ lười lao động, như vậy sẽ nuôi ong tay áo, rất bất lợi cho xă hội. V́ thế, chính phủ Trung Quốc ngấm ngầm khuyến khích Hoa kiều cũng như người Việt gốc Hoa sau khi về Trung Quốc, nên t́m đường vượt biên sang Hồng Kông. Và Bắc Hổi chính là cửa ngơ để người Hoa ở Trung Quốc có thể trà trộn trở thành người Việt tỵ nạn vượt biên sang Hồng Kông... Đó là lư do khiến Trung Quốc nhắm mắt làm ngơ cho thuyền bè người tỵ nạn Việt Nam ghé vô Bắc Hổi.
Nói đến đó, ông Phùng bỗng hạ giọng:
- Nói thiệt cho chú em biết, chính quyền Trung Cộng không những cho phép thuyền nhân Việt Nam ghé Bắc Hổi mà họ c̣n bí mật tiếp tế lương thực, xăng nhớ, và cho tàu, kéo thuyền của người tỵ nạn tới thẳng hải phận Hồng Kông nữa đó.
Sau buổi ăn nhậu và nghe ông Phùng nói chuyện, tôi thấy buồn vô hạn. Nhưng dù sao, lúc đó, tôi cũng c̣n bán tín bán nghi những điều ông ta nói. Sau này, khi nhận được những văn thư từ chối không cho nhập cảnh của chính phủ Úc, Mỹ, tôi mới thấy lời ông nói là chí lư. Tôi cũng rất ngạc nhiên không hiểu tại sao ông Phùng lại biết nhiều hiểu nhiều đến như vậy. Cho đến năm 2005, Liên ở Anh Quốc có t́m tôi qua internet và được một người Việt ở Sydney cho cô biết địa chỉ email của tôi. Khi liên lạc được với tôi, Liên cho biết, Liên có gia đ́nh bà d́ mở tiệm ăn ở ngay tiểu bang NSW, nên nhờ vậy tôi mới hiểu rơ hơn về ông Phùng và người vợ Việt Nam của ông. Nhưng đó là chuyện mấy chục năm sau này. Hôm đó, sau khi hàn huyên câu chuyện về thị trấn Bắc Hổi, ông Phùng có mời tôi ghé lại trung tâm tạm cư của người Hoa hồi hương ở ngay Đông Hưng để gặp ông và hai mẹ con Liên. Lâu ngày tôi không c̣n nhớ tên trung tâm tạm cư này, nhưng đại khái, thời gian đó ở Đông Hưng, để tiếp nhận hàng chục ngàn người Hoa từ Việt Nam về, cho họ ở tạm trước khi phân loại đưa về nông trường, hoặc đi thành phố,... chính quyền Trung Quốc đă lập nên mấy trung tâm tạm cư ở ngay ngoại ô thị trấn Đông Hưng.
Khi tôi đến trung tâm hồi cư của người Hoa nơi có gia đ́nh ông Phùng ở tạm, tôi thấy cả một biển người đông như kiến tụ tập quanh một vùng hoang vu, có hai, ba ngọn đồi và rừng cây lá thấp. Dưới chân những ngọn đồi này là những ḍng suối quanh co trông rất thơ mộng. Nhưng lúc ấy, dọc theo ḍng suối, trên những triền đồi thoai thoải, không biết bao nhiêu là lều, lán, tăng, vơng, đủ loại, đủ kiểu, to nhỏ khác nhau. Cảnh nấu nướng, giặt giũ quần áo, người đi ngược, kẻ đi xuôi, huyên náo ầm ĩ cả một vùng.
Tôi đang bơ vơ, bỡ ngỡ không biết làm sao t́m được lều của ông Phùng th́ bỗng nghe có người hát nho nhỏ bài Hạ Trắng... Vừa ngạc nhiên vừa mừng, tôi đi lại phía căn lều có tiếng hát. Trời lúc đó đă mùa đông lạnh lẽo, thêm gió ở triền đồi thổi lồng lộng, khiến cái lạnh càng thêm tê tái... Nh́n vào lều, tôi thấy có có mấy người đang quây quần quanh đống lửa, than đỏ hồng. Chỉ nh́n thoáng qua cách ăn mặc tôi cũng nhận ra có hai người từ Miền Nam, một người tuổi khoảng 50, thấp và nhỏ con, nét mặt xương, mắt to và sáng, tóc muối tiêu; một người tuổi khoảng 15, vóc dáng thư sinh, nước da trắng trẻo g̣ má ửng hồng, môi đỏ tựa thoa son, trông như con gái. C̣n lại mấy người đang nói chuyện um xùm, nhưng nghe giọng, tôi biết ngay họ người Hải Pḥng. Lui vào phía trong, cách biệt hẳn đám đông ồn ào bên ngoài là một người đàn ông, tuổi trạc 50, vận có một chiếc áo phong phanh, thái độ bất cần đời, nhưng đầy vẻ hào hoa phong lưu, và có nét mặt hao hao giống cậu bé 15 tuổi... Nh́n ông, tôi cũng đoán ngay, ông là người Miền Nam và là người Việt. Thấy tôi, người đàn ông vẫn thản nhiên và say sưa hát nho nhỏ bài Hạ Trắng... Mắt ông nh́n ra ngoài, nhưng có vẻ như nh́n vào một vùng xa xăm nào đó, không hề hiện hữu trước mắt...
Quần áo tôi mặc lúc đó do Chiêu Đăi Trạm Hồng Kỳ cung cấp mới mấy ngày hôm trước, tất cả đều mới tinh và cũng có 4 túi, giống hệt như đồng phục của cán bộ Trung Cộng hay mặc, nên khi đi vô trại hồi hương của người Hoa, ai nh́n tôi cũng nghĩ tôi là cán bộ Trung Cộng. Mấy người đang ngồi sưởi ở phía ngoài thấy tôi đều đon đả chào hỏi bằng tiếng Hoa. Tôi lúng túng bập bẹ trả lời bằng mấy tiếng Quảng mới học... Sau đó, nh́n người đàn ông mà tôi nghĩ là người Miền Nam, tôi hỏi bằng tiếng Việt:
- Xin lỗi anh cho tôi hỏi, anh có phải là người Việt từ Miền Nam?
Anh đó gật đầu, nh́n tôi, ánh mắt không giấu vẻ ṭ ṃ và ngạc nhiên. Tôi vội tự giới thiệu:
- Thưa anh, tôi tên Lai, cũng người Việt ra đi từ Miền Nam...
Anh hỏi ngay:
- Anh là Phạm Thái Lai?
Tôi ngạc nhiên:
- Ủa, sao anh biết?
Anh đứng ngay dậy đưa tay bắt, miệng nói đon đả:
- Tụi tôi vẫn nghe mấy ông cán bộ Tàu cộng nói về anh. Nghe nói anh được ở khách sạn, ăn uống tiêu chuẩn "trung táo" sướng lắm phải không? Tôi là Thu...
Đưa tay chỉ về phía người đàn ông đang ngồi phía trong, anh Thu tiếp:
- C̣n kia là Tiến, trước là trưởng ty kiến thiết Hậu Nghĩa. C̣n cậu này là Đức, con của Tiến... Rồi mời anh vô đây làm ly trà cho ấm bụng rồi tha hồ tṛ chuyện...
Gặp được các anh, tôi mừng quá. Thú thiệt, sau bao nhiêu ngày tháng xa rời Miền Nam, trên đường vượt biên đi qua bao nhiêu thành phố, thị xă, gặp không biết bao nhiêu người Việt trên đất Bắc, trong đó có cả những thân quen ruột thịt của tôi, nhưng ngoại trừ những người thân yêu nhất tôi tin tưởng, c̣n lại lúc nào tôi cũng thủ cẳng, v́ hiểu rằng, guồng máy tuyên truyền của chế độ cộng sản, sau mấy chục năm đă biến mỗi người dân lương thiện ở Miền Bắc thành những người công an. V́ vậy, đây là lần đầu tiên, sau thời gian hơn một năm trời xa Miền Nam, tôi được tṛ chuyện một cách thoải mái, phơi bầy tất cả những điều tâm huyết của ḿnh.
Anh Tiến khi biết tôi là Lai, cũng tươi cười niềm nở tṛ chuyện. Qua câu chuyện tôi được biết anh là kiến trúc sư, trước ở đường Phạm Hồng Thái, Sàig̣n. C̣n anh Thu làm kế toán cho nha kiến thiết, có người chị ruột c̣n kẹt ở Hải Pḥng sau 1954, nên đă rủ hai bố con anh Tiến ra Bắc thăm người chị. Rồi hoàn cảnh run rủi, cả ba người liền trà trộn với người Hoa vượt biên sang Trung Cộng chót lọt từ mấy tháng trước, mà chẳng mất một lạng vàng nào. Hai anh cũng cho biết, có ư t́m đến chiêu đăi trạm Hồng Kỳ để thăm tôi, nhưng v́ ngôn ngữ bất đồng nên chưa thể nhờ người đưa đi... Nhân dịp này, tôi cũng mách nước hai anh, viết đơn cho chính phủ Trung Cộng xin tỵ nạn chính trị để được đối xử thoải mái hơn. Tôi cũng trao đổi với các anh về những khó khăn trong việc đi định cư ở các quốc gia đệ tam như Mỹ, Úc... mà tôi đă nghe ông Phùng nói. Tuy nhiên, các anh tin tưởng, với vị thế của các anh trong quá khứ, cộng với tư cách tỵ nạn chính trị, và mối quen biết tại hải ngoại, các anh sẽ không gặp khó khăn trong việc xuất cảnh đến một cuộc gia đệ tam.
Trong những tuần lễ kế tiếp, của cuối năm 1978, mâu thuẫn giữa Trung Cộng và Việt Cộng ngày càng gia tăng, khiến t́nh h́nh biên giới Trung Việt tại Đông Hưng càng thêm căng thẳng. Xem ra, viễn ảnh một cuộc chiến tranh tại biên giới hai nước đang ngày càng cận kề...
Vào một buổi chiều gần Giáng Sinh, bỗng dưng cán bộ Ngô đến gặp tôi. Sau vài câu thăm hỏi xă giao, cán bộ Ngô cho biết:
- Hôm nay tôi đến để báo cho "đồng chí" biết, v́ vấn đề an ninh tại Đông Hưng không bảo đảm, nên cấp trên quyết định cho đồng chí "sơ tán" về Pḥng Thành, cách đây 50 cây số (lâu ngày tôi không nhớ chính xác, nên tạm coi là 50 cây số).
V́ trước đây ông Phùng đă nói cho tôi biết, Pḥng Thành gần với Bắc Hổi, nên khi nghe cán bộ Ngô nói chuyển về Pḥng Thành, tôi rất mừng. Giả vờ ngây ngô, tôi thăm ḍ:
- Thưa cán bộ, tôi thấy t́nh h́nh an ninh ở đây bảo đảm lắm. Có cho ăn kẹo, Việt Cộng cũng không dám gây hấn với Trung Cộng...
Cán bộ Ngô gật đầu:
- Chuyện đó th́ chắc chắn không xảy ra. Nhưng trung ương đang có kế hoạch "sơ tán" toàn bộ mạng lưới dân cư, kinh tế, hành chánh, dọc theo biên giới trong phạm vi sâu 20 cây số...
Nghe cán bộ Ngô nói vậy, tôi ngạc nhiên nghĩ, chẳng lẽ Trung Cộng phải lo sợ, đề pḥng một cuộc tấn công từ phía Việt Cộng? Lúc đó tôi đâu có biết, Trung Cộng đang ráo riết chuẩn bị cho cuộc tấn công Việt Nam để "dậy cho Việt Cộng một bài học".
Sực nhớ lời của ông Phùng nói về Bắc Hổi, tôi ướm thử:
- Thưa cán bộ, tại sao không cho chúng tôi sơ tán thẳng lên Bắc Hổi?
Cán bộ Ngô ngạc nhiên:
- Sao "đồng chí" biết Bắc Hổi?
- Tôi nghe mấy người Hoa về nước họ rủ nhau lên Bắc Hổi để vượt biên sang Hồng Kông, nên hỏi cán bộ vậy thôi.
Cán bộ Ngô gật đầu, nói giọng nghiêm trang:
- Nước cộng ḥa nhân dân Trung Hoa luôn luôn tôn trọng quyền tự do đi lại của mọi công dân. Ai muốn đi Bắc Hổi là quyền của của họ. Nhưng bất cứ ai vượt biên sang Hồng Kông là họ vi phạm luật pháp và họ sẽ bị trừng trị.
Tôi rụt rè:
- Như vậy chúng tôi có quyền đi Bắc Hổi được không?
Cán bộ Ngô gật đầu:
- "Đồng chí" có toàn quyền đi bất cứ nơi đâu trên lănh thổ Trung Hoa, không một ai ngăn cấm, miễn hồ đừng có những hành động phạm pháp.
Chủ Nhật tuần đó, anh Thu, hai bố con anh Tiến và tôi đi chơi phố lần cuối, và chúng tôi chứng kiến những đơn vị bộ đội đầu tiên của Trung Cộng đổ về thị trấn Đông Hương, trong khi dân chúng, công nhân viên chức tại thị trấn, đang huyên náo "sơ tán".
Ngày hôm sau, tôi cùng "sơ tán" với cả chiêu đăi trạm Hồng Kỳ. Trên đường "sơ tán" bằng xe tiến về Pḥng Thành, chúng tôi chứng kiến không biết cơ man nào là binh lính, xe tăng, đại pháo... của Trung Cộng đang rầm rộ tiến về phía Đông Hưng.... (C̣n tiếp...)